Chương 3
53.
Vương Nhất Bác quyết định bỏ nhà đi bụi.
Tuy rằng lựa chọn này có phần không khôn ngoan, cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, nhưng vì hạnh phúc của nửa thân dưới, hôm nay cậu nhất định phải đi.
Tiêu Chiến là một nhà thiết kế, lúc ngồi vẽ bản thảo rất thích ôm Vương Nhất Bác lên đùi để sưởi ấm. Vương Nhất Bác vô cùng hưởng thụ dịch vụ mát xa này, những ngày qua quả thật rất sung sướng. Cứ như thế cho đến một ngày, Vương Nhất Bác lơ đãng nhìn thấy trong điện thoại của Tiêu Chiến có tin nhắn từ một vị gọi là bác sĩ Lưu, khuyên anh nên mang mèo đi triệt sản, Tiêu Chiến còn nhắn lại là sẽ suy nghĩ, có gì sẽ báo sau. Trong nháy mắt cậu liền cảm thấy những ngày tiếp theo không thể yên ổn được nữa rồi.
Cậu đứng ở trước cửa nhà.
Bên ngoài là thời tiết chuyển từ thu sang đông, gió thổi lạnh run người, bên trong là điều hòa ấm áp bốn mùa đều là tiết xuân.
Cậu biết chính mình không có năng lực xoay chuyển sự tình khi nó còn chưa phát sinh, nhưng nghĩ đến chuyện rời căn nhà này mà đi, cậu lại do dự.
Vương Nhất Bác thật sự do dự.
Tuy rằng việc này liên quan đến tính mạng của con mèo con là cậu đây, nhưng tưởng tượng đến chuyện sau khi rời khỏi chỗ này sẽ không còn tôm hùm đất không còn thịt bò không còn máy sưởi, cũng không còn được tên quan xúc phân chu đáo cẩn thận kia mát xa cho mỗi ngày nữa, Vương Nhất Bác thấy phiền muộn cực kỳ.
"Hạt Dẻ, ăn cơm thôi ~"
Giọng nói của người kia gần trong gang tấc, lỗ tai Vương Nhất Bác run lên, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm.
Quay đầu chạy vào bếp.
"Meo ~"
54.
Một giờ sau, Vương Nhất Bác nằm dài thượt người trên sô pha, tâm tình phức tạp mà ợ một cái.
Nhưng một con mèo như cậu thì biết làm sao bây giờ?
55.
"Đinh. Đinh. Đinh."
Tiêu Chiến đang đứng trong bếp rửa bát, di động để trên sô pha ngoài phòng khách. Nghe thấy âm báo tin nhắn đến, Vương Nhất Bác tò mò thò mặt lại để xem, thì thấy người gửi vẫn là cái vị bác sĩ Lưu kia.
"Bác sĩ Lưu: Mèo sau khi động dục sẽ thành ra vừa hung dữ vừa hay bất an, lại dễ nổi cáu, cả ngày kêu to, nếu không tìm được mèo cái ghép đôi cho nó thì sẽ tương đối phiền phức."
"Bác sĩ Lưu: Mèo nhà cậu hẳn cũng sắp đủ tuổi làm triệt sản rồi, nên bắt đầu để ý quan sát nó một chút. Nếu có dấu hiệu động dục, có thể đưa đến phòng khám chúng tôi để triệt sản ~ khách quen tới lần thứ 2 sẽ được giảm giá 12% đó ~"
Vương Nhất Bác nhớ tới tay bác sĩ thú y đè chặt chân cậu ngày hôm đó, anh ta mang vẻ mặt nghiêm túc già giặn, vừa cười vừa lầm bầm hỏi chuyện. Lòng Vương Nhất Bác bỗng thấy sợ hãi không thôi.
Cậu không chút do dự nâng cái măng cụt lên, lướt lướt hai cái, xóa hết cái lịch sử trò chuyện toàn những lời ác độc này.
56.
Nhưng mà cái anh bác sĩ kia đúng là nhiệt tình không ai bằng, không thấy người ta trả lời tin nhắn liền dứt khoát tận chức tận trách mà gọi điện thoại đến tận nơi.
Tiêu Chiến đứng ở ban công nghe điện thoại. Vương Nhất Bác ngồi xổm trên sô pha, lòng cảm thấy miêu sinh chua xót vô cùng.
