Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

⁰²'⁵ 🔞

"Này." Bàn tay Geonwoo giữ chặt lấy đầu gối cậu, chặn đứng đôi chân chuẩn bị co rụt ấy lại. Anh rướn người trèo qua người Minhyung, ổn định vị trí ở ngay giữa hai đùi cậu mà không hề áp toàn bộ trọng lượng cơ thể mình xuống. "Nhìn tôi này."

Minhyung ép mình mở mắt ra. Geonwoo đang chăm chú dò xét gương mặt cậu, mái tóc đen tuyền rủ xuống trước trán, gương mặt anh lúc này dịu dàng hơn bất kỳ khi nào mà Minhyung từng được chứng kiến.

"Tôi ở đây với cậu rồi," Geonwoo bình thản nói. "Chúng ta sẽ đi theo nhịp độ của cậu. Nếu cậu cần tôi dừng lại, cậu cứ nói. Có được không?"

Cậu ấy chiều mình quá mức rồi, Minhyung thầm nghĩ, một cơn sóng dịu dàng mới mẻ bỗng chốc cuộn trào trong lòng. "Biết rồi."

Geonwoo chưa vội với tay lấy thứ gì trên chiếc bàn đầu giường ngay. Thay vào đó, ánh mắt anh chậm rãi dò xét dọc xuống phía dưới, anh rướn người lại gần, hé môi đặt một nụ hôn chậm rãi lên cổ Minhyung.

Hơi thở của Minhyung ngay lập tức trở nên rối loạn khi đôi môi của Geonwoo mơn trớn trượt xuống thấp dần, miết qua xương quai xanh, rồi rải khắp lồng ngực cậu. Đôi bàn tay anh di chuyển từ eo Minhyung dời xuống đùi, ngón tay cái miết lên làn da trắng ngần nhạy cảm ở đùi non, nhẹ nhàng dỗ dành cho hai chân cậu mở rộng ra hơn nữa.

"Geonwoo..." Minhyung thì thầm, những ngón tay cậu yếu ớt bấu chặt lấy lớp ga giường.

Geonwoo ậm ừ một tiếng, hừ nhẹ trên da cậu, cảm giác rung nhẹ đó như có một luồng điện chạy dọc thẳng sống lưng Minhyung khiến cậu rùng mình. Khoang miệng anh tiếp tục dời xuống thấp hơn nữa. Anh siết chặt lấy hông Minhyung như để giữ chặt cậu trên giường, rồi ngậm lấy đỉnh quy đầu đang rỉ chút dịch lỏng của cậu vào miệng mình.

"Hah...!" Lưng Minhyung lập tức uốn cong lên, nhấc bổng khỏi tấm nệm.

Đôi môi của Geonwoo thật mềm mại, lưỡi anh vẽ một đường chậm rãi xoáy quanh phần đầu khấc đầy nhạy cảm. Anh mút sâu hơn nữa, đầu lưỡi lướt qua khiến tầm nhìn của Minhyung thoáng chốc nhòe đi vì nước mắt.

Đôi bàn tay cậu vô thức gấp gáp vươn lên luồn vào mái tóc Geonwoo, không phải để đẩy anh ra mà để giữ chặt anh ở lại đó. Mỗi một nhịp mút từ khoang miệng ẩm ướt đó càng làm cho từng thớ cơ nơi bụng dưới của Minhyung siết chặt hơn bao giờ hết.

Anh dứt ra với một tiếng động ướt át nhẹ vang, bỏ lại một Minhyung đang rên rỉ đầy hụt hẫng, rồi trượt đôi bàn tay xuống dưới đầu gối của cậu. Anh đẩy hai đùi của Minhyung gập ngược lên trên, phơi bày hoàn toàn vùng cấm địa trong không khí lành lạnh của căn phòng.

Trước khi Minhyung kịp định hình lại trạng thái mong manh dễ vỡ của mình lúc này, Geonwoo đã một lần nữa cúi thấp xuống. Chiếc lưỡi ẩm ướt miết thẳng qua nếp gấp co thắt chặt chẽ.

"Ưm— Này... Cái gì thế, khoan đã-" Minhyung giãy giụa, gương mặt cậu lúc này như bị lửa bùng lên hun đến đỏ rực và nóng rát dữ dội.

"Yên nào." Geonwoo lẩm bẩm, mặt lưỡi nham nhám áp sát vào vách thịt trơn ướt, hơi thở phả nhẹ qua hậu huyệt nhạy cảm. "Để tôi."

Mặt lưỡi nham nhám luồn lách vào trong huyệt động nhạy cảm. Geonwoo chăm sóc nơi đó rất triệt để, đến mức lỗ nhỏ chặt chẽ không ngừng co bóp rồi dần mềm mại hơn dưới làn hơi nóng ẩm ướt. Nỗi hoảng hốt bất ngờ ban đầu của Minhyung đã bị hun nóng đến tan chảy, biến thành một cảm giác bủa vây toàn thân đến rã rời. Hai đùi của cậu vô thức mở rộng hơn nữa như thực sự đã hoàn toàn khuất phục, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập đứt quãng.

Đến khi Geonwoo lùi dần ra, cơ thể Minhyung đã mềm nhũn và ửng hồng, hông mỏi nhừ gần như dính chặt vào đệm. Gương mặt Geonwoo cũng phủ một tầng đỏ ửng, bờ môi bóng loáng vệt nước, đôi mắt anh lấp lánh ánh lên một niềm thỏa mãn tột cùng.

Chờ đến lúc này, Geonwoo mới di chuyển khỏi giường, với tay lên kệ tủ lấy đồ. Tiếng hộc tủ bị kéo mở phát ra âm thanh lạch cạch mơ hồ, và khi anh quay trở lại, trên tay đã cầm một chai gel bôi trơn. Geonwoo bóp một lượng khá hào phóng ra lòng bàn tay, xoa đều để làm ấm nó giữa các ngón tay trước khi đưa xuống phía dưới.

