Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 3.5

Dohyeon nhanh chóng hiểu ra, và Wangho gần như sụp xuống nhẹ nhõm khi tay cậu tiếp quản, nhanh chóng kéo áo ra rồi kéo anh vào một nụ hôn.

Nó xóa tan sự bực bội, nhường chỗ cho cảm giác khao khát ngập tràn. Wangho rên vào nụ hôn, hông đã bắt đầu chuyển động, cọ vào giữa hai chân Dohyeon tìm ma sát và giải thoát. Anh biết mình đang làm ướt cả chiếc quần Dohyeon đã ngu ngốc mặc vào, nhưng điều đó chỉ càng thúc đẩy anh.

Của anh.

Nụ hôn nhanh chóng trở nên ướt át, Wangho quá lộn xộn với nó. Anh không quan tâm, và với cách Dohyeon đáp lại, lưỡi tham lam xâm nhập miệng anh, cậu cũng vậy. Nước bọt quá nhiều, răng va vào nhau khi họ cố nuốt chửng đối phương, và đó là nụ hôn tuyệt nhất Wangho từng có.

Hoàn hảo.

"Anh muốn nếm em," Dohyeon khàn giọng nói vào lúc nào đó giữa nụ hôn, khiến Wangho run lên vì chất giọng thô ráp ấy.

"Lại nữa à?" Wangho thở dốc, giọng yếu ớt chẳng kém tay chân mình. Câu đó khiến Dohyeon bật cười, âm thanh chạy thẳng xuống phần cứng của anh.

"Lại nữa là sao? Anh không hiểu đâu. Anh nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ chán nổi," Dohyeon cười khẽ, cắn nhẹ môi dưới Wangho, kéo ra thêm một tiếng rên. "Được không?"

"Không..." Wangho rên rỉ, gục đầu lên vai Dohyeon, siết vòng tay yếu ớt quanh cậu. Sự ngạc nhiên, hụt hẫng thoáng làm mùi hương Dohyeon xấu đi, khiến Wangho rên nhỏ. Chết tiệt, sao nói chuyện khó thế chứ? "Bên trong... em cần anh... em— chết tiệt... làm ơn. Đầy lên, của em— em... cứng lắm rồi. Anh có thể— sau cũng được. Chỉ— làm ơn, Dohyeon."

Có một tiếng nấc nghẹn lơ lửng nơi cổ họng cậu, chỉ chực rơi xuống nếu Wangho còn phải nghĩ thêm một lời nào nữa để thuyết phục Dohyeon. Anh là bạn tình trong kỳ phát tình của cậu kia mà, tại sao Wangho lại phải van xin mới được làm chứ?

"Ôi chết, anh xin lỗi em nhé, baby. Anh không biết nó tệ đến vậy. Có đau không?"

Wangho đảo mắt, thái độ khó chịu đến mức đáng lẽ anh không thể giữ nổi trong tình trạng phát tình sâu như thế này, nhưng anh vốn là người có nhiều tài lẻ.

"Không — em muốn anh kinh khủng, làm em đi."

Có một khoảng lặng ngắn khi Dohyeon chỉ biết nhìn anh, chết lặng. Gương mặt đỏ bối rối của cậu đáng lẽ trông rất dễ thương, nếu sự kiên nhẫn của Wangho chưa cạn từ lâu rồi. Bỏ qua mùi pheromone thay đổi hỗn loạn của Dohyeon và cả sự run rẩy nơi tay mình, Wangho chống người dậy, định tự cởi quần Dohyeon.

Anh gần như tin rằng mình sẽ phải tự làm tất cả thì Dohyeon mới sực tỉnh, cuối cùng cũng nhớ ra rằng Wangho có một alpha chăm sóc mình — điều đó đi kèm với những "phúc lợi" tuyệt vời như những đợt adrenaline dâng cao và sức mạnh thể chất đáng kinh ngạc.

Như một con trăn siết mồi, một tay Dohyeon vòng qua eo Wangho giữ anh khỏi ngã, tay kia bận rộn kéo bỏ những lớp quần áo thừa thãi. Cậu đặt một nụ hôn dịu dàng lên vai Wangho, lời xin lỗi cuối cùng khe khẽ, trước khi kéo anh xuống — ngồi hẳn lên dương vật mình.

Tiếng rên Wangho bật ra có lẽ là lớn nhất từ nãy đến giờ. Nó vang lên nóng bỏng, tràn ngập khoái cảm và khát khao nhiều hơn nữa, như thúc giục Dohyeon đừng chần chừ, đừng dịu dàng. Chết tiệt, đó chính xác là thứ anh cần.

Ngay lập tức Wangho vòng tay qua cổ Dohyeon, kéo ngực hai người áp sát rồi bắt đầu chuyển động. Đó là những nhịp điệu mang tính gợi cảm nhiều hơn là thô bạo, hông anh lăn nhịp nhàng, nuốt trọn từng âm thanh Dohyeon phát ra. Đáp lại, tay Dohyeon ở khắp nơi trên người anh, nâng đỡ từng chuyển động, và Wangho không thể đòi hỏi gì hơn nữa.

Nó đau. Đùi anh nóng rát vì bị kéo giãn, vì phải giữ thăng bằng, vì chuyển động lên xuống — và nó hoàn hảo. Mọi thứ đều đau theo cách tuyệt vời nhất. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu kỳ phát tình, Wangho cảm thấy thật sự được thỏa mãn. Năng lượng bồn chồn đã cuộn chảy dưới da anh suốt mấy ngày cuối cùng cũng bị thiêu đốt, chỉ còn lại ham muốn nguyên sơ nhất.

Wangho tự hỏi liệu đây có thật sự là kỳ phát tình không, khi nó lại bình thường đến vậy. Không có cơn đau hành hạ, chỉ có khát khao và dục vọng dâng trào — mà ai trách anh được chứ? Dohyeon quá hấp dẫn.

