Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 11







Tháng Năm, London chìm trong những cơn mưa phùn dai dẳng.

Lịch trình MSI dày đặc đến mức ngộp thở, và sự đổi mới trong thể thức thi đấu đã biến các cuộc đối đầu Trung - Hàn trở thành tâm điểm. Thế nhưng, London năm nay không dành cho Gen.G. Sau khi vấp phải sự kháng cự mạnh mẽ từ các đại diện LPL tại vòng loại trực tiếp, họ chính thức dừng chân ở top 4.

Ngày trở về Hàn Quốc, Seoul đón họ bằng một bầu trời trong vắt.

Khi máy bay hạ cánh, họ tình cờ chạm mặt một nhóm nhạc nam nổi tiếng cũng đang khởi hành, khiến sân bay trở nên náo loạn bởi dòng người đông đúc. Lúc tìm đến xe buýt của đội, họ bị những fan hâm mộ eSports nhận ra. Han Wang-ho bị đám đông hiếu kỳ bao vây chặt cứng. Kể từ sau chuyến đi Bắc Mỹ, di chứng chấn động não nhẹ khiến cậu dễ bị đau đầu mỗi khi phải di chuyển đường dài hoặc thời tiết thay đổi. Bác sĩ đội tuyển cho rằng, có lẽ phần lớn nguyên nhân nằm ở tâm lý.

Jeong Ji-hoon bước cạnh bên, bờ vai vững chãi của cậu như một bức tường thành, chặn đứng mọi lời hỏi han, dù là thiện ý hay ác ý, đều bị gạt sang một bên.

Trước khi lên xe, Jeong Ji-hoon khẽ kéo tay áo cậu, giọng điệu có chút cứng nhắc: "Hyung, về đến căn cứ, em có chuyện cần nói với anh."

Cuộc họp tổng kết đêm đó kéo dài đến tận ba giờ sáng. Khi mọi người đã kiệt sức và trở về phòng nghỉ, phòng tập chỉ còn lại hai người đi rừng và đường giữa – hệt như vô vàn đêm trước đó. Jeong Ji-hoon ngồi trước máy tính, không mở game, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình nền tĩnh lặng.

"Wang-ho hyung, anh đã đến nhà Park Do-hyeon rồi, đúng không?" Cậu đột ngột lên tiếng, giọng nói vang vọng trong căn phòng trống trải.

Thực tế, trước khi về nhà hôm đó, Han Wang-ho đã cẩn thận tiêm thuốc ức chế và xịt thêm nước hoa. Hơn nữa, vì dấu ấn của Park Do-hyeon không thể đè lên dấu ấn của Jeong Ji-hoon, nên sau một hồi loay hoay, cậu đã dùng chính mùi hương đó để đánh lạc hướng, khiến "con mèo" kia tạm thời tin rằng đó chỉ là mùi nước hoa.

Han Wang-ho không hiểu tại sao mình phải lén lút như một kẻ ngoại tình. Rõ ràng trong chuyện này, cậu mới là người chịu tổn thương. Lần đầu với Jeong Ji-hoon là khi cậu ta say rượu và gần như cưỡng ép, lần thứ hai là do kỳ phát tình của cậu. Còn lần này với
Park Do-hyeon, cũng chỉ là một tai nạn xảy ra dưới sự đe dọa và dụ dỗ.

Nếu phải nói, Park Do-hyeon mới là bạn trai chính thức được công khai, vậy Jeong Ji-hoon đang giữ tư cách gì mà liên tục kiểm soát cậu?

Han Wang-ho cảm thấy phiền muộn, bàn tay đang định tắt máy tính khựng lại: "Ji-hoon à, đó là chuyện riêng của anh."

