Chapter 1.7
Jimin không ngủ hết cả chuyến đi, anh tỉnh dậy khi đang đi được nửa đường và mặt trời giờ đây chiếu sáng chói chang trên đỉnh đầu khiến hai mắt anh nhức hết cả lên. Anh nheo mắt để làm quen với thứ ánh sáng chói chang ấy, hai tay vươn dài để nắn lại khớp vai mỏi nhừ.
"Đến nơi chưa?" Anh hỏi, cơn buồn ngủ đã hoàn toàn biến mất. Nhìn những chiếc xe khác lái vượt qua cửa sổ khiến anh tỉnh táo.
"Chưa, nhưng cũng sắp rồi." Họ không tạm nghỉ chân giữa đường, Jeongguk định lái xe không nghỉ cho đến khi họ đặt chân gần đến Busan. Jimin nắm toàn quyền chọn nhạc và anh mở bài hát yêu thích của mình rồi nhún nhảy theo giai điệu. Đã có lúc anh bật album debut của Jeongguk vì Jimin cảm thấy thật thú vị trước khuôn mặt nhăn nhó của Jeongguk khi giọng hát vài năm trước của cậu vang ra từ loa. Jeongguk yêu cầu anh đổi bài nhưng Jimin không thèm nghe lời mà thậm chí còn ngân nga theo cho đến khi Jeongguk cũng chịu thua và đành hát theo anh.
Jimin cảm thấy thật nhẹ nhõm khi cuối cùng họ cũng đặt chân đến Busan. Cảnh tượng quen thuộc đập vào mắt anh tựa như một người bạn cũ. Họ lái xe dọc bãi biển Haeundae và khung cảnh sóng xô bờ khiến anh muốn rời khỏi xe và đặt chân chạy trên bãi cát mặn mòi ngay lập tức.
"Cảm giác thật tuyệt khi được quay trở lại đúng không?" Jeongguk hỏi khi nhìn thấy Jimin đang nhìn ngắm bãi biển qua khung cửa sổ.
"Ừ đúng thật," Jimin cười, đầu tựa vào khung cửa xe. Bầu trời trong xanh của Busan trông thật rộng lớn và tuyệt đẹp. Sau 4 tiếng lái xe không ngừng nghỉ trên đường, đoạn đường đến nhà bố mẹ Jeongguk đúng là không hề hà gì, cảm giác thật tuyệt khi cuối cùng cũng được rời khỏi xe và hít thở không khí trong lành.
Jeongguk tắt máy và bước về phía Jimin, vòng tay qua vai Jimin. Jimin nhìn thấy xe bố mẹ anh đỗ ở đường vào nhà, bố mẹ anh và bố mẹ Jeongguk có truyền thống tụ họp vào buổi sáng lễ Chuseok để cùng nhau làm songpyeon. Anh vẫn chưa bảo mẹ là anh sẽ trở lại Busan và khi cánh cửa nhà bố mẹ Jeongguk mở lại, khuôn mặt sửng sốt của mẹ Jeongguk xuất hiện chào đón anh.
"Jimin? Cô có nhìn nhầm không hay là Jimin thật đấy?" Mẹ của Jeongguk nói, giọng bà đầy vẻ ngạc nhiên; tất nhiên là vì đã lâu rồi Jimin không trở về. Jimin bật cười, gật đầu và bà nhanh chóng ôm chặt lấy anh. Tay bà có mùi bánh gạo thoang thoảng.
"Woa, mẹ, sao gặp Jimin mà mẹ trông còn vui hơn cả gặp con thế," Jeongguk nghịch ngợm nói khi nhìn thấy cái ôm của mẹ mình. Mẹ cậu ôm lấy hai má Jimin và nhìn anh bằng tất cả sự trìu mến.
"Mẹ vui là cả hai đứa đều đến đây!" Mẹ Jeongguk phản bác. Bà dẫn cả hai vào nhà rồi đóng cửa lại. "Bố mẹ con không bảo là con sẽ đến," rồi bà huých tay với Jeongguk, "và mày cũng không bảo mẹ là Jimin sẽ đi cùng. Nếu cô biết con đến, cô đã làm món con thích rồi."
"Con chỉ muốn gây bất ngờ thôi," Jimin cười, anh cảm thấy ấm áp vì được chào đón; mẹ của Jeongguk cũng đối xử thật tốt với anh.
Mẹ Jeongguk dẫn hai người về phòng bếp, mùi thức ăn nồng đậm trong phòng khiến anh chảy hết nước bọt. Tiếng mọi người tán gẫu trên bàn ăn ngày một rõ hơn và anh không hiểu vì sao đột nhiên mình cảm thấy lo lắng.