Và cậu còn phối hợp cùng anh nữa.

Cảm giác được nâng đỡ trọn vẹn như thế thật tuyệt. Đây không phải cuộc đấu sức, Dohyeon không cố chứng tỏ gì cả, nhưng cũng không để Wangho làm hết. Tay cậu vững vàng trên hông anh, dẫn dắt nhịp điệu, hỗ trợ khi cần. Hông cậu cũng chuyển động theo, đẩy vào sâu nhất có thể, ép ra những âm thanh đầy tội lỗi từ cổ họng Wangho.

Họ hòa hợp hoàn hảo, Wangho nhận ra. Đây là lần đầu tiên anh làm tình với người thực sự phù hợp với mình — đủ để khiến anh chẳng thể chấp nhận bất kỳ ai khác nữa. Và anh chưa bao giờ thấy hạnh phúc hơn thế.

Khoái cảm bùng lên sau mắt anh, cháy rực đến choáng ngợp, nhưng Wangho vẫn cố mở mắt. Anh không muốn bỏ lỡ một giây nào, nhất là với cách Dohyeon đang nhìn mình.

Cậu tập trung, ánh mắt nghiêm túc lướt khắp cơ thể anh để chắc rằng anh vẫn ổn, nhưng còn có điều gì đó hơn thế. Một sự tận tụy, dịu dàng lấp lánh trong đôi mắt nâu sẫm khiến Wangho tan chảy. Dohyeon trông như đang yêu — một thứ gây nghiện mà Wangho biết mình sẽ không bao giờ cai được.

Dohyeon thông minh nhất, tốt bụng nhất, đẹp nhất mà Wangho từng gặp — và cậu yêu anh.

Điều đó thật nóng bỏng. Và cũng hơi choáng ngợp.

Cơ thể Wangho đổ về phía trước khi anh không còn sức giữ mình thẳng nữa. Tay vẫn siết quanh cổ Dohyeon, tư thế mới cho phép anh dựa vào vai cậu. Hẳn là khó chịu, phải gánh toàn bộ trọng lượng người khác trên vai, nhưng Wangho không dừng lại được — không khi đôi vai ấy rộng và vững vàng đến vậy.

"-hyeonie," anh rên rỉ, vì im lặng là điều không thể. Từ ngữ chen chúc trên đầu lưỡi.
"Thích quá... anh tuyệt lắm... anh to quá... Chết tiệt. Anh lấp đầy em hoàn hảo, vào sâu quá. Em cảm nhận được anh tận trong bụng luôn..."

Không khí chợt thay đổi, và mọi thứ trượt dốc từ đó.

Móng tay Dohyeon bấu sâu vào hông Wangho, kéo anh xuống mạnh đến gần như đau đớn. Mắt Wangho trợn ngược, tiếng rên bật ra lớn và không hề che giấu. Dohyeon đã giành quyền chủ động, còn Wangho thì chẳng có gì để ngăn lại: không sức lực, không năng lượng, cũng chẳng có ý muốn.

Dohyeon vòng hẳn một tay qua eo anh, di chuyển anh như món đồ thuộc về riêng mình.

Không còn chút dịu dàng nào trong cách cậu chuyển động. Từng cú thúc sắc bén, chính xác và hung hăng, như thể cậu biết rõ mình muốn gì và làm sao để đạt được. Và dường như điều cậu muốn là khiến Wangho hoàn toàn phát điên, nếu xét theo cách cậu liên tục kích thích điểm nhạy cảm của anh.

Chân Wangho run rẩy, đùi bỏng rát, đầu gối đau nhức dù đã có lớp chăn mềm lót dưới, nhưng anh không thể nghĩ đến chuyện dừng lại. Khoái cảm ở khắp nơi, say ngọt như mùi cà phê đậm đặc từ Dohyeon phủ kín giác quan.

"Sắp... ra rồi," anh thở gấp sau một cú thúc đặc biệt chuẩn xác khiến toàn thân run lên.
"Đừng dừng."

Dohyeon bật cười khàn khàn.

"'Đừng dừng'," cậu lặp lại, nghe vừa buồn cười vừa kinh ngạc.
"Chết tiệt, em có biết..."

Wangho không bao giờ nghe được phần còn lại.

Một cú thúc mạnh đến mức ép chặt lồng ngực khiến anh nghẹt thở. Dương vật bị kẹp giữa hai bụng liên tục bị kích thích. Khoái cảm không có lối thoát, Wangho như đang chìm xuống.

Anh đã chảy nước dãi từ lúc nào đó. Anh không quan tâm. Như vậy Dohyeon sẽ mang mùi của anh nhiều hơn. Ý nghĩ ấy kéo anh tỉnh táo trong chốc lát, vừa đủ để anh cúi xuống cắn nhẹ vào cổ Dohyeon, ngay tuyến mùi.

Mùi cà phê và cam đỏ tràn ngập giác quan khiến hông anh giật lên, được đôi tay lớn nâng đỡ.

"Em tuyệt quá," Dohyeon khàn giọng, hông cũng dồn dập theo.

Wangho không phải kẻ ngây thơ. Anh biết sự đáp lại quan trọng thế nào trong tình dục, nhưng đây là lần đầu anh hiểu rõ đến vậy. Dohyeon gặp anh ở nửa đường, cả về cơ thể lẫn khao khát tuyệt vọng, khiến bên trong anh gần như rung lên như tiếng gừ thỏa mãn.

Anh thấy an toàn. Thấy trọn vẹn. Không phải mối quan hệ lệch lạc với một người phụ thuộc vào người kia. Họ đang chìm xuống cùng nhau, và tim Wangho đập dữ dội trong lồng ngực.

Khi nút thắt bắt đầu hình thành, Wangho không cảm nhận nó nhiều bằng việc nhìn thấy. Giọng Dohyeon vỡ ra, bàn tay thép trên người anh yếu dần thành cái bám víu gần như đáng thương.