Ngón tay đầu tiên thực sự khiến Minhyung rùng mình đến nỗi cả người giật nảy. Dù Geonwoo đã làm ấm nó trước nhưng khi đưa vào bên trong cậu vẫn lành lạnh như thường, và sự xâm nhập đột ngột bên trong vách thịt đang co thắt chặt chẽ khiến một tia bất an chạy dọc sống lưng Minhyung.

​"Ah..." Minhyung thở hắt ra, bàn tay vội vã đưa lên nắm chặt lấy cổ tay Geonwoo.

Geonwoo ngay lập tức bất động. Anh không rụt tay lại, chỉ để những ngón tay trơn ướt của mình tựa hờ bên ngoài hậu huyệt, để hơi ấm từ tay mình xoa dịu bên trong cậu. Anh rướn người về phía trước, tì trán mình lên trán Minhyung.

'Tôi dừng rồi." Geonwoo thì thầm, hơi thở của anh phả nhẹ lên bờ môi Minhyung. "Thở đều đi nào. Cậu đang gồng quá đấy."

Minhyung nhắm nghiền hai mắt, ép bả vai đang vùi sâu trong gối phải thả lỏng. Cậu dời sự tập trung lên bàn tay vững chãi của Geonwoo đang đặt trên bụng mình, nơi ngón tay cái của anh đang mân mê thành những vòng tròn trên da, chậm rãi xoa dịu cơ thể cậu.

"Ưm..." Minhyung thở hắt ra. "Ừm, được rồi. Thử lại đi..."

Geonwoo từ tốn đẩy một ngón tay thon dài vào trong. Cảm giác nóng rát lập tức ập đến. Một cơn quặn thắt trướng đau bên dưới khiến hông của Minhyung theo bản năng giật nảy lên khỏi tấm nệm. Cậu cắn chặt môi dưới để nuốt ngược một tiếng rên rỉ vào trong, đôi bàn tay bấu chặt lấy lớp ga giường.

"Được rồi... Cậu vẫn đang làm tốt lắm," Geonwoo khen ngợi, giọng nói của anh giống như một chiếc neo giữ quen thuộc giữa khoảng không tối tăm. Anh giữ nguyên ngón tay bất động, để mặc cho những thớ cơ đang thắt chặt tự điều chỉnh để thích nghi với sự xâm nhập này. Bàn tay còn lại của anh phác thảo lại đường nét trên gương mặt Minhyung, ngón tay cái miết nhẹ qua xương gò má. "Lúc đầu sẽ hơi đau một chút. Cứ chậm thôi, để cơ thể cậu quen dần với tôi đã."

Geonwoo bắt đầu chuyển động, từng chút một đều chậm rãi cẩn thận. Anh cong ngón tay, một lực nhẹ miết lên vách thịt ẩm ướt. Cơn đau nhói lúc đầu dần dần theo thời gian mà tan biến đi, thay thế vào đó là cảm giác trướng đến nghẹn ứ bên dưới. Và rồi - ngay khi Geonwoo hướng khớp ngón tay lên phía trên - một tia điện chớp nhoáng chạy dọc sống lưng.

Cái quái gì thế này? Hơi thở của Minhyung nghẹn lại. Cảm giác này thật kỳ lạ. Một luồng kích thích nóng rực và tràn đầy khao khát truyền thẳng xuống thân dưới của cậu.

Minhyung không tự chủ được mà bật ra một tiếng rên rỉ đứt quãng.

"Ồ. Tôi tìm thấy rồi nhỉ." Giọng Geonwoo trầm xuống hẳn một tông, khẽ ngân nga xen lẫn với một chút kinh ngạc. Anh không rút tay ra, chỉ dõi theo cái cách hông của Minhyung đang co giật trên đệm giường. Một nụ cười nhẹ chậm rãi nở rộ trên môi anh. Trông anh có vẻ quá đỗi hài lòng với chính mình, anh nhìn xuống Minhyung như thể bản thân vừa khai quật được một kho báu bí mật, vốn chỉ được tạo ra để dành riêng cho một mình anh có thể khám phá vậy.

Geonwoo đưa thêm một ngón tay nữa tiến vào trong. Hai ngón tay kéo giãn nới rộng vách thịt chật hẹp ra hơn nữa, cảm giác bỏng rát ở thân dưới lại ập đến khiến Minhyung bật ra một tiếng rên rỉ khe khẽ, nhưng rất nhanh thôi Geonwoo đã cúi xuống, nuốt trọn tiếng nỉ non của cậu bằng một nụ hôn sâu.

Biện pháp đánh lạc hướng này cũng có chút tác dụng. Minhyung cuồng nhiệt hôn đáp lại anh, bàn tay luồn sâu trong mái tóc Geonwoo, một luồng nhiệt dâng lên khiến thắt lưng cậu mềm nhũn hết cả, để mặc cho những ngón tay vẫn đang không ngừng khuấy động bên dưới.

"Cứ thả lỏng như thế..." Geonwoo thở hắt ra áp sát vào bờ môi cậu, từ tốn đẩy ngón tay thứ ba vào trong. "Ngoan lắm."

Minhyung rên rỉ, móng tay cậu bấu chặt vào bả vai của Geonwoo. Ba ngón tay mang lại cảm giác bên trong bị lấp đầy một cách khuếch đại, lỗ nhỏ bị kéo căng ra khiến vùng bụng dưới của cậu quặn thắt lên vì ham muốn. Cái cách mà Geonwoo đọc vị cơ thể cậu và khiến nó mềm nhũn chỉ bằng một bàn tay, tạo ra những nhịp điệu mà cơ thể Minhyung vô thức nương theo thực sự quá đỗi áp đảo.

Geonwoo ngừng chuyển động, ngón tay cái của anh miết nhẹ lên vách thịt đã sưng lên và ửng hồng. "Cậu vẫn còn chặt thế này cơ mà," Anh lầm bầm, giọng điệu mang đầy vẻ trêu chọc. "Có khi tôi phải nới đến ngón thứ tư mất thôi."