"Chuyện riêng?" Jeong Ji-hoon đập bàn đứng dậy, sải bước tới trước mặt Wang-ho. Lợi thế hình thể cao lớn được bộc lộ rõ nét, chỉ một bước tiến đã san bằng khoảng cách giữa hai người. Cậu ép Han Wang-ho vào góc tường rồi truy vấn: "Em là Alpha đã đánh dấu hoàn toàn anh! Dù chỉ là vài tháng, anh cũng thuộc về em! Cái mùi khó chịu trên người anh bây giờ, cách ba mét em cũng ngửi thấy!"

"Jeong Ji-hoon!" Han Wang-ho cũng nổi giận, "Đó chỉ là tai nạn! Hơn nữa, lần ở Gangneung, cậu cũng là nhân lúc say..."

"Em không hề say!" Jeong Ji-hoon gầm lên, cắt ngang lời cậu.

Phòng tập rơi vào im lặng chết chóc. Jeong Ji-hoon thở dốc, trong mắt thoáng qua sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Như bị rút cạn sức lực, cậu bất ngờ cúi đầu, đặt trán lên vai Han Wang-ho, giọng nói đã xen lẫn tiếng nấc:

"Ngày hôm đó em không say, chỉ là vì nếu tỉnh táo em sẽ bị anh từ chối. Năm nay em ở lại kỳ chuyển nhượng này, không phải vì vinh quang của Gen.G nào cả, em chỉ vì anh thôi. Anh nghĩ em không biết Park Do-hyeon đang tính toán gì sao? Anh nghĩ em không biết Lee Sang-hyeok đang nghĩ gì sao? Wang-ho hyung, đừng thích họ, chỉ nhìn về phía em thôi có được không? Em sẽ đánh hay hơn tất cả bọn họ, em sẽ đưa anh đi lấy chức vô địch thế giới."

Đối mặt với chú mèo bự đã trút bỏ mọi phòng bị và lộ ra điểm yếu trước mặt mình, Han Wang-ho thở dài một tiếng. Cậu giơ tay lên, dịu dàng xoa mái tóc xoăn rối bời của Jeong Ji-hoon: "...Ji-hoon à, trước hết hãy đánh tốt mùa Hè đã. Chúng ta vẫn còn CKTG để chinh phục."

Có lẽ đây không phải là câu trả lời hoàn hảo nhất, nhưng với Jeong Ji-hoon lúc này, nó đã đủ để cậu thắp lại ngọn lửa chiến đấu.

Và trong mùa mưa dầm dề của mùa hè dài đằng đẵng này, một Alpha khác đang ẩn mình trong bóng tối cũng đã quyết định dọn dẹp bàn cờ đầy rẫy những nước đi rối rắm của chính mình.

Đúng lúc kỳ nghỉ rơi vào cuối tuần, Han Wang-ho nhận được điện thoại từ Lee Sang-hyeok: "Wang-ho, hôm nay rảnh không? Đến nhà anh chơi game đi. Mấy đứa Ha-na cũng ở đây."

Giọng Lee Sang-hyeok vẫn bình thản như mọi khi, mang đến cảm giác an tâm lạ thường. Bên kia điện thoại còn văng vẳng tiếng Ha-na và anh Jun-sik cãi nhau vì chiếc tay cầm chơi game.

Han Wang-ho suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Câu trả lời "Anh sẽ cân nhắc" giữa cậu và Lee Sang-hyeok đã treo lơ lửng quá lâu, cần có một lời kết. Hơn nữa, vụ việc về kẻ bám đuôi đã nhận được tin tốt từ phía luật sư, Han Wang-ho vẫn chưa chính thức gửi lời cảm ơn. Nếu ngày đó không có Lee Sang-hyeok đứng ra tổ chức họp báo, chẳng biết mọi chuyện sẽ kết thúc ra sao.

Khi cậu bắt taxi đến căn biệt thự khổng lồ ở vùng ngoại ô, lại phát hiện phòng khách trống trơn. Không có Ha-na, không có đám nhỏ T1, cũng chẳng thấy các anh em SKT cũ đâu. Chỉ có duy nhất Lee Sang-hyeok, mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và quần short tại gia, đang ngồi trên thảm loay hoay với chiếc máy chơi game.