Dễ thương thật.

Cậu cũng run rẩy, cũng nhạy cảm, cũng mong manh — và điều đó khiến Wangho tan chảy. Dohyeon của anh. Sự yếu đuối bất ngờ ấy khiến điều gì đó sâu thẳm trong Wangho lắng lại.

Lần này không có đau đớn khi anh đón nhận nó, mà kể cả có, anh cũng sẽ không nhận ra. Anh bận giữ mình thẳng, nâng gương mặt Dohyeon trong tay, quan sát từng cảm xúc thoáng qua trong đôi mắt mềm mại ấy.

Hơi ấm nở rộ trong lồng ngực, khác hẳn cái nóng thiêu đốt đã hành hạ anh cả ngày. Nếu tỉnh táo hơn có lẽ anh đã xấu hổ vì nước mắt lấp lánh nơi hàng mi. Nhưng anh chẳng quan tâm.

"Em yêu anh," anh nghẹn giọng, lời nói trôi thẳng vào miệng Dohyeon đang hé mở vì thở dốc. Hông anh vẫn run lên, cứng đến đau đớn, nhưng không gì quan trọng hơn việc nhìn cậu.
"Nhiều lắm... em yêu anh nhiều lắm—"

Điều đó khiến Dohyeon như đứt phựt một sợi dây.

Trong thoáng chốc, sự dịu dàng trong mắt cậu hóa thành thứ gì đó dữ dội và quyết liệt. Trước khi Wangho kịp hiểu, đầu anh đã ngửa ra sau, những tiếng rên vỡ vụn bật ra khi khoái cảm ập xuống như con sóng dữ.

Toàn thân anh run rẩy khi trút hết lên những ngón tay dài đang siết lấy mình.

Cơn cực khoái dường như không có hồi kết, như thể ngón tay Dohyeon đã xoay đúng chiếc chìa khóa mở tung mọi thứ bên trong anh. Sự đụng chạm dịu dàng ấy mở ra cánh cửa và mọi cảm xúc Wangho từng có trào ra không kiểm soát.

Tầm nhìn anh trắng xóa khi khoái cảm nuốt chửng.

Anh chỉ mơ hồ nhận ra sự căng đầy bên trong và đôi môi mềm nơi cổ, hôn dịu vết đau rát. Một dấu cắn mới.

Wangho rên khẽ hơn nữa trước khi giọng anh vỡ ra thành một tiếng nấc.

Bản dịch tương tự phong cách trên:

Hạ nhiệt sau cơn cực khoái là một trải nghiệm run rẩy và mong manh. Thứ duy nhất giữ Wangho không vỡ vụn chính là Dohyeon: vòng tay siết quanh eo anh, mùi hương bao phủ lấy anh, giọng nói dịu dàng bên tai, giữ anh bám lại với thực tại bằng những rung động trầm thấp của những lời thì thầm không thể phân biệt.

Thời gian kéo giãn quanh họ, mềm mại khi Wangho đắm mình trong cảm giác no đủ hoàn hảo này. Anh run rẩy, hơi thở bật ra từng nhịp đứt quãng, chỉ cần một cử động sai là có lẽ sẽ ngất đi mất, vậy mà bên trong lại bình yên đến kỳ lạ.

Anh không biết họ đã ở như thế bao lâu. Wangho chỉ nhận ra chắc cũng đã một lúc khi chân anh bắt đầu nhức mỏi. Anh khẽ dịch người tìm tư thế dễ chịu hơn, và một làn khoái cảm áp đảo lập tức bắn xuyên cơ thể. Anh rên lên, hoàn toàn bị tàn phá.

"Anh chưa ra," anh thở gấp, móng tay cắm vào vai Dohyeon như cố kéo mình trở lại mặt đất. Dohyeon vẫn còn cứng bên trong anh. Cứng và to, kéo căng Wangho đến tận cùng, liên tục đè lên những điểm nhạy cảm nhất. Wangho cảm nhận được nhịp đập của cậu, khát khao, và anh biết nếu không bị giữ chặt như thế này thì chất dịch chắc đã tràn ra khắp nơi rồi. Chết tiệt, Dohyeon nóng bỏng quá mức.

"Không sao, anh không— chết tiệt, baby," Dohyeon rên khẽ, hông giật lên ngay khi Wangho bắt đầu xoay hông.

Anh không thể làm được nhiều, mỗi chuyển động đều gần như đau đớn vì quá nhạy cảm, nhưng anh không quan tâm. Anh cần Dohyeon ra, tốt nhất là ra bên trong anh, và là ngay bây giờ.

"Nào," Wangho dỗ dành, biết rằng giọng khàn đặc của mình có lẽ sẽ biến mất vài ngày tới.
"Ra cho em đi, Dohyeon-ah. Em muốn cảm nhận anh. Anh muốn làm em thấy dễ chịu mà, đúng không?"

Anh cũng không hiểu những lời này từ đâu mà ra, khi vài phút trước còn chẳng nhớ nổi tên mình. Nhưng ánh mắt hoảng loạn của Dohyeon, những tiếng rên vỡ vụn, bàn tay siết chặt eo anh đầy tuyệt vọng, tất cả đều thúc đẩy Wangho tiến lên như chưa từng có gì khác làm được.

Không phải cơn đau do bị kích thích quá mức hay sự kiệt sức ăn sâu tận xương có thể khiến anh rời mắt khỏi khuôn mặt Dohyeon khi cậu dần buông mình vào khoái cảm.

Mùi cà phê từ pheromone của cậu dịu lại, tan ra phía sau khi hương cam đỏ bùng nổ quanh họ, lấp đầy căn phòng bằng vị ngọt say người. Wangho chỉ biết há miệng hít lấy tất cả.

Có lúc Dohyeon đưa tay lên, có lẽ muốn chạm vào mặt Wangho, hoặc kéo anh vào một nụ hôn, nhưng cậu chần chừ. Chỉ trong khoảnh khắc thôi, nhưng đủ để Wangho nhìn thấy những ngón tay ấy.