Minhyung bật ra một tiếng cười đứt quãng, dù cho hai đùi cậu vẫn đang run lên bần bật. "Im giùm đi. Cậu cũng có to đến mức đấy đâu."

Geonwoo khựng lại. Anh lùi người ra sau vừa đủ để nhìn thẳng vào Minhyung, một bên lông mày nhướng lên đầy vẻ hoài nghi. Thật luôn đấy à? Biểu cảm trên gương mặt anh như thể muốn hét lên vậy. Cậu định chơi chiêu khích đểu tôi vào cái thời điểm như thế này á?

Minhyung nuốt nước bọt, đột nhiên trong lòng cậu có một cơn mong chờ đầy kích thích đột ngột dâng lên, đâm xuyên qua tầng sương mờ dày đặc của dục vọng thuần túy.

Geonwoo chẳng thèm đôi co với cậu thêm câu nào, anh chỉ dứt khoát thúc mạnh ba ngón tay vào sâu bên trong, khớp tay cong lên nghiến thẳng vào điểm nhạy cảm kia mà không thèm báo trước một lời nào, thành công khiến Minhyung rít lên một tiếng vụn vỡ. Geonwoo duy trì một nhịp độ dồn dập không chút khoan nhượng, liên tục day nghiến lên điểm nhạy cảm đó hết lần này đến lần khác. Tiếng nhớp nháp của gel bôi trơn và làn da ẩm ướt phủ một tầng mồ hôi mỏng vang vọng lấp đầy khoảng không.

Hông của Minhyung điên cuồng bật nảy khỏi mặt đệm, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của chính cậu, cuồng nhiệt đuổi theo sự ma sát đầy áp đảo ấy. Đỉnh dương vật rỉ ra dịch lỏng ướt đẫm trên bụng cậu, lỗ nhỏ bị càn quấy lại càng co bóp mãnh liệt hơn.

"Ah— Geonwoo..." Minhyung thở dốc, tầm nhìn của cậu thoáng chốc đã trắng xóa một tầng sương mờ nơi khóe mắt. Ngón tay cái của Geonwoo còn đang tàn nhẫn vuốt ve vùng đáy chậu, và chuyện này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cậu rồi. Minhyung gấp gáp đẩy tay xuống phía dưới, tóm chặt lấy cổ tay Geonwoo. "Đừng... khoan đã, dừng lại đã!"

Geonwoo ngay lập tức ngừng động, hơi thở vô cùng dồn dập. "Sao thế? Tôi làm cậu đau à?"

"Tôi sắp—" Minhyung thở hổn hển. Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, đầu ngón tay tuyệt vọng bấu chặt vào tay Geonwoo để giữ cho bàn tay anh không được di chuyển thêm nữa. "Đừng làm tôi ra theo cách này... Tôi muốn cậu ở bên trong tôi cơ."

Miệng Geonwoo hơi hé ra. Trong đáy mắt vỗn dĩ tăm tối lóe lên một tia thỏa mãn tột cùng. Anh chậm rãi rút ba ngón tay ra, còn cố ý dùng lực thật chậm như luyến tiếc. Đến khi bàn tay anh hoàn toàn được tự do, Minhyung đang phải thở dốc liên hồi, làn da mềm mại sớm đã ửng hồng phủ một tầng mồ hôi, hông cậu vẫn vô thức giật nảy nhè nhẹ.

Geonwoo rời khỏi giường. Anh đứng thẳng người dậy vừa đủ để với tới cạp quần, dứt khoát tuột cả quần dài lẫn quần lót xuống chân bằng một động tác dứt khoát rồi đá chúng thành một đống lộn xộn trên sàn nhà.

​Minhyung nằm yên ở đó, chống hờ hai khuỷu tay nhìn Geonwoo với lấy một chiếc bao cao su từ chiếc bàn đầu giường, dùng răng xé toạc lớp vỏ bọc ni-lông bên ngoài. Anh tròng nó vào cự vật căng cứng, vuốt dọc theo chiều dài đồ sộ của mình, cơ hàm khép chặt lại vì tập trung cao độ. Anh bóp một lượng gel bôi trơn vuốt đều lên thân trụ một lần nữa trước khi di chuyển. Anh luồn tay xuống hông Minhyung nhấc bổng cậu lên, nghiêng người cậu điều chỉnh sao cho hai cơ thể hoàn toàn khớp với nhau.

​"Hít một hơi thật sâu nào." Geonwoo hướng dẫn, ánh mắt anh khóa chặt lấy cậu.

​Minhyung hít vào một hơi. Geonwoo dứt khoát thúc người về phía trước.

Quy đầu to lớn chen chúc công phá lối vào chật hẹp, lỗ nhỏ bị kéo căng ra ngoài mức mà Minhyung nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được. Cơn đau nhức truyền đến như sét đánh khiến Minhyung giật nảy người, rít lên: "Con mẹ nó... Geonwoo-"

Geonwoo lập tức ngừng cử động. Cự vật mới chỉ đưa vào được phần đỉnh đầu, anh tì trán mình lên vai cậu, cánh tay vòng qua siết lấy thân trên của Minhyung để ôm ghì cậu vào lòng.

"Tôi biết rồi," Geonwoo khàn khàn nói, giọng anh nghẹn lại vì nỗ lực kìm nén dục vọng đang bùng lên phía dưới. Anh vuốt ve mái tóc Minhyung, liên tục rải những nụ hôn lên làn da nóng bừng của cậu. "Tôi xin lỗi. Tôi biết mà. Tôi không động nữa. Cứ ôm chặt lấy tôi đi."

Minhyung bấu chặt lấy bờ vai rộng lớn của Geonwoo, móng tay cậu găm sâu vào da thịt anh. Cậu có cảm giác như bản thân đã bị chẻ làm đôi vì bị nhồi đến đầy ứ bên trong, cơ thể cậu vẫn đang phản kháng lại sự xâm nhập đột ngột này. Thế nhưng Geonwoo lúc này giống như một tấm chăn dày dặn ấm áp bao bọc cả cơ thể cậu, tiếng nhịp tim của anh đập thình thịch áp lên ngực Minhyung giúp cậu ổn định lại đôi chút.