"Sang-hyeok hyung, Ha-na và mọi người đâu rồi?" Han Wang-ho cảnh giác đứng nơi góc cầu thang.

"À, Ha-na có việc đột xuất nên đi rồi, Min-seok bị huấn luyện viên giữ lại tập thêm. Anh Jun-sik nói chị Ji-sun nhận được hợp đồng quảng cáo mới nên mời mọi người đi ăn, nên ai cũng qua đó cả."

Lee Sang-hyeok quay đầu lại, đẩy kính, nói một cách tự nhiên: "Vậy nên hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi. Qua đây ngồi đi, Wang-ho."

Han Wang-ho mím môi, bước tới ngồi xuống ghế sofa. Lee Sang-hyeok đưa cho cậu một tay cầm: "Chơi game một chút đi, lúc nãy mọi người đang chơi It Takes Two."

Hai người ngồi cạnh nhau trên tấm thảm. Thiên phú game thủ của Lee Sang-hyeok là không thể bàn cãi. Han Wang-ho ban đầu còn chút gượng gạo, nhưng chơi một lúc liền bị cuốn vào, bắt đầu lớn tiếng chỉ đạo Lee Sang-hyeok vượt chướng ngại vật. Lee Sang-hyeok chỉ lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt sinh động của cậu với ánh mắt dịu dàng không thể giấu giếm.

Chơi xong, Han Wang-ho thấy hơi mệt, dựa vào cạnh sofa ngáp một cái. Lee Sang-hyeok hỏi cậu có muốn xuống tầng dưới xem phim không, pizza cũng vừa giao đến.
Căn phòng nghe nhìn này là nơi duy nhất trong căn nhà không liên quan đến game mà Lee Sang-hyeok thiết kế. Anh vốn là người khô khan, nhưng anh lại có trí nhớ tuyệt vời, nhớ rõ từng lời than phiền của Han Wang-ho năm 2017 về việc luôn bỏ lỡ những bộ phim yêu thích vì lịch trình tập luyện. Anh đã ghi nhớ điều đó suốt nhiều năm, và khi tự tay thiết kế căn biệt thự cho mình, anh đã lắp đặt một phòng chiếu phim gia đình tiêu chuẩn Hollywood, nơi mọi trang thiết bị đều là tốt nhất.

Những người quen thuộc đều hiểu, tình cảm Lee Sang-hyeok dành cho Han Wang-ho đã bám rễ từ những ngày SKT đầy biến động. Nhưng vào thời điểm đó, giữa đỉnh cao kim tự tháp, anh phải gánh vác quá nhiều nỗi lo không thể gọi tên từ sự kiểm soát ngặt nghèo của ban quản lý. Với anh, sự nuông chiều vô điều kiện dành cho Wang-ho chính là khoảng lặng duy nhất trong cuộc đời vốn dĩ luôn bị gò bó của mình.

Họ phẫn nộ vì Lee Sang-hyeok không đủ "nghe lời", âm thầm gây áp lực không ngừng, thậm chí đưa ra hai lựa chọn nghiệt ngã: Hoặc là phục tùng tuyệt đối, ở lại T1 để làm một con rối xinh đẹp; hoặc là trực tiếp giải nghệ ngay trên đỉnh cao phong độ.
Lee Sang-hyeok của những năm tháng ấy, vẫn còn cách quá xa vị thế có thể dễ dàng xoay chuyển các quyết định của ban quản lý như hiện tại.

Anh từng bị cố tình cô lập, những lúc không có trận đấu chỉ có thể lầm lũi luyện xếp hạng, khô khan rèn giũa bể tướng. Sau các hoạt động thương mại, xe buýt của đội thường lăn bánh rời đi ngay lập tức mà chẳng hề đợi anh. Và chính trong thời điểm bản thân còn lo chưa xong, Han Wang-ho lại nói với anh rằng cậu muốn sang Trung Quốc thi đấu.

