²
"Ưm..."Thôi Huyền Chuẩn đau nhức khắp người, đầu nhức như búa bổ, toàn thân như rã rời, đặc biệt là hậu huyệt. Giọng em khản đặc, thậm chí đến một ngón tay cũng chẳng nhấc nổi.
Tối qua, Lý Tương Hách sau khi lấy phòng vẫn chưa chịu dừng lại. Thể lực của quân nhân vốn dĩ đã sung mãn, huống hồ em còn là lần đầu, hoàn toàn không thể chống đỡ nổi. Mới chỉ một đêm, mà Huyền Chuẩn đã bị dày vò đến mức không thể xuống giường.
Lý Tương Hách đẩy cửa vào phòng, hắn nhìn thấy Thôi Huyền Chuẩn trong chăn đầy những dấu vết bị yêu thương, nhướng mày chạm vào mặt em, nhưng bị Thôi Huyền Chuẩn né tránh.
"Đừng vội, đợi người dọn dẹp xong nhà cửa, rồi đến đón em." Lý Tương Hách không bực bội lắm. Sáng sớm hôm nay hắn đã sai người điều tra kỹ lai lịch của Thôi Huyền Chuẩn, biết em vốn xuất thân trong sạch, là người nhà tử tế, chẳng phải loại lăn lộn quen chốn yên hoa. Vì thế, hắn thẳng thắn yêu cầu bà chủ hí lâu giao người cho mình.
Thôi Huyền Chuẩn lườm Lý Tương Hách, rồi khó khăn lật người, ôm chặt chiếc chăn mỏng manh quay lưng lại với hắn. Lý Tương Hách lại cười, tối qua hắn đã nhận ra người này có tính cách bướng bỉnh. Nếu là người khác, sớm đã tận dụng cơ hội leo lên cành cao, mong bám víu vào cái bóng của thiếu soái để mưu cầu lợi ích, nhưng Thôi Huyền Chuẩn lại cứng cỏi, điều này càng khơi dậy hứng thú của Lý Tương Hách.
Thiếu gia họ Thôi này, hắn nhất định phải có được.
Thôi Huyền Chuẩn được binh lính đưa đến biệt viện. Gọi là "đưa", nhưng nòng súng sáng loáng trên vai đám lính cứ như muốn nói rõ: đây không phải lời mời. Em đành ôm theo chiếc vali nhỏ chứa mấy món đồ lặt vặt của mình, lên chiếc xe của phó quan dưới trướng Lý Tương Hách.
Biệt viện vẫn còn khá sang trọng — trước kia là nơi cha của Lý Tương Hách nuôi thiếp. Thức ăn, chỗ ở, vật dụng sinh hoạt đều đầy đủ, cả phòng yến tiệc và phòng khiêu vũ cũng không thiếu. Chỉ là từ lâu không có người ở, nên đôi chỗ phủ bụi.
Vật dụng cá nhân của Huyền Chuẩn chỉ vỏn vẹn trong một chiếc vali da nhỏ. Em tiện tay đặt nó lên bàn trà trong phòng ngủ. Khi thấy lính rút khỏi biệt viện, trong nhà chỉ còn người hầu lui tới, không thấy bóng Lý Tương Hách đâu, em mới thở ra nhẹ nhõm một hơi.
Huyền Chuẩn bước vào phòng tắm — không ngờ bên trong lại có cả bồn ngâm nước. Phòng tắm lát đá cẩm thạch và gạch men Tây Dương, cả bột tắm từ châu Âu cũng có đủ. Tất cả còn xa hoa hơn cả dinh thự cũ của gia tộc em ngày trước.
Người hầu đã đun sẵn nước nóng, tay bưng thau đứng chờ. Chỉ cần Huyền Chuẩn gật đầu là họ sẽ giúp chuẩn bị bồn tắm. Huyền Chuẩn nhìn làn hơi nước bốc lên từ chiếc thau đồng. Đêm qua như ác mộng, mà từ khi bị bán vào hí lâu, em chưa từng được ngủ một giấc yên. Giờ đây, em chỉ muốn được ngâm mình trong nước nóng... nghỉ một lát.