Minhyung vùi mặt vào hõm vai Geonwoo, quanh quẩn nơi đầu mũi là mùi mồ hôi và ái tình nhục dục. "Tôi ghét cậu..." Cậu thở hổn hển, giọng nói nghẹn ngào trên da Geonwoo. "Cái đó của cậu con mẹ nó to một cách vô lý đùng đùng luôn ấy... Làm sao có thể được đây."

Geonwoo bật ra một tiếng cười bất ngờ. Lồng ngực anh rung lên áp sát vào ngực Minhyung. "Mấy tuần qua cậu chào hỏi nó suốt rồi còn gì nữa." Geonwoo ôn tồn nói, ngón tay cái của anh vuốt ve phần tóc mai còn đẫm mồ hôi của Minhyung. "Cậu thừa biết bản thân mình đang tiếp nhận thứ gì mà."

"Vuốt nó bằng tay và ngậm trong miệng khác hoàn toàn với việc đút nó vào bên trong tôi, hiểu không hả cái tên khốn nạn nhà cậu!" Minhyung cằn nhằn, mặc dù khóe môi sớm đã mím lại thành một nụ cười nhẹ không thể kiềm chế.

Geonwoo lại bật cười một tiếng, một âm thanh trầm ấm thoát ra và lồng ngực áp lên ngực Minhyung đang rung nhè nhẹ, khiến cậu cũng phải khúc khích cười theo. Ngay khi nụ cười nở rộ trên môi, hông cậu cũng tự động thả lỏng ra, sự căng cứng ban nãy bỗng chốc tan biến.

Geonwoo ngay lập tức nhận ra. Anh dịu dàng áp môi mình lên hõm cổ cậu. "Đã đỡ hơn chưa?"

"Có..." Sau một phút dài trôi qua, Minhyung cũng thì thầm lên tiếng. Cảm giác nóng rát ở hậu huyệt đã dịu đi nhiều, chuyển thành một cơn nhức nhối âm ỉ. "Đỡ hơn rồi. Làm ơn, làm thật chậm thôi nhé..."

Geonwoo chậm rãi đâm sâu vào thêm quá nửa chiều dài cự vật. Minhyung chỉ thút thít rên rỉ vài tiếng, anh đã lập tức ngừng lại, đặt một nụ hôn lên thái dương cậu, im lặng chờ đợi cậu rồi mới tiếp tục đâm vào. Từng chút từng chút một chậm rãi như một sự tra tấn, cuối cùng thì Geonwoo cũng đưa toàn bộ chiều dài vùi sâu vào bên trong Minhyung, hông hai người hoàn toàn ép sát vào nhau.

Minhyung ngửa cổ, đầu vùi sâu vào gối, một tiếng thở dốc rệu rã thoát ra khỏi môi. Cơn đau buốt đang dần phai nhạt đi, thay thế bằng cảm giác bị nhồi đầy đến nghẹn ứ đang không ngừng đè lên tuyến tiền liệt của cậu.

"Nhìn cậu kìa." Geonwoo thở ra một hơi, ánh mắt đầy sùng kính, anh hơi lùi người ra sau một chút vừa đủ để cây gậy thịt nóng rẫy kia sượt qua điểm nhạy cảm nằm sâu bên trong cậu.

Minhyung thở dốc, một tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng.

"Có đau không?" Geonwoo chậm rãi hỏi, giọng anh hạ xuống thành một âm điệu mang mùi nguy hiểm khó đoán.

"Không..." Minhyung hổn hển nói, tầm nhìn bắt đầu nhòe dần đi. "Không có, chỉ là nó— Ưm... mẹ kiếp..."

Geonwoo bắt đầu luân động với một nhịp độ chậm rãi. Anh rút ra rồi lại đâm vào đến lút cán, để sự ma sát da thịt này lo liệu phần còn lại. Đôi bàn tay to lớn trượt xuống hai đùi Minhyung, đẩy hai chân cậu gập ngược lên trên, mở rộng cơ thể Minhyung ra cho đến khi đầu gối cậu gần như ép chặt vào trước ngực.

Minhyung chớp chớp mắt, có chút bàng hoàng. Cậu không hề biết các khớp xương của mình lại có thể uốn cong đến mức này. Góc độ mới này hoàn toàn không có chút khoan nhượng nào. Nó khiến cậu hoàn toàn trần trụi, bị banh rộng và phơi bày ra hết cỡ. Geonwoo vẫn cúi thấp đầu, đôi mắt tối màu khóa chặt vào nơi hai cơ thể giao hợp. Anh chăm chú ngắm nhìn cự vật bóng loáng không ngừng ra vào nới rộng lỗ nhỏ đến mức đỏ ửng.

Chính nhịp thúc chậm rãi này lại trở thành một cực hình tra tấn đối với cậu. Mỗi khi Geonwoo thúc đến lút cán, đầu khấc thô to lại nghiến mạnh lên điểm nhạy cảm đó của cậu, một luồng khoái cảm bùng lên khiến đầu óc Minhyung trắng xóa. Dịch lỏng trắng đục cứ thế rỉ ra loang lổ trên bụng cậu, hông cậu tự động bật nảy lên để đón lấy những cú thúc chậm rãi của Geonwoo, điên cuồng đuổi theo sự ma sát da thịt. Thế nhưng, thứ đang làm đảo lộn tâm trí cậu lúc này đâu chỉ đơn thuần đến từ sự kích thích không tưởng về mặt thể xác.

Mà chính là cái cách Geonwoo nhìn cậu.

