1.
"Tony...đó là gì vậy ?"
Steve nhìn người bạn trai của mình. Tony về nhà sau một cuộc họp hội đồng, muộn hơn so với dự kiến, và sau khi hỏi han Steve, gã giơ ra một chiếc hộp, ánh mắt kiên quyết còn đôi môi mím lại.
"Tony ?" Steve hỏi lại lần nữa. Anh muốn hét vào mặt Tony bằng tất cả sự tức giận và lo lắng của mình khi gã không nhấc máy hay để lại lời nhắn cho anh rằng gã sẽ về muộn hơn một chút, cứ thế biến mất. Tony chẳng trả lời, chỉ có ánh mắt vẫn đầy sự kiên quyết. Steve đi tới chỗ gã và liếc qua chiếc hộp. Mắt anh mở to khi nhìn thấy trong hộp là một con mèo con đang say giấc cùng một cái chăn quấn quanh. Con mèo này không phải là mèo sơ sinh, trông có vẻ đã được 5-6 tháng tuổi. Nó có đôi tai lớn, móng dài, lông đen lốm đốm vài chỗ nâu.
"Tony à ?"
"Nó bị một chiếc ôtô tông trúng, Steve", Tony cuối cùng cũng lên tiếng, giọng run nhẹ. "Anh không thể để nó như vậy được. Anh đi tới chỗ thú y và họ bảo chân sau của nó bị gãy, vì vậy anh đã đồng ý chi trả cho ca mổ cho nó và chờ đợi mọi thứ xong xuôi để đưa nó về đây."
Steve chớp mắt, tò mò nhìn Tony. Anh biết bạn trai anh không phải người ghét động vật, nhưng gã cũng chưa bao giờ tỏ ý muốn nuôi thú cưng. Tony cúi đầu, tránh đi cái nhìn chằm chằm của Steve. Chẳng biết tại sao Steve thấy Tony như sắp bật khóc.
Ánh mắt Steve ngay lập tức trở nên dịu dàng. Anh luồn tay vào hộp và nhẹ nhàng vuốt đầu con mèo. Nó có vài chỗ lông lởm chởm, cho thấy nó không được ăn uống đầy đủ. Steve trượt tay xuống dưới thân nó, cảm nhận phần xương sống nhô ra. Đây đúng là một con mèo hoang. Sẽ chẳng có ai quan tâm hay tiếc thương nếu nó chết trên đường. Steve chẳng bao giờ ngưng tự hào về Tony - gã đã làm điều tuyệt vời và vị tha nhất cho con mèo này.
"Này chàng trai nhỏ", Steve dịu dàng gọi, mặc dù mèo con vẫn còn ngủ vì tác dụng của thuốc gây tê và chưa nhận thức có người lạ. Anh để ý cái băng xanh quấn quanh chân sau con mèo. "Mất bao lâu để chú mèo này hồi phục ?"
"Khoảng bốn tuần", Tony trả lời, trong giọng nói còn chút vụn vỡ. Steve gật đầu, nhẹ nhàng vuốt lông con mèo lần cuối trước khi nhấc tay khỏi hộp. Anh cố gắng nâng cằm Tony lên để gã nhìn vào anh, nhưng có vẻ gã phát hiện ra sàn nhà thú vị hơn rồi.
Steve gãi nhẹ đầu, cảm thấy có chút ngại ngùng. "Ừm, anh có muốn nuôi nó không ?" Anh hỏi. Anh chẳng thấy có lý do gì để không giữ con mèo này lại. Steve vẫn luôn muốn nuôi thú cưng, dù rằng anh nghĩ mình hợp với một chú chó hơn. Anh có thể chơi bắt bóng hay đi chạy bộ cùng nó, nhưng mèo cũng rất tuyệt.
Câu hỏi đã thành công thu hút sự chú ý của Tony vào anh. Steve để ý ánh lửa quyết tâm lại bừng lên trong đôi mắt gã.
"Không", Tony lạnh lùng trả lời.
Steve khó hiểu trước phản ứng kiên quyết ấy. Nếu Tony không muốn nhận nuôi nó, vậy sao gã không để chú mèo ở lại chỗ thú y luôn ?
"Tony ?" Có vẻ như anh sẽ cần lặp lại tên bạn trai mình vài lần nữa trong ngày hôm nay.
Tony hít một hơi dài, thận trọng cất lời "Steve. Dù cho em có nói gì, dù cho em có giận anh tới mức nào... Anh vẫn sẽ giữ chú mèo này."
Câu trả lời ấy trái ngược với suy nghĩ của Steve. Anh chớp mắt, có chút bối rối. Tại sao Tony lại nghĩ anh sẽ phản đối việc nuôi chú mèo này ? Nếu anh là Tony, anh cũng sẽ làm điều tương tự, đó là lí do anh đã hỏi ý kiến của Tony về việc nuôi nó. Chút căng thẳng trong mắt Tony khiến anh nhận ra nguyên do...