Dài và thanh, phủ đầy chất trắng đục khiến miệng Wangho chảy nước.

Bộ não say mê vì phát tình của anh không do dự. Anh chộp lấy cổ tay trước mặt và ngậm hai ngón tay vào miệng.

Anh nếm được chính mình trên làn da Dohyeon, và đầu óc quay cuồng.

"Ừ... đúng rồi... ngoan quá, baby."

Hông Dohyeon khựng lại bên dưới, Wangho khe khẽ ngân lên hài lòng.

Lưỡi anh xoay quanh những ngón tay trong miệng, mắt không rời khuôn mặt Dohyeon, uống trọn từng biểu cảm, dần nghiện cách khoái cảm nhuộm lên từng đường nét, khiến cậu mềm mại hơn, mong manh hơn.

Dù kiệt sức, Wangho vẫn gom chút sức lực còn lại để điều chỉnh đầu gối, tìm góc thuận lợi hơn để xoay hông.

Với pheromone của họ bão hòa trong không khí, lưỡi Wangho lần theo từng đường cong lòng bàn tay theo cách dâm đãng nhất, và cơ thể anh liên tục siết chặt quanh nút thắt, Dohyeon hoàn toàn không có cơ hội chống đỡ.

Chỉ trong vài giây, những tiếng rên trầm biến thành tiếng nức nở đứt quãng, bàn tay siết vào da Wangho đau đến ngọt ngào, và mắt cậu trợn ngược.

Mùi hương bùng nổ, nồng đậm quá mức, và hơi ấm đột ngột tràn ngập bên trong khiến Wangho cảm thấy như mình lại lên đỉnh lần nữa.

Hay lần thứ ba?

Anh không còn nhớ nổi.

Dohyeon rút tay về để ôm siết anh trong vòng tay nghẹt thở, và Wangho biết ơn vì nếu không có cái ôm đó, có lẽ anh đã tan rã thành từng mảnh.

"Hoàn hảo quá..." anh thở dốc, đầu óc mơ hồ khi ý thức đã trôi dần vào bóng tối.

Không thể chống lại được nữa.

Không khi sự mãn nguyện cuối cùng cũng phủ xuống cơ thể anh, không khi hơi ấm an toàn từ cơ thể Dohyeon bao quanh anh.

Thật dễ dàng để cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ Dohyeon.

Wangho thậm chí không cố cưỡng lại.

Dohyeon sẽ lo phần còn lại. Dohyeon có thể lo tất cả.

Wangho tin cậu.

Dohyeon chắc hẳn không phải con người bình thường, Wangho bắt đầu nghi ngờ như thế.

Một người chỉ có thể làm được đến mức nào đó thôi, vậy mà Dohyeon dường như vượt xa giới hạn ấy.

Cậu luôn ở đây. Luôn bên cạnh. Luôn sẵn sàng lắng nghe yêu cầu của Wangho, đáp ứng nhu cầu của anh.

Đồ ăn. Nước uống. Đôi bàn tay lớn đặt trên làn da quá nóng. Đôi môi hoàn hảo giữa hai chân anh. Nút thắt bật ra đúng lúc.

Cậu là người đàn ông hoàn hảo.

Wangho chìm sâu trong kỳ phát tình.

Thời gian không còn tồn tại nữa. Ngày và đêm trở thành những khái niệm anh không thể phân biệt.

Tất cả những gì anh biết là ngủ trong vòng tay Dohyeon và tỉnh dậy khi dương vật cậu đã ở bên trong mình.

Dohyeon hiểu anh hoàn hảo. Hoặc có lẽ Wangho không nhận ra mình phát ra nhiều âm thanh đến mức nào, nhưng cậu dường như đoán trước mọi nhu cầu của anh.

Vì thế mà lúc này Wangho cực kỳ bối rối.

Anh vừa tỉnh dậy sau một giấc — có lẽ là ngủ gật — và đang định rên rỉ xin chút nước cho cổ họng khô rát thì nhận ra mình đang ở một mình.

Điều đó không bình thường.

Anh quá sững sờ đến mức còn chưa kịp hoảng sợ.

Anh không thấy sợ. Không có cơn hoảng loạn dâng lên trong lồng ngực.

Nhưng vẫn có gì đó sai sai.

Anh không nên ở một mình.

Anh chưa từng ở một mình.

Lóng ngóng, anh ngồi dậy, cố nhìn ra ngoài đống chăn gối lộn xộn tạo thành chiếc tổ của mình.

Không có ai.

Ánh sáng xám lọt qua khe rèm, đổ lên chiếc giường được dọn gọn gàng hoàn hảo của Dohyeon, nơi đặt laptop và điện thoại của cả hai. Dưới sàn là một lốc nước và ngay bên cạnh là một chiếc hoodie.

Mắt Wangho sáng lên.

Anh cứ tưởng mình đã gom hết đồ vào tổ rồi.

Nặng nề như một cái xác, anh chui ra khỏi đống chăn và chậm chạp rời khỏi tổ.

Chân vừa chạm sàn, anh suýt quỵ xuống.

Anh không quen với tổ đúng nghĩa. Không hề biết việc rời khỏi nó có thể đau đến thế.

Gần như là nỗi đau thể xác, khiến hơi thở anh nặng nhọc, dạ dày cuộn lên.

Với động tác vội vã và run rẩy, anh vồ lấy mảnh vải trên sàn, một chai nước, rồi lảo đảo quay về nơi an toàn.

Đưa chiếc áo trắng lên mặt để vùi mình trong mùi hương Dohyeon giờ đã trở thành phản xạ tự nhiên.

Một âm rung khe khẽ vang lên nơi lồng ngực khi mùi cà phê ấm áp và đào ngọt tràn vào mũi.