Tầm mắt Geonwoo dời từ nơi giao hợp lên gương mặt Minhyung. Đôi mắt anh mở to hơn, đồng tử giãn rộng như nuốt chửng cả tròng mắt, biểu cảm hoàn toàn không chút phòng bị. Trong đáy mắt bùng lên thứ dục vọng khao khát nguyên thủy, xen lẫn với một thứ gì đó quá đỗi dịu dàng, quá đỗi yêu chiều. Nó khiến cho một cơn nhức nhối lạ lùng không thể gọi tên đột ngột giáng thẳng xuống lồng ngực Minhyung, tách biệt hoàn toàn với cảm giác rát bỏng trong buồng phổi hay cơn trướng đau ở thân dưới.

"Chậm quá..." Minhyung rên rỉ, ngón tay cậu yếu ớt bấu chặt lấy lớp ga giường. Thứ cảm xúc không tên kia đang lớn dần, lớn đến mức đè ép cả lên các xương sườn như muốn thoát ra ngoài. Và cậu cần cơ thể mình nhận được sự kích thích dồn dập hơn để nhấn chìm nó xuống. "Geonwoo, làm ơn..."

"Thế hửm?" Đôi môi Geonwoo cong lên. Anh gần như rút ra toàn bộ chiều dài dương vật, khiến Minhyung bật ra một tiếng thút thít nỉ non vì sự trống trải đột ngột. Bàn tay anh luồn xuống mạn sườn cậu. "Vậy thì tự mình làm đi."

Minhyung thảng thốt kêu lên một tiếng khi cậu bị lật ngược lên phía trên, đôi bàn tay vội vã vịn vào bờ vai rộng của Geonwoo để giữ thăng bằng. Tư thế này khiến cho cây gậy thịt cứng nóng như sắt kia hoàn toàn vùi sâu bên trong cậu, sâu đến mức không tưởng. Quy đầu có thể chạm đến những nơi mà tư thế ban đầu không thể chạm đến, khiến sống lưng Minhyung uốn cong thành một đường vòng cung.

"Mẹ nó..." Minhyung nghẹn ngào kêu khẽ, cậu sụp người xuống, trán tì lên xương quai xanh của Geonwoo.

"Nhìn tôi này." Geonwoo dịu dàng ra lệnh. Bàn tay vững chãi vẫn ngự trị trên người Minhyung, hai ngón tay cái ấn mạnh vào vùng da trắng ngần ngay phía trên xương hông cậu. Minhyung ngẩng đầu lên.

"Di chuyển thử đi."

Minhyung chật vật nuốt khan. Cậu rướn người, hai đùi run lẩy bẩy chật vật chống đỡ cơ thể mình, trượt dọc theo chiều dài của cự vật cho đến khi quy đầu suýt chút nữa thì trượt hẳn ra ngoài, trước khi dứt khoát buông xuôi cơ thể sụp mạnh xuống ngược trở lại.

"Ah..." Minhyung cưỡi lên người anh, đưa đẩy với một nhịp độ hỗn loạn đứt quãng. Trong vài giây ngắn ngủi ấy, cậu dường như chỉ tồn tại bằng những xúc cảm đơn thuần, đôi mắt nhắm nghiền khi âm thanh nhớp nháp của gel bôi trơn cùng tiếng da thịt chạm đầy dâm mỹ lấp đầy khắp cả căn phòng. Nhưng cậu lại để ánh mắt mình rơi xuống dưới. Cậu chạm mắt với Geonwoo, và đó chính là sai lầm đầu tiên của cậu.

Geonwoo đang dõi theo cậu với một ánh nhìn chứa đựng thứ có thể gọi là sự sùng bái tuyệt đối. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, đôi môi hơi hé mở đón nhận từng nhịp lút cán đầy hỗn loạn của cậu, hai tay anh vẫn vững vàng giữ lấy hông Minhyung, định hướng cậu với một lực đầy tính kiểm soát.

Nhìn anh lúc này giống hệt như một gã đàn ông đang tận hưởng ở nơi mà anh vẫn luôn thuộc về.

Cơn nhức nhối âm ỉ trong lồng ngực Minhyung cứ thế sưng tấy và lớn dần. Cảm giác đó đang trở nên áp đảo bên trong cậu. Giống như thể đang rơi tự do vậy. Cậu tăng tốc, tuyệt vọng cố gắng chạy trốn khỏi nhận thức đang bủa vây lấy mình ở tứ phía bằng cách vùi mạnh hông mình xuống thật sâu.

Hai chân cậu đang bắt đầu run rẩy biểu tình. Trận đấu căng thẳng, buổi fan-meeting kéo dài, rồi cả sự bào mòn thể xác kinh khủng từ lần đầu này - tất cả mọi thứ cùng lúc ập đến với cậu như một sự tra tấn. Hai chân cậu khuỵu xuống, cơ thể cậu nặng nề đổ sụp xuống, áp sát vào lồng ngực Geonwoo cùng một tiếng hụt hơi bực dọc.

"Không được đâu... Làm không nổi nữa..." Minhyung thở hổn hển, làn da ướt đẫm mồ hôi.

"Có tôi ở đây rồi." Geonwoo trầm giọng thì thầm trước khi anh lật người ngồi dậy, đôi môi anh áp lên lồng ngực Minhyung, một cảm giác rùng mình kỳ lạ chạy dọc sống lưng cậu.

Chỉ bằng một chuyển động, Geonwoo giữ chặt lấy hông Minhyung, xoay trọng lượng cơ thể sang một bên rồi lật ngược thế cờ lại. Minhyung bị đè ngửa trên tấm nệm, trong buồng phổi một lần nữa bị rút cạn dưỡng khí. Trước cả khi cậu kịp chớp mắt định hình mọi chuyện, cả cơ thể cậu đều đã bị giam dưới thân Geonwoo. Geonwoo tóm lấy cả hai cổ chân của Minhyung, dứt khoát vắt ngược chân cậu lên hai bên vai anh, phơi bày trọn vẹn nơi nhạy cảm của cậu ra ngoài không sót một chút gì.