Hình ảnh của Tony trong mắt mọi người không phải là một người đàn ông tốt. Gã thích mọi người nghĩ mình là người độc đoán và ích kỉ. Đó là lý do không nhiều người nhìn thấy mặt tốt của Tony, người sẽ quyên góp cho các hoạt động từ thiện và các trạm cứu hộ động vật. Cưu mang một chú mèo, cho ăn và nuôi nó hoàn toàn trái ngược với hình ảnh mà Tony xây dựng cho mình bấy lâu nay.
Steve cười dịu dàng, thấu hiểu sự ngốc nghếch của bạn trai anh. Được rồi, anh sẽ bỏ qua cho gã lần này.
Steve nhìn Tony, tay chống hông, giả vờ bất bình "Được rồi. Giữ nó lại đi. Nhưng tốt nhất đây nên là lần cuối anh vội vã đưa ra một quyết định và không hỏi chút ý kiến nào của em như này."
Mắt Tony sáng bừng lên, trước khi gã càu nhàu "Này, cậu không phải sếp tôi đâu nhá, Rogers !"
"Còn anh cũng đừng nghĩ đến việc tiêu cả đống tiền vào hàng trăm thứ đồ chơi và giường ngủ đủ loại cho mèo."
Tony làm gương mặt oán giận "Tôi cũng không định thế đâu, nhưng cậu đã có lòng cấm thì tôi sẽ có dạ đi mua để trêu tức cậu !"
"Được rồi", Steve thở dài, cầm lấy cái hộp trên tay Tony. "Đừng đi luôn, em phải nấu bữa trưa trước nên sẽ không ngồi đây chăm mèo được."
"Tôi sẽ đi bất cứ đâu vào bất cứ khi nào tôi muốn. Và cậu nên nấu thứ gì đó đi vì tôi sẽ không mua đồ ăn mang về đâu." Tony đáp trả cùng gương mặt giận dữ.
Sau khi trao nhau nụ hôn vội vã, Tony rời đi còn Steve ngồi xuống ghế sofa, đặt chiếc hộp ngay cạnh và ngắm con mèo đang say giấc bên trong. Sau khoảng một giờ đồng hồ, Tony trở lại, trên tay lỉnh kỉnh năm túi đồ cho mèo gồm đồ chơi, chăn, các loại bát ăn, lâu đài mèo, cây cào móng, hai túi đồ ăn cho mèo và một túi đồ ăn từ 'Alberto's' - nhà hàng yêu thích của họ, nơi họ đến mỗi buổi hẹn hò, cùng với món Lasagna rau chân vịt(1) mà Steve rất thích.
Buổi chiều và tối trôi qua rất bình lặng. Mèo nhỏ dậy rồi lại ngủ do tác dụng phụ của thuốc tê. Ban đêm thì khó khăn hơn, Steve và Tony thay phiên nhau nghỉ trên ghế để trông coi mèo trong khi người kia tranh thủ ngủ trên giường. Tony, người không thích giấc ngủ bị gián đoạn, ngay lập tức hối hận vì đã mang con mèo về. Steve kiên nhẫn và thấu hiểu hơn, vậy nên anh chăm sóc cả Tony và mèo con bằng sự dịu dàng của mình.
Buổi sáng hôm sau tốt hơn rất rất rất nhiều. Mèo con nhanh chóng làm quen với xung quanh, không hề sợ hãi Tony hay Steve, và khập khiễng đi xung quanh họ, cái chân gãy chạm nhẹ vào mặt sàn gỗ. Nó không quá khó chịu vì cái băng ở chân, chỉ lờ đi như bao chú mèo khác. Nó thật đáng yêu, Steve bật cười, để ý đôi mắt to tròn làm chàng ta trông ngố ngố, kết hợp cùng đôi tai lớn và mấy chiếc chân, trông lại càng ngơ ngác. Mèo con có vẻ thích thú, khá ồn ào và vô cùng đói. Họ phải hạn chế thức ăn để không khiến mèo đau bụng sau một thời gian dài nó bị thiếu ăn và chỉ ăn đồ ăn trong thùng rác.
Steve nằm dài trên ghế, quan sát Tony khi gã khoe đồ chơi mới với mèo con. Nó có vẻ khá hiếu kỳ và nhiệt tình, Tony thích thú chơi đùa cùng nó, chú ý chiếc chân đang bị thương kia.
"Anh đã nghĩ ra tên cho nó chưa ?" Steve lầm bầm, không khí ấm áp và một đêm ngủ không ngon trước đó khiến anh buồn ngủ. Tony không trả lời, quá chú tâm chơi đùa cùng mèo nhỏ. Steve nhẹ nhàng vuốt tóc gã. Người tóc nâu ngồi dưới sàn, lưng dựa vào ghế sofa, dịch sát lại gần Steve.
"Hở, gì cơ ?" Tony hỏi lại, nghiêng đầu ra phía sau.