Lee Sang-hyeok ngồi trong phòng tập tối tăm, không phải anh chưa từng nghĩ đến việc giải nghệ cho xong chuyện. Thế nhưng, anh không nỡ từ bỏ tựa game này – anh quá đỗi yêu cái cảm giác được nắm quyền kiểm soát mọi thứ trên Đấu Trường Công Lý. Bản thân tương lai còn không bảo đảm, anh lấy tư cách gì để giữ chân Han Wang-ho, lấy tư cách gì để hoạch định một lộ trình cho cậu?

Cho đến năm 2020, nhân loại trải qua cuộc đại phân hóa giới tính thứ hai mang tính lật đổ.

Giai đoạn phân hóa suýt chút nữa ảnh hưởng đến sự nghiệp thi đấu. Lee Sang-hyeok ngồi trong phòng kiểm tra của bệnh viện, nhìn vào bảng kết quả giới tính Alpha của mình, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu lại hoang đường đến lạ: Dù sau này Wang-ho là Alpha, Beta hay Omega, mình đều muốn ở bên cạnh cậu ấy.

Nhưng Lee Sang-hyeok là một nhà chiến lược cực kỳ tôn trọng trật tự. Anh cho rằng khi bản thân chưa dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn xung quanh, chưa thể đảm bảo mình đủ khả năng xoay chuyển các quyết định của ban quản lý T1, thì anh hoàn toàn không thích hợp để bước vào một mối quan hệ.

Anh không thể để Han Wang-ho bị cuốn vào cuộc đấu đá tư bản đầy nhơ bẩn này.
Thực tế, Han Wang-ho đã luôn ám chỉ rất rõ ràng, mong anh có thể chủ động tỏ tình. Những tia hy vọng lóe lên trong mắt cậu tại giải All-Star 2018, Lee Sang-hyeok không phải không hiểu. Thế nhưng, anh cứ đợi, đợi một thời điểm mà anh cho là an toàn và hoàn hảo nhất. Có những đêm khuya tĩnh mịch, Lee Sang-hyeok cũng nảy sinh vài ý nghĩ trẻ con: Giá như Wang-ho không chịu nổi nữa, chủ động tỏ tình với mình trước thì tốt biết mấy.

Đáng tiếc, họ đã bỏ lỡ mất khung thời gian thích hợp nhất.

Điều khiến Lee Sang-hyeok bất ngờ hơn cả là việc Han Wang-ho lại hẹn hò với Park Do-hyeon. Anh vốn tưởng rằng, với kiểu tính cách dễ nảy sinh sự ỷ lại và gắn kết tình cảm cao với đồng đội của Han Wang-ho, nếu phải chọn một Alpha, thì ít nhất cũng phải là người đồng đội cũ Seo Dae-gil, hoặc là Park Jae-hyuk, Jeong Ji-hoon – những người sớm chiều bên cạnh cậu.

Việc Park Do-hyeon "đến trước" giống như một cú búa tạ, đập tan cảm giác nắm chắc phần thắng của Đại ma vương.

Anh không thể đợi thêm nữa.

"Sang-hyeok hyung, về câu hỏi lần trước..." Han Wang-ho tựa vào cạnh sofa, nhìn ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình, quyết định chủ động vạch rõ.

Lee Sang-hyeok buông tay cầm, quay người lại, đôi mắt đen sau lớp kính tĩnh lặng như mặt hồ: "Quy định của giải đấu về quyền riêng tư giới tính thứ hai ABO, chính là do anh thúc đẩy với trụ sở Riot và Ủy ban giải đấu."

Han Wang-ho sững sờ: "Hả?"

"Ngay từ khi đại phân hóa bắt đầu, anh đã đệ trình đề án này."