Cậu móc móng vuốt vào sô pha, kéo kéo một chút, bắt đầu tự mình rối rắm.
Đi, không đi, đi, không đi...
"Cậu thật sự không định cân nhắc một chút sao ~ khách quen có ưu đãi đấy ~" Bác sĩ Lưu trong điện thoại lần nữa cất giọng khuyên nhủ.
"Tôi cảm thấy Hạt Dẻ còn chưa tới thời kỳ kia..." Một tay Tiêu Chiến nâng điện thoại áp ở bên tai, hai chân giao nhau dựa vào vách tường, bàn tay còn lại đang nhàn tản gõ lan can, lơ đãng quay đầu lại nhìn vào phòng khách.
Vương Nhất Bác ngay tại giây phút ấy không khống chế được móng vuốt, xé ra một miếng rách to tướng trên mặt sô pha. Cậu nhìn vết rách kia, đột nhiên cảm thấy cực kỳ bực bội.
"Meo...!" [Toàn chuyện gì vậy chứ a a a a a a!]
Tiêu Chiến nhìn vào phòng khách, sau khi trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên dùng tay đè lên điện thoại, đè thấp giọng nói: "Tôi tự nhiên nghĩ lại rồi, chắc tôi sẽ suy nghĩ một chút."
57.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Vương Nhất Bác theo thói quen nhảy lên giường, cuộn mình lại ở một góc giường quen thuộc.
Tiêu Chiến ngồi ở mé giường bên kia, bỗng nhiên vỗ vỗ đệm.
"Hạt Dẻ, lại đây một chút nào ~"
Vương Nhất Bác nâng mắt, miễn cưỡng đi đến trước mặt Tiêu Chiến: "Meo?" [Chuyện gì vậy?]
Tiêu Chiến thuận tay vuốt lông cậu mấy cái, rồi vươn tay nâng hai nách Vương Nhất Bác, đem cậu xách lên. Vương Nhất Bác chỉ cảm thấy hai chân mình bỗng nhiên bay lên không trung, lúc kịp lấy lại phản ứng thì thấy Tiêu Chiến đang dùng vẻ mặt nghiêm túc vô cùng mà quan sát cậu.
Mặt Vương Nhất Bác toàn là nghi hoặc, theo tầm mắt Tiêu Chiến nhìn xuống...
Từ từ cái tên đần kia anh đang nhìn chỗ nào đấy?! Tuy hiện tại tôi là một con mèo không thể mặc quần áo nhưng cũng không được nhìn chỗ đó của tôi chứ! Còn nữa, đừng có nói là anh đối với cái chỗ đó của tôi có suy nghĩ gì không an phận đấy nhé!
Vương Nhất Bác nháy mắt nghĩ đến đủ loại tình huống xấu xa, bản năng loài mèo trỗi dậy, cậu bắt đầu giãy giụa, cũng không để ý là phải thu móng vuốt vào, cứ thế vô ý cào một đường lên tay Tiêu Chiến. Tiêu Chiến ăn đau, xuýt xoa một tiếng, buông lỏng bé mèo ra, vết cào trên tay rất nhanh đã chảy máu. Vương Nhất Bác ngã lăn ở trên giường một cái, chờ một lúc lâu mới ý thức được chuyện đã xảy ra.
Vương Nhất Bác thấy hơi áy náy. Rốt cuộc cậu cũng không biết đối phương có loại ý nghĩ không an phận kia hay không, ấy vậy mà đã làm người ta bị thương. Vương Nhất Bác bày ra vẻ mặt hối lỗi nhìn qua đó, thấy đối phương cầm tờ giấy thấm máu, vẻ mặt ngưng trọng, miệng còn thì thầm cái gì đó:
"Vừa hung dữ vừa hay bất an, lại dễ nổi cáu, cả ngày kêu to... Hạt Dẻ không phải là đến thời kì động dục thật đấy chứ... Xem ra hai ngày nữa phải đến gặp bác sĩ Lưu một chút..."
Vương Nhất Bác: "......"
Mình ăn nhầm cái gì mà ban nãy lại thấy áy náy cơ chứ?
58.
Từ buổi tối đó về sau, Vương Nhất Bác luôn trong trạng thái lo lắng đề phòng, sợ một ngày nào đó mình không chú ý liền bị người kia đưa tới bệnh viện, sau đó phải thừa nhận cái loại cực khổ mà tuổi này không nên có. Tuy nhiên Tiêu Chiến cũng không hề đả động gì đến chuyện này nữa, như thể muốn bỏ qua luôn.