Steve mỉm cười, hôn nhẹ lên mái tóc rối của bạn trai anh. "Anh đã nghĩ ra tên cho con mèo này chưa ?"
Tony chun mũi, quay đầu nhìn lại về phía mèo con đang tìm hiểu về món đồ chơi con chuột mới bằng việc cào và cố lật qua lật lại.
"MK 57", Tony trả lời sau một hồi suy nghĩ cẩn thận. Steve đảo mắt. Có vẻ trách nhiệm đặt tên cho con mèo này thuộc về tay anh rồi.
"Hay là... Fido ?" Steve đưa ra ý tưởng.
"Fido ?" Tony lặp lại cái tên ấy bằng giọng điệu đầy ghét bỏ "Nó không phải một con chó, Steve."
"Chưa chắc đâu nhé", chàng lính nhặt một món quả bóng rực rỡ dưới sàn "Nào ! Mèo con, mèo con, bắt !" Anh ném nhẹ quả bóng, không quá xa, để nó lăn trên sàn. Mèo con vụng về đuổi theo bóng, và khi quả bóng đã nằm trong vuốt nó, mèo con ngoạm quả bóng rồi mang lại chỗ Tony và Steve.
"Đó thấy chưa, nó đã biết chơi bắt bóng rồi đấy thôi". Anh cười vui vẻ.
Tony cằn nhằn, nhìn con mèo nhả quả bóng trước mặt họ. "Hư ! Mèo hư !" Gã mắng mèo con, rồi nhận lại một cái đánh yêu sau đầu từ Steve vì làm mèo nhỏ sợ, "Đây, chơi với cái này đi !" Tony với tới cái cần nhựa có đính một con cá giả một đầu. Con mèo ban đầu hứng thú, nhưng rất nhanh chán chường và giành sự quan tâm đến cái ống màu xanh(2), chui vào và ra suốt.
"Nó vẫn cần một cái tên", Steve nhắc lại vấn đề, nhặt cái gậy đính mấy cái lông vũ đủ màu từ dưới sàn lên để cù vào gáy Tony.
Tony cười khúc khích, cố gắng xoay vai để tránh, nhưng không rời vị trí gần Steve. "Dừng lại đi !" gã cười lớn hơn, nhướn vai lên. "Steve ! Không !" Tony cười vang khi mấy cái lông vũ cù sau tai và sau gáy.
Steve mỉm cười, anh yêu tiếng cười giòn tan của Tony. Họ cùng ngắm mèo con khi chú ta dừng lại nghỉ ngơi sau một hồi chơi đùa và bắt đầu liếm lông, có chút lóng ngóng vì cái băng ở chân.
"Kẻ liếm mông bé nhỏ", Steve thích thú nói, chuyển vị trí cù sang xương quai xanh của Tony, khiến gã không ngừng khúc khích. "Đặt tên nó như thế đi !" Anh trêu.
"Cái tên đó quá tệ cho một con mèo !" Tony nói, cười dữ hơn khi Steve vòng một tay quanh gã, cố định gã ngồi yên rồi dùng ngón tay cù quanh người gã. "HEEYHAHA!!!"
"Anh mang chú mèo ấy về nên ít nhất em sẽ được đặt tên cho nó !" Steve đề nghị, tính toán kế hoạch cù đến khi Tony đồng ý thì thôi, giống như mọi lần anh thường làm.
"Khôngggghahaha !! Dừừừng lại ! Dừng lại đi !" Tony cười ngặt nghẽo, đá loạn chân làm chỗ đồ chơi mèo văng lung tung khắp nơi.
Mèo con chăm chú nhìn gia đình mới bằng đôi mắt hiếu kỳ.
Sau một hồi tranh luận, cuối cùng họ cũng chọn được tên cho mèo. Tony kiên quyết muốn mèo con có một cái tên thật mỹ lệ và gã tự hào đặt tên cho nó là Ferrucio Guerino, bởi mèo của họ mang đậm nét Ý. Steve, sau khi chán nản vỗ trán, đã rút ngắn cái tên lại còn Figaro. Tony mỉm cười gật đầu tán thành. Còn với Figaro, có vẻ chú ta cũng chẳng quan tâm về cái tên của mình lắm, chỉ đơn giản đồng ý với mọi tên họ đặt.
──────
Chú thích:
(1) : "spinach lasagna" - Lasagna là một món có nguồn gốc từ Ý, gồm nhiều lớp mỳ lá xen giữa là nhân được tùy biến theo ý người ăn (thường thì phần nhân gồm thịt lợn, thịt bò băm nhuyễn, cà rốt, cà chua, hành tây, rau quế thơm, tỏi, sữa tươi, bơ, phô mai...), được nướng lên nên có màu sắc đỏ vàng rất đẹp mắt

(2) : "a bright green tunnel" : Một loại đồ chơi của mèo dạng ống để mèo bò qua

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net