Bàn tay Geonwoo luồn xuống dưới, những ngón tay to lớn bao trọn lấy dương vật của Minhyung, vuốt ve cậu đồng bộ với những cú thúc dồn dập của chính anh. Nhịp độ cẩn trọng, chậm rãi trước đó đã hoàn toàn biến mất. Geonwoo dồn lực thúc mạnh hông về phía trước, dương vật vùi sâu bên trong đến tận gốc, tiếng da thịt thô bạo va chạm lạch bạch cùng tiếng nước nhớp nháp nơi giao hợp vang vọng khắp căn phòng.

Minhyung bật khóc, tiếng nức nở vụn vỡ thoát ra khỏi cổ họng.

Geonwoo thực sự đang chịch cậu không chút thương hoa tiếc ngọc nào, nhịp độ vừa nhanh vừa mạnh bạo. Mỗi một cú thúc chẳng khác nào một hình phạt khiến tấm nệm bên dưới cũng phải rung lên bần bật. Cự vật mài lên điểm nhạy cảm liên tục, khoái cảm dồn dập như một vòng lặp đổ dồn về phía Minhyung khiến đại não cậu lúc này hoàn toàn đình trệ.

"Geonwoo, ah— Geonwoo! Mẹ kiếp..." Minhyung giãy giụa, vùi nửa mặt vào trong gối. Tay cậu vô định quờ quạng trong không trung, tay còn lại giống như kẻ chết đuối vớ được cọc, bấu chặt lấy tấm lưng trần lấm tấm mồ hôi của Geonwoo.

Chuyện này thực sự vượt quá giới hạn chịu đựng của cậu. Khoái cảm tột cùng tràn ngập tới cả lục phủ ngũ tạng, nằm dưới thân một Geonwoo không giấu nổi sự thèm khát trên gương mặt. Bàn tay đặt trên hông Minhyung thực sự để lại những vết bầm tím tím đỏ đỏ. Thứ cảm xúc bị dồn nén đến cực điểm trong lồng ngực Minhyung cuối cùng cũng lớn đến mức vỡ òa, nhấn chìm cậu trong sự cam chịu chấp nhận một thực tại sẽ khiến cậu sống không bằng chết.

Cậu yêu anh mất rồi.

Cậu đã yêu người bạn thân nhất của mình một cách vô vọng đến nhường ấy, Geonwoo đang làm cậu đến mức dục tiên dục tử, cơ thể cậu rã rời từ trong ra ngoài đến mức cậu bắt đầu có cảm giác bản thân mình đang hoàn toàn thuộc về anh. Một sức nặng khổng lồ đang đè lên trái tim cậu.

Bàn tay của Geonwoo luồn vào giữa hai cơ thể dính chặt lấy nhau. Những ngón tay bao bọc lấy dương vật đang rỉ dịch không ngừng của Minhyung, vuốt ve cậu bằng một nhịp độ nhanh và thô bạo đồng bộ với những cú thúc sâu hoắm của mình. Sự kích thích kép này chẳng khác nào vươn tay kéo cậu lao thẳng xuống bờ vực.

"Đừng... ah— Tôi sắp..." Minhyung bật khóc nức nở.

"Thả lỏng ra nào," Geonwoo gầm gừ, giọng anh khàn đặc, gắt gao nơi cuống họng khi anh tăng tốc nhịp độ, hông anh thúc mạnh về phía trước nhanh như một pít-tông. "Ra vì tôi đi, Minhyung à."

Một tiếng nức nở đứt quãng thoát ra khỏi môi cậu, tấm lưng uốn cong khỏi mặt giường khi những dòng tinh dịch nóng hổi bắn thành từng vệt dài lên bụng và các khớp ngón tay của Geonwoo. Vách thịt bên trong co thắt dữ dội, không ngừng mút chặt lấy cự vật vẫn còn sung sức kia.

Geonwoo bật ra một tiếng rên khẽ trầm đục trong cổ họng. Anh dồn lực thúc hông về phía trước một lần cuối cùng, vùi sâu toàn bộ chiều dài bên trong cậu một lần cuối cùng trước khi bắn đầy trong bao cao su. Anh đổ sụp người về phía trước, vùi khuôn mặt vào hõm cổ Minhyung, lồng ngực phập phồng áp sát vào nơi mà mạch đập của cậu đang vô cùng hỗn loạn.

Bộ não của Minhyung lúc này vẫn còn trắng xóa, tràn ngập bên trong cảm giác mừng rỡ và hạnh phúc. Tất cả những gì cậu cảm nhận được là sức nặng từ cơ thể Geonwoo đang đè lên người cậu và cảm giác tay chân dần lấy lại được cảm giác.

Sau một phút trôi qua, Geonwoo dịch chuyển cơ thể. Anh chống một bên cẳng tay lên để nhấc người, kéo Minhyung áp sát vào lòng mình, vùi đầu Minhyung vào bên dưới cằm anh. Rồi Geonwoo đặt một nụ hôn lên thái dương cậu - một nụ hôn quyến luyến và vô cùng dịu dàng.

. Cậu nghĩ ngợi xa xăm.

Ôi không.

Hàm lượng adrenaline chậm rãi rút đi, bỏ lại một Minhyung bị mắc kẹt hoàn toàn với cơn khủng hoảng hiện sinh mà cậu vừa thấu rõ chỉ vài tích tắc ngắn ngủi trước đó. Nó không hề đi kèm với những xúc cảm rộn ràng hay những rung động ấm áp cả cõi lòng; nó thấm sâu vào từng khúc xương của cậu một cảm giác đau buồn ập đến quá đột ngột và đè nén tột cùng.

Cổ họng Minhyung nghẹn đắng lại. Mình sẽ đánh mất điều này sớm thôi. Sự chắc chắn không gì lay chuyển trong ý nghĩ đó ập đến và bủa vây lấy cậu, một sự thật tàn khốc, lạnh lẽo và không tài nào trốn tránh nổi. Dù sao thì, Geonwoo cũng chỉ là ngẫu hứng đồng ý giúp đỡ cậu giải tỏa tâm trí thôi mà.

Anh đâu có đặt bút ký vào bản khế ước nào viết rằng sẽ chịu trách nhiệm cho việc Minhyung nảy sinh tình cảm với mình đâu.