"Nhìn xem ai đến nè," mẹ Jeongguk thông báo, tiếng nói chuyện dừng lại một lúc khi tất cả ánh mắt đều quay lại về phía họ.
"Park Jimin?" Mẹ của Jimin bất ngờ bật dậy khỏi ghế và bước hai bước dài để ôm lấy con trai bà. Cái ôm thật chặt và Jimin cảm thấy như đang tan chảy trong cái ôm ấy. "Sao không bảo mẹ là con đến?", bà chọc vào bụng Jimin khi buông anh ra.
"Bất ngờ chưa?" Anh bật cười, nghịch ngợm nói.
"Cuối cùng con cũng kéo được nó ra khỏi kí túc xá rồi ư?" Bà mặc kệ Jimin và quay lại hỏi Jeongguk, cậu đang cười khẽ.
"Đại loại là thế đấy ạ," Jeongguk nhún vai, nụ cười không rời khỏi môi.
"Con đâu có chết dí trong phòng kí túc 24/7 đâu, con cũng phải sống nữa chứ," Jimin giận dỗi, khoanh tay đặt trước ngực như một đứa trẻ.
"Anh ấy nói là anh ấy cũng nhớ cô lắm," Jeongguk nói thêm trước khi đi về phía bàn, chào bố cậu và bố Jimin. Anh trai Jeongguk và em trai Jimin cũng ngồi đó, đang tán gẫu với nhau và cố gắng nắm bắt những thứ họ đã bỏ lỡ trong cuộc sống của người kia.
"Ừ, mẹ cũng nhớ con," mẹ hôn má anh. "Giờ thì vào ăn đi, mẹ rất vui khi cả hai đứa cùng đến."
Jimin cười, nắm tay mẹ và ngồi xuống bàn. Anh chào bố - bố anh thường không hay thể hiện tình cảm trực tiếp lắm, ông chỉ cười thật ấm áp với anh.
Bữa trưa trôi qua nhanh như một cơn gió. Họ ngồi cùng nhau quanh bàn, nói chuyện và bàn luận về cuộc sống của nhau. Mọi chủ đề thường quay quanh sự thành công của Jeongguk, về chuyến lưu diễn của cậu, về những quốc gia cậu đã đi qua, về những bước lớn mà công ty đang sắp xếp cho cậu. Họ tò mò về cuộc sống của Jeongguk và khi cuộc nói chuyện dần đến hồi kết, họ nói về Jimin, và Jimin kể cho họ anh cảm thấy áp lực như nào khi học năm cuối ở đại học và về bài báo cáo vẫn đang dang dở của anh. Anh cũng được hỏi về kế hoạch sau đại học và anh thú thật rằng mình vẫn đang suy nghĩ.
Khi họ ăn xong, Jeongguk và Jimin nhận việc rửa bát dù mọi người có hơi phản đối nhưng cả hai bố mẹ đều là những người dễ thuyết phục. Hai người ở lại một mình trong bếp khi bố mẹ nói rằng họ sẽ qua thăm nhà hàng xóm, bên đó đã mời cả hai bố mẹ qua chơi. Anh trai Jeongguk đi về phòng trong khi em trai Jimin đi cùng bố mẹ.
"Cảm giác thế nào khi phải rửa bát khi là ngôi sao nổi tiếng thế giới, ca sĩ đã phá tan toàn bộ những rào cản," Jimin nói, thoa xà phòng lên bát trong khi Jeongguk tráng lại bát. Họ là một đội rừa bát khá ngầu khi ở cùng nhau.
Jeongguk tặc lưỡi, tay đầy nước chọc má Jimin. "Em không phải là ngôi sao nổi tiếng thế giới."
"Chỉ có những ngôi sao nổi tiếng thế giới mới nói thế thôi." Khi nghe lời nói, Jeongguk xích lại gần để cù Jimin khiến anh cười loạn lên, anh là người có nhiều máu buồn và Jeongguk biết điểm yếu của anh ở đâu.
"Em chỉ là Jeon Jeongguk thôi đồ khốn," Jeongguk đưa tay lên và cù vào nách Jimin, khiến anh buộc phải đặt tay lên ngực Jeongguk để ngừng cậu lại.
"Ok, ok, ok anh chỉ đang trêu em thôi," anh nói giữa những tràng cười, "đừng cù nữa không anh khóc mất."
Jeongguk nghe lời và không cù nữa, cậu nhéo nhẹ vào vùng da dưới nách. "Anh toàn nói thôi chứ chả chịu phản kháng gì cả."