Chắc Dohyeon đã mặc nó khi ôm anh.

Nó mang mùi của cả hai người.

Mặc kệ cơ thể vốn đã nóng bức, Wangho kéo áo qua đầu rồi rên khẽ.

Nó gần như là phản xạ Pavlov. Bộ não anh đã được huấn luyện để gắn mùi ấm áp của Dohyeon với khoái cảm quay cuồng.

Anh tự hỏi liệu mình có thể chỉ cần ngửi mùi Dohyeon thôi cũng đạt cực khoái không.

Không phải là điều không thể.

Mọi thứ về Dohyeon đều khiến anh kích thích.

Wangho biết mình đang phát tình nên nhạy cảm quá mức, nhưng vẫn có điều gì đó đặc biệt trong cách cơ thể anh bừng cháy chỉ từ một ánh nhìn của người kia.

Gương mặt Dohyeon hiện lên trước mắt anh, ánh mắt lấp lánh sau gọng kính đầy vẻ trêu chọc.

Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến dương vật Wangho giật lên, đã làm bẩn lớp vải trắng của chiếc áo.

Nước bọt tụ lại trong miệng anh.

Thật dơ bẩn. Và gần như buồn cười.

Dương vật căng phồng dưới lớp áo, dịch rỉ ra khiến vải dần trở nên trong suốt.

Đánh dấu nó là của mình.

Tiếng rên của chính mình vang quanh phòng, nhưng Wangho không có ý định dừng lại.

Chết tiệt, nóng quá.

Anh nóng quá.

Mọi thứ đều nóng.

Anh muốn — chính anh cũng không biết nữa.

Một thứ gì đó.

Dohyeon.

Tại sao Dohyeon không ở đây?

Cậu luôn ở đây mà.

Một tiếng rên nức nở bật ra khỏi môi anh, to và không chút xấu hổ.

Wangho muốn Dohyeon ở đây.

Muốn Dohyeon nhìn thấy mình.

Muốn Dohyeon chạm vào mình.

Làm ơn.

Nếu tỉnh táo hơn một chút, Wangho có lẽ đã ngạc nhiên, thậm chí lo lắng trước việc cơ thể mình kích thích dần lên mà không hề có cảm giác hoảng loạn.

Anh không sợ.

Không lo âu.

Anh biết Dohyeon sẽ không bỏ anh một mình.

Cậu sẽ quay lại sớm thôi.

Wangho tin cậu hoàn toàn, dù điều đó chẳng thật sự hợp lý.

Điều duy nhất anh biết lúc này là mình đang cứng, và anh không muốn chờ Dohyeon xử lý chuyện đó nữa.

Gần như theo thói quen, Wangho kéo cổ áo lên sát mũi rồi hít thật sâu, để mùi cà phê quen thuộc của Dohyeon tràn ngập mọi giác quan. Hông anh lập tức chuyển động, tìm kiếm ma sát, và Wangho rên lên bực bội. Không suy nghĩ, anh lần tay quanh chiếc tổ rồi vớ đại một chiếc gối, nhét nó vào giữa hai chân.

Tiếng rên bật ra sau đó lớn đến mức dội khắp căn phòng, va vào tường rồi có lẽ còn vang sang cả căn hộ bên cạnh. Anh không còn kìm lại được nữa. Cố giữ thăng bằng, Wangho bắt đầu chà xát xuống, cọ mình vào chiếc gối hết sức có thể. Anh ướt đến mức không đứng đắn chút nào. Đùi anh bỏng rát vì bị kéo căng nhưng điều đó chỉ khiến tiếng rên càng lớn hơn khi hông anh chuyển động nhanh dần.

Những hình ảnh về Dohyeon liên tục hiện lên trong đầu.

Dohyeon cười.
Dohyeon hôn anh.
Dohyeon ngẩng đầu nhìn anh khi đang ngậm anh trong miệng.
Dohyeon nhìn thẳng vào mắt anh khi đang liếm anh.
Dohyeon ép anh mở miệng khi đưa vào sâu hơn.
Dohyeon ghì anh xuống nệm.
Dohyeon đút cơm cho anh từng muỗng.
Dohyeon dùng tay khiến anh khóc.
Dohyeon nhẹ nhàng tắm rửa cho anh.
Dohyeon khiến anh bắn tung tóe khắp người.

"Chết tiệt," Wangho thở gấp, chống tay ra sau để tìm điểm tựa khi hông chuyển động nhanh hơn. Vẫn chưa đủ, nhưng lại quá dễ chịu.
"Dohyeon... chết tiệt... làm ơn, Dohyeon. Baby... a... chết tiệt..."

Trong cơn sóng nhiệt và ham muốn dâng trào, Wangho thậm chí không nghĩ đến việc rời khỏi phòng đi tìm Dohyeon.

Đó không phải việc của anh.

Rời khỏi tổ, rời khỏi căn phòng này là một ý tưởng ngu ngốc. Wangho không ngu.

Nhưng anh đang khát khao.

Và cảm giác này quá dễ chịu.

Anh không hiểu nổi vì sao lần phát tình này lại khác hẳn những lần trước. Nó như thuộc về một thế giới khác so với ngày đầu tiên. Nỗi đau, sự bức bách, luồng nhiệt chảy trong huyết quản — tất cả đều không còn làm anh đau nữa.

Wangho không thấy sợ. Không thấy lo.

Mọi thứ đều dễ chịu.

Ngay cả việc xa Dohyeon nếu khiến anh bất an, thì cũng chỉ như lời hứa về một cuộc hội ngộ mãnh liệt hơn. Như thể có một phần thưởng đang chờ ngay phía trước.

Wangho trơ trẽn đến mức say mê.

Anh không sợ bị bắt gặp, không sợ bị xấu hổ.

Anh không cần giấu đi khoái cảm hay ham muốn của mình.