Lee Sang-hyeok cụp mắt xuống. Giọng anh trầm thấp, mang theo một lời thú nhận đã đến muộn nhiều năm: "Bởi vì anh biết giai đoạn phân hóa ảnh hưởng đến tuyển thủ chuyên nghiệp lớn đến nhường nào, đặc biệt là Omega. Anh không muốn bất kỳ tuyển thủ nào vì lý do giới tính mà bị tước đoạt quyền được ra sân, càng không muốn... em vì điều đó mà chịu tổn thương. Anh hy vọng em có thể khỏe mạnh đứng trên sân đấu thật lâu."

Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Han Wang-ho: "Wang-ho, anh biết em đang trách anh. Trách anh năm 2017 không giữ em lại, trách anh luôn giấu mọi suy nghĩ trong lòng. Nhưng anh chỉ là một Alpha, vào thời điểm đó, anh ngay cả việc ngồi vững vị trí chính thức ở T1 cũng không biết làm sao, anh không có tư cách để hoạch định tương lai cho em."

"Nhưng bây giờ, anh đã dọn dẹp sạch sẽ hết đống hỗn độn bên mình rồi."

Lee Sang-hyeok đứng dậy, bước tới trước mặt Han Wang-ho.

Ngay khoảnh khắc đó, uy áp của một Đại ma vương Liên Minh Huyền Thoại hoàn toàn được giải phóng, một sự thống trị tuyệt đối không thể lay chuyển, tựa như vị thần giáng thế. Mùi hương bạc hà hòa cùng lá xô thơm bùng nổ mạnh mẽ trong không gian chật hẹp, mang theo một ma lực khiến người ta an lòng.

Hơi thở của Han Wang-ho bắt đầu gấp gáp, cậu sắp bị dẫn dụ vào kỳ phát tình. Những ngón tay cậu bám chặt lấy mép thảm: "Sang-hyeok hyung... không được..."
"Được mà, Wang-ho."

Lee Sang-hyeok quỳ một chân trên sofa, vươn tay tháo kính của Han Wang-ho ra, rồi dịu dàng nhưng không thể từ chối mà hôn lên đôi môi ấy.

Đó là một nụ hôn thuộc về thần linh.

Lee Sang-hyeok chẳng cần dùng quá nhiều kỹ thuật, chỉ dùng đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng – đôi tay quanh năm cầm chuột – vuốt ve dọc theo sống lưng Han Wang-ho. Động tác của anh thanh lịch là thế, nhưng lại mang theo một lực đạo không thể nghi ngờ, tước đoạt sạch sẽ chút sức lực phản kháng cuối cùng của cậu.
Trong căn phòng ngủ chính với bộ chăn ga xanh thẫm, Han Wang-ho hoàn toàn lạc lối trong tòa lâu đài của vị thần. Chiếc giường của Lee Sang-hyeok rất lớn, lớn đến mức Han Wang-ho cảm thấy mình như một con chiên lạc lối, chỉ có thể bám chặt lấy điểm tựa duy nhất trên người mình.

"Wang-ho, nói cho anh biết, ai là Alpha của em?" Lee Sang-hyeok thì thầm bên tai cậu khi tiến vào tận sâu nhất.

Động tác anh không nhanh, nhưng mỗi một nhịp đều nặng nề khiến người ta run rẩy. Anh hôn lên vai cậu, những ngón tay kẹp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải quay mặt lại để hôn nhau.

Ngay khoảnh khắc khoang sinh sản bị pheromone của vị thần cưỡng chế phá vỡ, cả người Han Wang-ho co rút lại, há miệng vô thức, chỉ có thể phát ra những tiếng nấc vụn vỡ: "...Sang-hyeok hyung... ư..."

Nghe được câu trả lời vừa ý, ánh mắt Lee Sang-hyeok tối lại. Anh in lên tuyến thể sau gáy Han Wang-ho dấu ấn thuộc về riêng mình. Sự nhẫn nhịn, rút lui và tình yêu kìm nén suốt bao năm qua, đều được gói gọn trong dấu ấn đến muộn nhiều năm này.










.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net