Thế nhưng ──
Chạng vạng, Vương Nhất Bác ngả người vào sô pha nghỉ ngơi, bỗng nhiên thấy Tiêu Chiến cầm điện thoại, rón ra rón rén chạy đến ban công gọi điện, còn quay đầu lại nhìn xem Vương Nhất Bác ở đâu, như thể xem cậu có đuổi theo anh hay không. Vương Nhất Bác nheo mắt, cảm thấy sự việc không hề đơn giản, nhân lúc Tiêu Chiến không chú ý, lặng lẽ chạy ra phía sau rèm cửa, nấp ở đấy.
"Đại Thành, ngày mai cậu tới nhà anh, lấy bánh quy lần trước Lộ tỷ làm cho Hạt Dẻ ăn, Hạt Dẻ thích ăn loại bánh quy đó nhất. Rồi nhân lúc nó không chú ý, cậu bắt lấy nó thả vào lồng sắt... Cậu còn hỏi vì sao anh không tự làm nấy á? Anh lên mạng tra rồi, nhỡ đâu anh làm rồi đến lúc xong chuyện Hạt Dẻ lại quay sang hận anh thì sao, dù gì cậu cũng không sống chung với bé... Đúng rồi, đến lúc đó anh còn phải làm bộ tê tâm phế liệt, giả vờ muốn cướp Hạt Dẻ từ tay cậu. Cậu diễn cùng anh một chút được không..."
Vương Nhất Bác đứng ở sau bức màn, lặng đi một lúc. Vẫn may mình còn để ý thần sắc Tiêu Chiến có gì đó sai sai, bằng không ngày mai chính mình bị bán đi cũng không biết. Không ngờ cái tên này lại nghĩ ra lắm trò như thế, thừa năng lượng vậy sao không đi học nướng bánh quy cho rồi!
Tối nay, một người một mèo nằm ở hai bên giường, cùng nhau trằn trọc, ai nấy đều tâm sự nặng nề.
59.
"Hạt Dẻ, ăn bánh quy không?" Uông Trác Thành cầm một miếng bánh quy nhỏ, quơ quơ trước mặt Vương Nhất Bác. Vương Nhất Bác nằm dài trên kệ sách, không hề dao động.
Thử nhiều lần không được, Uông Trác Thành thở dài, chạy đến phòng bếp sát vách tìm Tiêu Chiến.
"Sao rồi?" Tiêu Chiến vội vàng nhìn về phía Uông Trác Thành, chỉ thấy cậu nhún vai bảo: "Nó không để ý đến em."
"Vô lý ghê..." Tiêu Chiến sờ sờ chóp mũi, vẻ mặt nghi hoặc, "Trước đây nó toàn nhảy dựng lên cướp bánh ăn..."
"... Sao mà em biết được." Uông Trác Thành bị Tiêu Chiến nhìn chằm chằm, cả người có chút không tự nhiên. Cậu đem miếng bánh nhỏ đưa cho Tiêu Chiến: "Em nói này, bọn mình nhất định phải thì thà thì thầm với nhau như thế này à? Dù sao Hạt Dẻ cũng đâu hiểu tiếng người."
Tiêu Chiến nhận lấy bánh quy, đưa một tay còn lại lên gãi đầu: "Anh nghĩ là không để Hạt Dẻ nghe thấy vẫn tốt hơn, rốt cuộc lại bắt nó làm loại chuyện này. Lúc trước anh gọi điện cũng đều là gọi giấu nó cả..."
"Thật không hiểu nổi anh..." Uông Trác Thành thở dài, "Thế giờ anh định thế nào?"
Vương Nhất Bác nằm trên kệ sách, vểnh tai nghiêm túc lắng nghe động tĩnh trong phòng bếp. Thính lực của mèo cực kỳ tốt, cách một vách tường vẫn có thể nghe thấy tiếng hai người hạ giọng trò chuyện.