Hai đùi anh mở rộng hơn quanh chiếc gối, Wangho đuổi theo cảm giác bỏng rát đó như một kẻ đói khát. Cảnh tượng dâm đãng khi dương vật cương cứng đội lên chiếc áo len đã bị phá hỏng của Dohyeon càng khiến anh hăng hơn.

Dohyeon.

Mi mắt Wangho run run khép lại khi tâm trí bị xâm chiếm bởi những hình ảnh về những gì Dohyeon sẽ làm nếu cậu ở đây.

Bàn tay anh như không còn là của mình khi luồn vào dưới lớp áo, lướt trên làn da, trêu chọc hai đầu ngực.

Sẽ tuyệt lắm.

Anh gần như có thể cảm nhận được...

Trong vô thức, Wangho siết chặt hông mình rồi bật ra tiếng thở gấp khi cơn đau sắc nhọn lóe lên.

Sau vài giây mơ màng tự quan sát, anh nhận ra hông mình đã bầm tím.

Những dấu vết rải rác trên đùi và hông anh, có cái do môi Dohyeon để lại, có cái do bàn tay chiếm hữu của cậu.

Dohyeon luôn giữ anh rất chặt, như sợ anh biến mất.

Những vết bầm chính là bằng chứng hữu hình cho sự khao khát ấy.

Nhẹ nhàng, Wangho đặt ngón tay mình lên những vết bầm hình ngón tay nơi hông, rồi rên lên yếu ớt khi nhận ra sự chênh lệch kích thước quá rõ giữa ngón tay mình và dấu vết trên da.

Anh siết lại lần nữa.

Cơn đau bắn khắp cơ thể nhưng vẫn chưa đủ.

Giống như mọi thứ anh tự làm với bản thân mình — luôn gần chạm tới mà không bao giờ đủ.

Làm sao đủ được, khi bàn tay Dohyeon hoàn hảo đến vậy? Luôn tìm đúng chỗ? Luôn dùng đúng lực?

Thời gian trôi lặng lẽ mà không ai để ý.

Wangho trôi nổi trong khoái cảm của riêng mình, hài lòng khi đứng bên mép vực mà không thực sự rơi xuống.

Anh không thấy bực bội.

Anh không muốn một mình đuổi theo khoái cảm.

Anh có thể chờ —

"Hyung?"

Giọng Dohyeon như một cú điện giật.

Nó chạy xuyên qua cơ thể Wangho, khiến anh đổ người về phía trước khi hông tuyệt vọng cọ mạnh vào chiếc gối.

Anh cố tìm lời chào, nhưng tất cả những gì bật ra chỉ là tiếng rên và nức nở.

Sự gấp gáp lan khắp huyết quản như lửa cháy.

Khi Dohyeon bước hẳn vào phòng, Wangho đã quỳ ngay mép tổ.

"Chào anh, xin lỗi... em tưởng anh còn ngủ lâu hơn. Em không định bỏ anh một mình, chỉ là..."

Wangho không nghe được Dohyeon nói gì.

Cậu luôn rất sinh động khi nói chuyện về thứ mình quan tâm, và hôm nay cũng vậy. Tay cậu cứ vung vẩy trước mặt, và Wangho không thể tập trung vào gì khác.

Anh thậm chí không suy nghĩ khi chộp lấy cổ tay Dohyeon, kéo bàn tay cậu lên mặt mình, khiến cậu lập tức im bặt.

Lúc đầu khoảnh khắc ấy rất dịu dàng.

Khuôn mặt Wangho vừa vặn trong lòng bàn tay lớn, và những đường vuốt tự nhiên của ngón cái Dohyeon trên má anh thật dễ chịu.

Nhưng Wangho không muốn được xoa dịu.

Chỉ vài giây sau, anh kéo tay Dohyeon xuống thấp hơn, ngậm lấy chính ngón tay cái ấy.

Nụ cười trìu mến trên môi Dohyeon biến mất ngay lập tức.

Wangho nhận ra cậu đang nín thở, chờ xem mọi thứ sẽ đi đến đâu, chờ xem Wangho muốn gì trước khi hành động.

Cậu cố giữ bình tĩnh và lý trí.

Từ khi Wangho phát tình, mọi thứ luôn như vậy: Dohyeon giữ đầu óc tỉnh táo, từng chút một đẩy Wangho đến bờ vực trước khi chính mình cũng rơi vào cơn điên cuồng tuyệt vọng ấy.

Và Wangho bắt đầu mệt với điều đó rồi.

Anh muốn Dohyeon là người gục ngã trước.

Anh cần Dohyeon khao khát anh đến mức không thể chờ đợi, phải nhào tới anh chứ không phải ngược lại.

Chỉ một lần thôi.

Không phải trò chơi.

Không phải thử thách xem Dohyeon có thật lòng không.

Không phải thao túng.

Chỉ là lòng tham trần trụi muốn nhìn thấy cậu mất kiểm soát.

Và anh cũng không thể phủ nhận rằng Dohyeon có những ngón tay cực kỳ đẹp, và anh đã mơ tưởng về chúng quá lâu rồi.

Dohyeon dè dặt ấn xuống lưỡi anh, và Wangho rên lên, to và không chút xấu hổ khi ngậm lấy ngón tay ấy.

Cơn đói hiện rõ trong mắt Dohyeon, tối sẫm và nguy hiểm, khiến gai ốc nổi khắp người Wangho.

"Anh có biết giờ anh quyến rũ đến mức nào không?" Dohyeon hỏi, khiến Wangho run lên.

Nhẹ nhàng, cậu dùng tay kia nâng cằm Wangho lên rồi thay ngón cái bằng ngón trỏ và ngón giữa.

Sâu hơn.

Wangho bắt đầu chảy nước dãi.

Anh cảm thấy dương vật mình giật nhẹ giữa hai chân, cứng và đáng thương, và điều đó khiến anh phấn khích vì biết rằng khi Dohyeon chạm vào mình, cảm giác giải thoát sẽ càng mãnh liệt hơn.