​Minhyung đang nằm trên chiếc giường của Geonwoo, vẫn còn đang chật vật điều hòa lại nhịp thở, thế nhưng tất cả những gì cậu có thể nghĩ đến lúc này là cậu khát khao điều này biết bao. Không chỉ đơn thuần là chuyện tình dục - mặc dù chuyện này phải thừa nhận là vô cùng tuyệt - mà là cái này cơ. Những nụ hôn lười biếng sau cuộc hoan lạc. Cái cách ngón tay cái của Geonwoo đang mân mê vuốt ve những hình thù vô định trên bụng cậu. Sức nặng vững chãi trên người cậu. Cái cảm giác thân mật hệt như những đôi tình nhân của tất cả những điều này.

Minhyung chỉ đơn giản là muốn những bữa ăn cùng nhau mỗi ngày, chung chăn chung gối quấn quýt bên nhau chìm vào giấc ngủ mỗi đêm.

Cậu chỉ muốn ở bên Geonwoo thôi mà.

Khóe mắt cậu chợt nhói lên một cơn bỏng rát, cay xè. Cậu chớp chớp mắt rất nhanh, cố gắng nuốt ngược tất thảy những cảm xúc phức tạp này trở ngược vào trong, nhưng cậu thua rồi. Mẹ kiếp, đó là nước mắt đấy à? Những giọt nước mắt nóng hổi ứa ra khỏi hai hàng mi, lặng lẽ lăn dài xuống hai bên thái dương chìm vào lớp ga giường hỗn độn. Cậu áp lòng bàn tay lên mắt mình, bật ra một tiếng thở nghẹn ngào.

Geonwoo hoàn toàn sững sờ. Anh chống hai khuỷu tay nhấc người dậy, nhìn xuống phía dưới, đôi mắt anh lập tức mở to sự hoảng hốt rõ rệt hiện hữu trên gương mặt.

"Minhyung?" Giọng Geonwoo cao vút lên đầy vẻ hoảng loạn. Anh cẩn thận rút dương vật đang mềm đi bên trong cậu ra ngoài - một âm thanh ướt át vang lên khiến Minhyung khẽ rùng mình - rồi nhanh chóng lột phăng chiếc bao cao su. Anh ném chiếc bao cao su đã qua sử dụng về phía thùng rác, sau đó lập tức quay người ngược trở lại giường.

"Minhyungie... này... Mẹ kiếp. Cậu ổn không? Tôi làm cậu đau à? Mẹ nó, là do tôi thúc mạnh quá đúng không, tôi—"

​"Không, không phải đâu." Minhyung vội vã dụi mạnh hai mắt, cảm thấy ngượng ngùng vô cùng bởi những giọt nước mắt của mình. Cậu chưa bao giờ khóc trước mặt Geonwoo cả. "Cậu không làm tôi đau. Không phải tại chuyện đó."

"Thế thì vì sao?" Geonwoo đưa tay ra, đôi bàn tay anh lơ lửng phía trên người Minhyung như thể anh đang sợ rằng chỉ cần chạm vào thôi cũng sẽ làm mọi chuyện tồi tệ hơn. Trông anh thực sự đang vô cùng hoảng hốt. "Nói cho tôi nghe đã. Cậu có đau ở đâu không?"

"Tôi ổn mà." Minhyung nghẹn ngào thốt ra, ép bản thân bật ra một tiếng cười yếu ớt, nghe thật thảm hại ngay cả đối với cậu. Cậu dùng mu bàn tay quệt đi hai bên gò má vẫn còn ướt đẫm nước mắt. Tôi ấy à, chỉ là đang thực sự rơi vào một cuộc khủng hoảng vì tôi lỡ yêu cậu mất rồi, và thứ tình cảm này của tôi sẽ hủy hoại tất cả mọi thứ. "Chỉ là... bị ngợp quá thôi. Nhiều cảm xúc quá. Nhưng theo nghĩa tích cực ấy. Tôi thề."

Geonwoo chăm chú dò xét khuôn mặt cậu. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, đôi mắt đảo liên tục để tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của một lời nói dối. Cơn hoảng loạn chậm rãi rút khỏi cơ thể anh, nhưng trông anh vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn.

"Cậu làm tôi sợ chết khiếp đi được," Geonwoo thở hắt ra, một lần nữa hạ thấp người nằm xuống. Anh đưa tay ra, dùng ngón tay cái cẩn thận gạt đi một giọt nước mắt còn sót lại trên xương gò má của Minhyung. "Sau này đừng khóc như thế nữa nhé."

​"Tôi xin lỗi." Minhyung thỏ thẻ, nhắm nghiền mắt lại để trốn tránh cái chạm đầy dịu dàng kia. Nó chỉ càng làm cậu muốn khóc lớn hơn thôi.

"Tôi đi lấy đồ vệ sinh đã." Geonwoo nhỏ giọng nói. Anh đặt thêm một nụ hôn lên trán cậu - Chúa ơi, người đàn ông này cần phải ngừng làm cái hành động đó lại ngay đi - rồi trượt người bước xuống giường.

Minhyung đờ đẫn nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng lạch cạch của cánh cửa phòng ngủ khi Geonwoo bước ra ngoài hành lang. Ngay khoảnh khắc chiếc then cửa khớp lại, một tiếng sụt sịt ướt át thảm hại liền tức khắc vỡ òa ra khỏi cổ họng cậu. Cậu dùng lòng bàn tay ra sức chùi mắt, run rẩy hít vào một hơi, lại vội vàng lấy mu bàn tay quẹt ngang mũi để cơn quặn thắt đến nghẹt thở này tan biến đi. Cậu buộc phải chấn chỉnh lại bản thân trước khi cánh cửa kia một lần nữa mở ra.

Trái tim cậu vẫn đang đập rộn ràng loạn xạ, nhưng nào có phải do dư âm của tình dục thôi đâu. Mà là vì nỗi kinh hoàng đang âm ỉ dâng lên rõ mồn một rằng cậu đã làm hỏng bét cái mối quan hệ này một cách ngoạn mục và triệt để luôn rồi.