Còn may là mình nghe hiểu được tiếng người, Vương Nhất Bác nghĩ. Giữa trưa nghe thấy tiếng ô tô đỗ từ dưới lầu truyền lên, Tiêu Chiến còn tung ta tung tăng đi xuống, cậu liền biết chuyện phải đến cũng đã đến rồi, còn phí công phí sức bò lên trện kệ sách. Cũng không biết hiện tại hai người kia đang toan tính âm mưu cái gì để đối phó với cậu nữa... Dùng bạo lực à? Vương Nhất Bác nhìn thân thể của chính mình hiện tại mà thở dài một hơi, với cái bộ dạng nhỏ bé này, chỉ có kế chuồn là thượng sách thôi.
Rất nhanh sau đó, Tiêu Chiến với Uông Trác Thành đi ra khỏi bếp, đi tới trước kệ sách.
"Hạt Dẻ, chúng ta đi ra ngoài hóng gió đi ~" Vương Nhất Bác không phản ứng.
"Hạt Dẻ, dưới này có đồ ăn ngon nè ~" Lỗ tai Vương Nhất Bác còn chẳng rung lên lần nào.
"Hạt Dẻ, ngoài kia có nhiều bạn mèo cái xinh xắn lắm nè!" Vương Nhất Bác... chỉ biết trợn trắng mắt.
Uông Trác Thành nhìn không nổi nữa, vén tay áo định trực tiếp động thủ. Vương Nhất Bác vểnh tai, mặt đầy vẻ đề phòng, bày ra bộ dáng tùy thời sẽ lập tức chạy trốn. Tiêu Chiến vội vàng ngăn Uông Trác Thành lại: "Đừng làm thế, Hạt Dẻ sẽ sợ đấy."
Uông Trác Thành cũng không còn cách nào với anh bạn ôn nhu này của mình, dù sao cũng là mèo nhà người ta, người ta không muốn đánh thì cậu cũng không thể ra tay được, cũng chỉ biết thở dài rồi thôi. Vương Nhất Bác vẫn giữ nguyên vẻ mặt cảnh giác, qua mấy tiếng, phương pháp thử qua cũng vô số, hai người vẫn chưa thể khuyên cậu xuống khỏi giá sách.
"Thôi bỏ đi bỏ đi, hôm nay cứ như vậy đã." Tiêu Chiến bất đắc dĩ tiễn Uông Trác Thành ra về. Đến cuối cùng cũng vẫn không làm được gì, Vương Nhất Bác vẫn nằm yên trên giá sách, không chịu di chuyển như cũ, cả buổi chiều không rời vị trí một lần nào. Mặt trời cũng rất nhanh ngả về tây.
Tiêu Chiến chuẩn bị xong cơm tối, bưng cái bát nhỏ Vương Nhất Bác thường dùng đến trước kệ sách, một người một mèo mặt đối mặt.
"Hạt Dẻ, có thể là anh chỉ đang gặp ảo giác, nhưng không biết vì sao mà anh lại cảm thấy nhóc có thể nghe hiểu bọn anh nói chuyện." Tiêu Chiến bỗng dưng mở miệng, hai lỗ tai Vương Nhất Bác dựng đứng lên.
"Nếu nhóc thật sự nghe hiểu được lời anh nói, vậy thì nghe này. Anh muốn đưa nhóc đi triệt sản đều là vì tốt cho nhóc, nhưng nếu nhóc không muốn, hôm nay chúng ta cũng sẽ không phải đi bệnh viện. Nào, ngoan ngoãn xuống ăn cơm đi ~" Vương Nhất Bác nửa tin nửa ngờ, đứng thẳng dậy nhìn Tiêu Chiến, không làm thêm động tác gì.
"Anh thề là hôm nay nhóc không phải đi đâu hết, nếu trái lời, tất cả số bản thảo anh nhận mấy ngày gần đây sẽ bị từ chối hết!" Tiêu Chiến vươn hai đầu ngón tay ra, đặt bên đầu để thề. Thề cũng đủ độc đấy.
Vương Nhất Bác thấy đối phương đã thề độc đến như vậy, bụng cũng có chút đói rồi, cuối cùng cũng nhảy xuống khỏi kệ sách. Tiêu Chiến cầm bát đưa đến miệng mèo con, cảm khái vuốt lông mèo. Kế hoạch lần này cứ thế kết thúc trong thất bại.
60.
12 giờ đêm, Uông Trác Thành đang chuẩn bị lên giường thì bỗng nhiên thấy điện thoại rung lên, màn hình bật sáng, một tin nhắn lập tức nhảy ra.
"Đại Thành, plan B. From Tiêu Chiến"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net