Ở đâu đó trong góc sâu nhất của đầu óc, phần rất nhỏ vẫn còn lý trí của anh tự hỏi liệu việc phụ thuộc vào cái chạm của một người khác đến mức này có phải là vấn đề không.

Ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt.

Wangho cảm thấy bản thân dơ bẩn khi quỳ ở đó, ngước nhìn Dohyeon trong khi ngậm lấy ngón tay cậu.

Anh chưa từng bị kích thích đến thế trong đời.

Và qua mùi hương, Dohyeon cũng không kém là bao.

Mùi cà phê đặc quánh trong không khí, làm đầu óc Wangho mờ đi, biến dòng suy nghĩ vốn đã yếu ớt thành một sợi chỉ mỏng.

"Anh may mắn thật," Dohyeon rên khẽ, đẩy ngón tay sâu hơn vào miệng Wangho như thử giới hạn của anh.
Dài quá, thanh quá...

"Nếu em không—"

Câu nói dở dang.

Cơn đói tối trong mắt Dohyeon trở nên sắc bén hơn, lan vào mùi hương khiến nó đắng hơn.

Nước bọt dâng đầy miệng Wangho, và trước khi kịp nuốt, anh đã bị kéo bật khỏi đầu gối rồi ném trở lại giữa tổ.

Chớp mắt.

Dohyeon loay hoay cởi đồ lót.

Wangho bật cười khúc khích.

Chớp mắt lần nữa.

Miệng anh bị chiếm lấy bởi chiếc lưỡi đói khát trong khi những ngón tay dài siết quanh cổ giữ anh nằm yên.

Không còn gì buồn cười nữa.

Hông Wangho bật lên và lập tức chạm phải đùi Dohyeon.

Anh gần như không suy nghĩ mà lập tức cọ lên, rên vào nụ hôn khi Dohyeon gần như nuốt chửng anh.

Quá tuyệt.

"Không ai," Dohyeon thở dốc sát môi anh vài giây sau, đầu gối đẩy hai đùi Wangho tách ra.
"Không ai được thấy anh như thế này. Bao giờ cũng không. Anh quá — anh thật sự — chết tiệt."

Đến lúc này Wangho không còn ngạc nhiên khi răng Dohyeon tìm đến vai mình nữa.

Anh đã chấp nhận rằng alpha này rất kém trong việc kiềm chế.

Mà Wangho cũng chẳng muốn cậu kiềm chế.

Đằng nào họ cũng xong đời rồi.

"Cho họ thấy em đi."

Wangho cong người khỏi giường, thân thể vươn lên áp vào Dohyeon, bám lấy hơi ấm của cậu.

Hạ thân họ cọ vào nhau, và một lần nữa sự chênh lệch kích thước khiến Wangho choáng váng.

"Làm ơn..." Wangho thở dốc, bám chặt lấy vai Dohyeon. Người ta từng nói Dohyeon dễ mềm lòng quả thật không sai, bởi chỉ cần thế thôi, cậu đã siết lấy hông Wangho rồi lập tức thúc vào anh.
"Đúng rồi... chết tiệt, đúng thế."

Dohyeon tiến vào như thể cơ thể Wangho sinh ra chỉ để dành cho cậu. Có lẽ đúng thật... Wangho run lên, rên khẽ khi ý nghĩ ấy lướt qua. Ừ, anh thích điều đó. Thích đến mức không muốn phủ nhận.

Thời gian mấy ngày qua trở nên kỳ lạ, tâm trí Wangho cũng vậy. Ký ức mờ nhòe, cậu gần như không nhớ nổi việc quan hệ với Dohyeon sau ngày đầu tiên đã diễn ra thế nào. Có dễ dàng như vậy không? Anh không chắc. Mọi thứ như không thật. Không đau đớn, không phải gắng gượng để thích ứng với kích thước của cậu, không có cảm giác bất lực vì chẳng thể chạm tới khoái cảm của chính mình...

Một làn biết ơn bất ngờ dâng lên, lặng lẽ mà sâu sắc. Wangho đã quá mệt mỏi với việc khóc, vậy mà những giọt nước mắt ấm nóng vẫn trào ra nơi khóe mắt.

"Anh ổn chứ? Em làm anh đau à?" Dohyeon vội vã hỏi, đôi mắt nâu đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời đi, chăm chú dò xét gương mặt anh. Cậu hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức Wangho gần như thấy mình không xứng đáng. Chết tiệt... sao anh lại may mắn đến thế? Đây sẽ là tương lai mới của anh sao? Không còn đau đớn? Chỉ còn ấm áp, yêu thương, khoái cảm? Những kỳ phát tình sẽ trở nên dễ chịu? Cuộc sống... cũng có thể trở nên dễ dàng sao?

"Anh yêu em," anh đáp. Ít nhất là anh nghĩ vậy. Môi anh lại chạm lên môi Dohyeon. Khó mà nói thành lời. Những từ ngữ vang vọng giữa họ, dù đầu lưỡi đang quấn lấy nhau, dù tiếng thở dốc dồn dập lấp đầy căn phòng.

Dohyeon lớn đến mức lấp đầy anh hoàn toàn, mỗi nhịp chuyển động đều chạm đúng điểm nhạy cảm khiến Wangho nghẹn cả hơi thở. Cảm giác đó ngọt ngào đến mê người. Wangho thấy mình khao khát nhiều hơn nữa.

"Bừa bộn thật," Dohyeon khẽ nói, giọng mang theo nét trêu chọc không giấu nổi. Wangho chỉ đủ sức đảo mắt trước khi bị phân tâm bởi hai ngón tay đặt vào miệng mình. Tâm trí anh trắng xóa. Hoàn hảo.