Cánh cửa phòng ngủ mở ra vài phút sau đó. Geonwoo quay trở lại với một chiếc khăn mặt ấm và chiếc bình nước màu đen to đùng một cách nực cười của Minhyung. Anh đặt chiếc bình nặng trịch lên bàn đầu giường, nhưng rồi lại thoáng chút ngập ngừng, chiếc khăn ấm vẫn đang yên vị trên tay anh.

Kể từ đêm đầu tiên họ làm chuyện này - khi Minhyung cuống cuồng giật phắt chiếc khăn trong một sự hoảng loạn hiện rõ trên gương mặt ửng đỏ - Minhyung vẫn luôn khăng khăng muốn tự mình lau dọn. Geonwoo dường như vẫn nhớ rõ điều đó, khi anh đứng bên cạnh giường và chạm mắt với Minhyung, một câu hỏi im lặng, đầy tôn trọng đang lơ lửng giữa không gian mờ tối.

Cổ họng Minhyung đau thắt lại. Cậu đã quá kiệt sức, đã chẳng còn gì có thể che giấu nổi nữa, đến mức không còn sức lực đâu mà dựng lên những lớp phòng bị như thường ngày. Cậu lúc này kỳ thực rất muốn được người khác chăm sóc. Minhyung khẽ gật đầu.

Sự nhẹ nhõm lộ rõ trên gương mặt Geonwoo. Anh cúi người xuống, khăn ấm phủ lên làn da cậu với một sự kiên nhẫn và cẩn trọng y hệt như cái cách anh áp dụng lên mọi việc khác trên đời. Chuyện đó khiến Minhyung chỉ muốn hét lên thành tiếng.

Sau khi xong việc, Geonwoo ném chiếc khăn về phía giỏ đồ bẩn. Anh cầm chiếc bình giữ nhiệt lên rồi đưa ra trước mặt cậu. "Uống đi."

Minhyung ngoan ngoãn đón lấy và hớp vài ngụm lớn. Dòng nước mát lạnh làm dịu đi cuống họng đang bỏng rát của cậu, thế nhưng cái sự thật rằng Geonwoo đã cất công đi tìm cho bằng được chiếc bình nước riêng biệt này của cậu để đong đầy lại nước lại khiến cậu phải cảm thán về sự chăm sóc đầy tinh tế này. Geonwoo đặt bình nước sang một bên rồi xoay người trở lại giường, kéo Minhyung áp sát vào lồng ngực mình. "Đỡ hơn chưa?"

Minhyung phát ra một âm thanh không rõ ràng. Gương mặt cậu đang vùi vào xương quai xanh của Geonwoo, điều đó đồng nghĩa với việc anh không thể nhìn thấy biểu cảm của cậu lúc này hay khóe mắt ướt nước đỏ hoe không thể giấu đó. Âu cũng là một sự cứu cánh nhỏ nhoi.

​"Cậu im lặng quá," Geonwoo chú ý đến điều đó. Những ngón tay anh tìm đến mái tóc Minhyung, chậm rãi luồn vào từng lọn tóc đen bóng. Vẫn còn một sợi dây lo lắng vất vưởng trong lòng anh. "Cậu chắc chắn là mình ổn chứ? Không hối hận đấy chứ?"

"Không đâu." Lời đáp lại bật ra quá nhanh. Cậu lại thút thít một tiếng, hy vọng trông nó chỉ giống như đang kiệt sức sau khi vừa xong chuyện. "Không, chuyện đó... rất tuyệt. Thực sự rất tuyệt luôn."

"Nhưng?"

"Nhưng với nhị cái gì chứ..." Minhyung nhắm nghiền mắt lại. "Chỉ là tôi mệt quá thôi."

Đó không phải là một lời nói dối. Cậu thực sự mệt. Hoàn toàn kiệt sức, thực sự là như vậy, từ trận đấu, buổi fan-meeting, sau đó là làm tình, và thậm chí là cả cuộc khủng hoảng cảm xúc vẫn đang tra tấn tinh thần cậu ngay lúc này.

Geonwoo hừ nhẹ một tiếng, không có chút gì là tin tưởng vào lời nói ấy, nhưng anh không ép uổng cậu thêm nữa. Anh chỉ ôm Minhyung chặt hơn một chút, một bàn tay phác thảo dọc một đường trên lưng cậu.

​"Nghỉ ngơi đi," Geonwoo lầm bầm. "Sáng mai mình nói chuyện sau, nếu cậu muốn."

Minhyung không hề muốn nói chuyện vào buổi sáng. Cậu chẳng muốn nói chuyện một chút nào cả. Cậu chỉ muốn quay ngược thời gian trở lại hai tuần trước khi mọi chuyện còn đơn giản, khi cậu có thể hôn Geonwoo mà không có cảm giác như có thứ gì đó trong lồng ngực mình đang dần dần sụp đổ.

Thế nhưng cậu chẳng thể thốt ra bất kỳ điều gì cả. Vì vậy cậu chỉ khẽ gật đầu và để mặc cho bản thân trôi dạt vào giấc ngủ, cố gắng hết sức để không nghĩ về việc cơ thể mình lại vừa vặn một cách tự nhiên đến nhường nào khi nép trong lòng Geonwoo.

Cố gắng hết sức để không nghĩ về việc sẽ đau đớn đến nhường nào khi phải chấp nhận một mối quan hệ không thể tránh khỏi việc sẽ có ngày nó tan vỡ.
    
   

■■■■■
    
   

Tự nhiên tối bạn hỏi ủa sao chap ség ngắn z =)) quỷ app cam kỳ cục, rõ ràng paste ra rồi mà nó không lưu.
Còn... chúc mừng Minhyungie thoát ngốk 😚 nhưng này là màn 1 cảnh 1 thôi, màn 1 cảnh 2, chuẩn bị có hai thèng ngốk ngược nhau điên cuồng rồi đây =))))
    

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net