"Xin lỗi nha," Jimin nói sau khi được buông tha, "Anh sẽ cắn em nếu có thể."
"Em không biết anh là động vật ăn thịt đâu nha anh yêu," Jeongguk cười nham hiểm, Jimin đập một phát vào vai cậu.
"Anh không thích ăn thịt," anh nhìn chằm chằm Jeongguk và bạn trai anh thậm chí còn nháy mắt với anh. Cái nháy mắt khiến mặt anh đỏ lên và anh quay lại để rửa đống bát tiếp. "Hết giờ chơi rồi, giờ thì rửa nốt đống bát đi và rồi chúng ta có thể làm gì khác."
"Làm gì khác ư?" Jeongguk nhướn mày, bàn tay tiếp tục di chuyển về cơ thể anh. "Như kiểu một hiệp nữa?"
Jimin đập vào bụng Jeongguk khiến cậu la lên một tiếng vì đau. "Anh không định làm tình trong nhà của bố mẹ em đâu!" Anh không dám hét quá to.
"Sao không?" Jeongguk bĩu môi nói, giọng đầy thất vọng.
"Bởi vì anh không thật sự quá yên lặng khi làm tình đâu," Jimin không thể tin được họ lại đang bàn luận về việc này trong phòng bếp của gia đình Jeongguk trong khi đang rửa bát. Đúng là lãng mạn thật đấy.
"Em có thể bịt miệng anh lại hoặc làm gì đó khác mà," Jeongguk nói như bình thường lắm khiến Jimin sửng sốt, tay nhanh chóng vẩy đống bọt xà phòng về phía Jeongguk khiến má cậu dính đầy xà phòng và Jeongguk tinh nghịch nhìn anh.
"Sao lúc đéo nào em cũng như nứng tình thế," Jimin nói, véo tay Jeongguk. "Chúng mình mới chỉ làm tình sáng nay!"
"Anh nói như thể anh không thích ý," Jeongguk đảo mắt. Cậu rửa nốt những chiếc đĩa cuối cùng rồi xếp lên chạn. Jimin lau tay vào tấm khăn trên bồn. "Anh là người khao khát cái đó của em mà," cậu xích lại gần và thì thầm vào tai của Jimin, điều đó khiến xương sống anh run rẩy.
"Ok, thật sự là em nứng tình lắm rồi đấy," Jimin đặt tay lên ngực Jeongguk, không đẩy cậu ra xa nhưng cũng đủ để ngừng những nụ hôn lại trước khi nó trở thành những cảnh không phù hợp với không khí phòng bếp gia đình Jeongguk. Có phải anh từng đề cập đến việc họ đang ở phòng khách của gia đình Jeongguk và anh trai của cậu đang ở trên tầng và anh ấy có thể đi xuống bếp bất cứ lúc nào, và chúa sẽ để anh ấy nhìn thấy tư thế bây giờ của hai người? Jimin thà chết còn hơn.
"Đâu phải lỗi của em khi em quá nóng bỏng cơ chứ."
"Nghe này, anh cũng thế, nhưng đây không phải là thời điểm và nơi em có thể làm tình với anh đâu."
"Sao không?" Jeongguk kêu ca. Cậu vòng tay ôm lấy eo Jimin, mắt trầm đục nhìn anh. Có lẽ cuộc làm tình ban sáng vẫn chưa đủ, họ chưa làm tình lâu lắm rồi và một hiệp nữa có lẽ là những thứ cậu cần.
"Bởi vì chúng ta đang ở nhà bố mẹ em," Jimin lặp lại khiến mặt Jeongguk trùng xuống. "Đừng nhiễu lên vì việc này nữa," Jimin nói, nắm lấy bắp tay Jeongguk, "chúng ta chỉ có thể ôm hôn thôi."
Jeongguk lấy những gì cậu cần. Cậu nắm lấy tay Jimin và kéo anh lên phòng mình. Jimin thậm chí còn không có cơ hội để nhìn quanh xem thử phòng Jeongguk còn còn như hồi Phổ thông hay không bởi vì Jeongguk ngay lập tức đẩy anh xuống và Jimin nằm vô cùng thiếu duyên trên chiếc giường đơn của cậu, một căn phòng trông hoàn toàn trái ngược với chiếc giường đôi rộng lớn trong căn hộ cao cấp của cậu ở Seoul. Nhưng những thứ như này mới đúng là những gì Jimin cần và khi Jeongguk xích vào, trèo lên giường, cơ thể đè lên người Jimin và nhìn anh bằng cặp mặt không thể diễn tả được, đó là ánh mắt khiến Jimin cảm thấy được yêu thương. Jeongguk luốn khiến anh cảm thấy thật kì diệu.