Sự níu giữ yếu ớt của Wangho với thực tại và khái niệm thời gian vỡ vụn chỉ sau vài nhịp thúc nữa. Anh hoàn toàn lạc vào những chuyển động dồn dập của Dohyeon, tan chảy trong khoái cảm. Thứ duy nhất nhắc cậu rằng mình còn tồn tại, rằng mọi thứ là thật, chính là làn da mềm nơi lưng Dohyeon, quá dễ để cào xước. Mỗi lần móng tay Wangho siết sâu vào vai hay lưng cậu ấy, Dohyeon lại càng tăng tốc, như được thúc đẩy bởi chính sự khát khao ấy.

Nước dãi vương nơi môi, dịch trơn dính trên đùi và mông, chất dịch trong suốt phủ lên bụng, Wangho chưa từng thấy mình bừa bộn đến vậy, mà cũng chẳng buồn để tâm. Càng nhiều thứ để Dohyeon liếm sạch hơn thôi. Ý nghĩ ấy khiến anh run lên, run rẩy trong vòng tay Dohyeon. Hoặc có lẽ vì bàn tay đang vuốt lấy anh, hay vì phần phình lên dần siết chặt anh lại, khóa anh đầy ắp Dohyeon.

"Đúng rồi... cứ thế," Dohyeon thì thầm khích lệ, như thể cần thiết lắm, như thể Wangho không phải đang khát khao đến tuyệt vọng. Anh dang chân hết mức có thể, tự xoay hông để đón cậu sâu hơn. "Anh tốt quá... xinh thật. Chết tiệt, anh quyến rũ quá. Em sắp—"

Đúng rồi, làm ơn. Lời nói không còn là lựa chọn nữa, nhưng Wangho chẳng cần đến chúng. Hương pheromone của anh đã thay anh lên tiếng, lan đầy không khí, khiến đồng tử Dohyeon giãn rộng, cánh mũi khẽ rung lên. Môi cậu hé mở, và dù Wangho đã quên đi nhiều thứ, thậm chí có lúc quên cả tên mình, anh vẫn nhận ra ánh nhìn ấy. Dohyeon muốn cắn anh. Lần nữa. Thêm nữa. Đánh dấu anh.

Làm ơn. Làm ơn. Làm ơn.

Bàn tay bất ngờ siết lấy tóc cậu, thô ráp và đau đớn khi đầu anh bị kéo ngửa ra sau, để lộ chiếc cổ. Wangho rên lên. Làm ơn. Từ khi kỳ phát tình bắt đầu, Dohyeon đã liên tục cắn anh, nhưng Wangho vẫn chưa thấy đủ. Có một chỗ Dohyeon vẫn luôn tránh đi, vì những lý do chính đáng, nhưng...

Tuyến hương nơi cổ Wangho đập nhịp dưới làn da, nhạy cảm quá mức, giải phóng thêm pheromone vào không khí. Nó khao khát được đánh dấu.

Làm ơn.

Hơi thở Dohyeon lướt qua đó, gần đến mức khiến người ta phát điên, nhưng vẫn chưa đủ. Vẫn chưa đủ. Wangho run rẩy, anh biết rõ điều đó. Toàn thân anh chờ đợi cú cắn ấy, một sự chiếm hữu thật sự cuối cùng.

Wangho biết dấu cắn kết đôi có thể rất đau. Không hiếm chuyện omega ngất lịm trong quá trình đó. Nhưng đầu óc mê muội vì phát tình của anh chẳng hề bận tâm. Anh sẵn sàng. Anh chịu được.

Làm ơn.

Dohyeon thúc vào anh lần cuối, khóa chặt họ với nhau, khiến Wangho bật ra những tiếng rên đứt quãng. Bàn tay trong tóc siết chặt hơn, đau đến mức mắt cậu trợn ngược. Anh tan rã, chỉ còn được giữ lại bởi đôi tay Dohyeon.

Một thứ gì đó ấm áp chạm lên cổ anh, nhẹ như lông vũ. Toàn thân Wangho căng cứng, ngay cả hơi thở cũng ngừng lại trong chờ đợi. Áp lực tăng dần, căng thẳng cũng dâng theo. Một thứ ẩm nóng lướt qua tuyến hương khiến Wangho thở gấp, như sắp vỡ tung.

"Chỉ của riêng em thôi."

Những lời ấy được thì thầm trên làn da Wangho, khắc sâu bằng một nụ hôn dịu dàng nhất.

Wangho gục xuống, toàn bộ căng thẳng tích tụ trong cơ thể vỡ tung.

Quá yếu để kéo Dohyeon xuống nơi mình cần nhất, hay để tự chạm tới chính mình, Wangho cắn mạnh vào cánh tay mình, đến bật máu khi cơn cực khoái ập đến như trời sập đất rung. Cậu không thể ngừng lại. Tầm nhìn dần hóa trắng. Xa xa, anh nghe thấy Dohyeon cố dỗ dành, nhưng không khí đặc quánh như chặn hết mọi thứ, nhấn chìm âm thanh trong từng làn sóng hương đào và cà phê.

Chỉ của riêng em thôi.

Sến thật. Wangho yêu đến mức tưởng chừng sẽ chết mất.

Chỉ của riêng em thôi.

Wangho không nhớ nổi mình đã dịu xuống thế nào, Dohyeon đã đạt đến đỉnh ra sao, hay bất cứ điều gì xảy ra sau đó. Anh bị cuốn trôi trong cơn bão cảm giác, kỳ phát tình lại bùng lên đòi hỏi thêm nữa, trong khi Wangho lại tiếc nuối cú cắn mà anh chưa bao giờ nhận được.

Anh không biết mình nên cảm thấy thế nào. Anh thậm chí không phân biệt nổi đâu là cảm xúc của mình, đâu là của Dohyeon, khi chúng đậm đặc quanh họ, nhấn chìm mọi nỗi lo của Wangho.

Quá nhiều dịu dàng.
Quá nhiều đam mê.
Quá nhiều yêu thương.

Mãi mãi của em.

Không còn đường quay lại nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net