Tối đến, khi Lý Tương Hách đẩy cửa bước vào phòng ngủ, không thấy ai, hắn liền đẩy cửa phòng tắm — và lập tức dừng bước.
Trước mắt hắn là một cảnh tượng khiến tim hắn đập lệch nửa nhịp.
Thôi Huyền Chuẩn nằm nghiêng bên bồn nước, ngủ thiếp đi, làn nước phản chiếu làn da trắng ngần. Em như đóa sen đang nở rộ giữa làn sương mờ, dáng ngủ vừa lười nhác vừa mềm mại đến mê hoặc. Bờ vai trắng ngần vẫn còn lưu lại vết đỏ do hắn để lại từ đêm qua — dấu vết thuộc về riêng hắn.
"Sao lại bất cẩn như thế..."
Lý Tương Hách đứng đó nhìn một lúc, rồi cúi người khẽ chạm vào đầu gối em, nhận ra nước trong bồn đã nguội lạnh. Hắn đoán, với tính cách cứng đầu kia, chắc Huyền Chuẩn không cho hầu gái phục vụ, rồi ngâm nước một mình đến khi ngủ quên.
Lý Tương Hách cởi áo khoác quân phục, xắn tay áo, quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng ôm lấy Huyền Chuẩn ra khỏi bồn nước. Hắn không màng việc quần áo mình bị ướt, chỉ cẩn thận giữ lấy đầu gối em, bế người về lại giường lớn trong phòng ngủ.
Đám tiểu đồng sợ bị quở trách, vội vã mang khăn khô vào. Nhưng Lý Tương Hách khoát tay cho họ lui, rồi đích thân lau người cho Huyền Chuẩn. Có lẽ vì lâu rồi không được thả lỏng, lại mệt mỏi quá độ, nên Huyền Chuẩn vẫn ngủ rất say dù toàn thân ướt lạnh.
Lý Tương Hách cho người thay ga giường, dùng chăn bông bọc lấy Huyền Chuẩn, rồi mới vào phòng tắm tắm sơ, rửa sạch mệt nhọc một ngày.
Đến khi quay lại phòng, Huyền Chuẩn vẫn chưa tỉnh. Hắn nhẹ nhàng nằm lên giường, kéo cánh tay của em ôm vào lòng, hít lấy hương xà phòng thoang thoảng giống hệt mùi trên người mình — cảm giác này khiến hắn an tâm đến lạ.
Giữa đêm, Thôi Huyền Chuẩn bị đói mà tỉnh giấc. Trong cơn mê man, em khe khẽ rên một tiếng mềm nhũn: "Đói..."
Lý Tương Hách lập tức sai nhà bếp hâm nóng món trứng ngọt, dặn bưng đến phòng để Huyền Chuẩn lót dạ.
Thôi Huyền Chuẩn ngồi trên giường, không mặc lấy một mảnh vải, chỉ quấn hờ chiếc chăn bông quanh người. Trong tay em là bát trứng ngọt Lý Tương Hách bảo người mang đến. Trở lại những ngày được người ta chăm chút hầu hạ, chẳng rõ vì sao, trong lòng em bỗng thấy dịu đi ít nhiều.
"Ta vẫn chưa tha thứ cho ngươi đâu..."
Chất giọng ngái ngủ của Huyền Chuẩn mềm mại như đường chảy, dù tỏ ra giận dỗi, nhưng nghe thế nào cũng chẳng có chút sát khí nào cả.
Lý Tương Hách không trả lời, nhưng đôi môi mỏng khẽ cong lên đã nói hết tâm tình. Thiếu soái nhà họ Lý lúc này, tâm trạng rõ ràng đang rất tốt.
— Vị thiếu gia họ Thôi này, quả nhiên càng khám phá... lại càng khiến hắn thích thú.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net