"Sao em lại nhìn anh như thế?" Jimin vòng tay quanh cổ Jeongguk, kéo cậu lại gần cho đến khi môi họ chạm nhẹ vào nhau, cái chạm nhẹ khiến da họ như giật lên. Cảm giác như điện giật.
"Nhìn vào anh như nào cơ?" Jeongguk vẫn giữ nguyên tầm mắt trước khuôn mặt của Jimin, cậu mơ màng nhìn anh và Jimin kiểu – chìm đắm trong tình yêu, đúng là không thể tin được.
"Như thế anh là thế giới vậy," Jimin nói.
"Bởi vì anh đúng là thế mà," cách Jeongguk nói mà không ngập ngừng một chút nào khiến con tim anh như rung lên. Cách cậu nhìn xuống anh với đôi mắt tròn, cặp mắt mà Jimin luôn yêu thương, cặp mắt như vòng sáng trên đầu thiên thần trong những khoảnh khắc đen tối nhất của một ngày. Ngón cả Jeongguk vuốt nhẹ xương hàm Jimin, từng cử động khiến làn da họ như run lên.
"Sến sẩm vãi," Jimin đỏ mặt nói. Anh kéo Jeongguk xuống, môi họ dính lấy nhau cho một nụ hôn ngọt ngào, chậm rãi và nhẹ nhàng. Jeongguk cắn lấy bờ môi dưới của anh, cái chạm nhau thật ngại ngùng và khiến anh nhớ lại khoảng thời gian ở trường Trung học, khi họ vẫn đang ở giai đoạn tình yêu mới chớm còn tối tăm mịt mù. Và nghĩ về khoảng thời gian khi Jeongguk vẫn chưa là một idol nổi tiếng thế giới, Jimin thừa nhận là mọi thứ đơn giản hơn nhiều. Khi họ không phải nỗ lực để che giấu chuyện tình cảm của mình, khi mọi người chẳng hề quan tâm đến bữa trưa của Jeongguk hay hôm nay cậu mặc gì hay cậu có đang hẹn hò với một thành viên của nhóm nhạc nữ nổi tiếng bởi vì họ có chung một đôi giày.
Khi mọi thứ trở nên khó khăn hơn, Jimin từng mong họ có thể trở lại ngày xưa khi còn trẻ, không có những ý kiến đến từ công chúng chèn ép Jeongguk, nhưng rồi anh lại nghĩ đến những gì họ đã vượt qua. Từ hai đứa trẻ 17 và 15 tuổi, họ đã cùng nhau vượt qua những thời khắc khó khăn và trở thành những thanh niên 21 và 23 tuổi, dù cuộc sống của họ hoàn toàn trái ngược nhau nhưng điều đó không khiến anh nhìn Jeongguk theo một cách khác. Anh vẫn coi cậu là một đứa trẻ mà mẹ từng giới thiệu cho anh, đứa trẻ sống cách hai nhà và luôn giấu mình sau chân mẹ, vô cùng xấu hổ và ngại ngùng, đứa trẻ lắp bắp từng lời khi lần đầu nói chuyện với Jimin. Họ như đã biết nhau cả đời rồi, Jeongguk là một điều không thể thay thế trong cuộc đời anh, một người mà anh không đủ can đảm để buông tay. Và có Jeongguk ở bên khiến anh nghĩ rằng mọi thứ đều đáng giá cả. Anh không quan tâm liệu họ có phải giữ kín mối quan hệ này không, chỉ cần gia đình họ biết là đủ.
Jeongguk liếm phần đỉnh chữ V trên môi và Jimin há miệng ra, và chẳng mất bao lâu, nụ hôn nhẹ nhàng biến thành một nụ hôn nồng đậm, Jeongguk ấn người xuống hông anh sau khi gầm một tiếng nhưng cậu vẫn di chuyển chậm rãi sau khi nhận ra những hành động mình đang làm, khao khát lẫn nhau dần tan đi và nhịp độ chậm xuống, và con tim của Jimin như được bơm đầy bởi cách Jeongguk trở nên thật chăm chú với những gì cậu đang làm, nhất là khi cậu đối xử với Jimin như thể anh là cả thế giới vậy.
Jimin kéo Jeongguk lại gần hơn đến mức hai má họ chạm vào nhau, khoảng cách giữa hai người không còn tồn tại. "Yêu em," Jimin thì thầm giữa những nụ hôn.
"Em cũng yêu anh," Jeongguk trả lời và kết thúc câu nói bằng một nụ hôn dài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net