Chapter 14
Sân vận động Daejeon của đội Hanwha Life Eagles chật kín khán giả, tiếng hò reo cuồng nhiệt như muốn rung chuyển cả mái che. Đội tuyển Thể thao điện tử Hanwha Life được mời dự trận đấu, trong đó Han
Wang-ho và Park Do-hyeon vinh dự đại diện cho toàn đội thực hiện nghi thức ném bóng mở màn.
Cả hai khoác lên mình bộ đồng phục bóng chày thêu tên riêng. Sắc cam rực rỡ của chiếc áo đấu rộng thùng thình càng làm nổi bật làn da trắng ngần, khiến Wang-ho như tỏa sáng dưới nắng. Anh không giấu được vẻ căng thẳng, bởi đây là lần đầu tiên anh xem một trận bóng chày, chưa nói đến việc chính tay mình cầm bóng.
Cách đó không xa, Park Do-hyeon đang cầm gậy đứng đợi. Wang-ho đứng trên gò ném, siết chặt quả bóng trong tay, quay sang chạm ánh mắt với người đánh bóng là Do-hyeon. Những tiếng hò hét cuồng nhiệt của hàng vạn khán giả như cơn sóng đổ ập xuống, trong đó không thiếu những tiếng thét phấn khích từ cộng đồng fan e-sports.
Wang-ho hít một hơi thật sâu, cánh tay vung ra sau, tung một đường bóng chuẩn xác. Quả bóng xé gió tạo thành một đường cung đẹp mắt trên không trung, còn
Do-hyeon với phản xạ nhạy bén gần như theo bản năng đã vung gậy. Một tiếng "bộp" giòn giã vang lên – gậy trúng tâm bóng – khiến cả sân vận động bùng nổ trong những tràng pháo tay tán thưởng không ngớt.
Sau nghi thức, cả hai được nhân viên đưa đến khu VIP để hội ngộ cùng các đồng đội. Hình ảnh của họ liên tục xuất hiện cận cảnh trên màn hình LED khổng lồ giữa sân.
Đến tiết mục chụp ảnh lưu niệm, linh vật của đội – chú đại bàng bông khổng lồ – lạch bạch tiến đến. Với "chỉ tiêu KPI" rõ ràng, chú ta nhiệt tình túm lấy vai
Wang-ho, cố tình đẩy anh sát lại gần
Do-hyeon. Khán giả trên khán đài được phen phấn khích, tiếng reo hò trêu chọc hòa cùng tiếng màn trập máy ảnh vang lên dồn dập.
Park Do-hyeon khẽ cười, áp sát về phía Wang-ho.
Khi chụp ảnh, Do-hyeon theo thói quen định vòng tay ôm lấy vai người đàn anh, nhưng vừa chạm đến mép áo cam, cậu bỗng nhớ đến lời cảnh cáo "không được vượt giới hạn" đầy lạnh lùng của Wang-ho. Động tác của cậu khựng lại giữa chừng, rồi tự giác đặt tay lên thành lan can kính phía sau.
Từ góc nhìn trực diện, trông như thể cậu đang bao bọc trọn vẹn Wang-ho trong vòng tay mình, vừa thỏa mãn ý muốn chiếm hữu, lại vừa khéo léo không phá vỡ quy tắc của anh.
Bức ảnh ấy được đăng tải lên trang chủ chính thức của HLE ngay tối hôm đó. Trong ảnh, Wang-ho nở nụ cười hình trái tim thương hiệu, còn Do-hyeon đứng cạnh, đôi mắt nheo lại đầy dịu dàng.
Tháng Sáu gõ cửa cùng cái nắng gay gắt, cũng là lúc ngọn lửa LCK Mùa Hè bùng cháy.
Lịch trình vòng bảng lượt đi của HLE dày đặc, họ phải liên tiếp chạm trán những "ông lớn" như DK và đối thủ cũ Gen.G.
Tấm vé dự Chung kết thế giới phụ thuộc hoàn toàn vào điểm số mùa này, khiến bầu không khí tại Camp One căng thẳng gấp bội so với mùa Xuân. Với vai trò chỉ huy, ngoài việc đấu tập, Wang-ho còn phải cùng ban huấn luyện thức đến tận 3-4 giờ sáng để phân tích trận đấu. Sự quá tải này đã khiến cơ thể anh một lần nữa "bật đèn đỏ". Trong kỳ nghỉ ngắn ngủi trước trận đấu với DK, sau khi tái khám mắt, Wang-ho đã đến bệnh viện chuyên khoa để kiểm tra tuyến thể định kỳ.
Nhìn kết quả trên màn hình máy tính, vị bác sĩ nhíu mày đầy lo lắng.
Ông thở dài, tháo kính lão và nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt của Wang-ho: "Han Wang-ho, tôi khuyên cậu đừng nên tiếp tục dùng thuốc ức chế cho kỳ phát tình sắp tới. Kháng dược tính trong cơ thể cậu đã chạm ngưỡng nguy hiểm. Nghiêm trọng hơn, tuyến thể của cậu vốn phát triển không hoàn thiện sau khi phân hóa, nguyên nhân khiến kỳ phát tình bất ổn là do cậu chưa từng được Alpha nào xoa dịu bằng pheromone một cách ổn định."
Nghe chẩn đoán, Wang-ho không khỏi đau lòng. Anh đã dành trọn tâm trí cho sân đấu, đến nỗi chẳng còn chút sức lực nào để quan tâm đến chính mình.
Lời nói tiếp theo của bác sĩ như đẩy anh vào thế đường cùng: Nếu tiếp tục dùng thuốc, không chỉ phản ứng và sự tập trung trên sân bị ảnh hưởng, mà tuyến thể có thể bị tổn thương vĩnh viễn.
Để giữ vững phong độ cho mùa Hè và Chung kết thế giới, trên đường về căn cứ, Wang-ho đã đưa ra một quyết định liều lĩnh. Trong hai ngày nghỉ, anh gửi lời mời đến Park Do-hyeon, Jeong Ji-hoon và Lee Sang-hyeok để thực hiện đo độ tương thích pheromone tại trung tâm xét nghiệm ở Gangnam.
Kết quả cho thấy độ tương thích của anh với Lee Sang-hyeok là 72%, với Jeong
Ji-hoon là 85%. Thế nhưng, con số với Park Do-hyeon lại khiến anh sững sờ: 97% – một tỉ lệ vô cùng hiếm gặp.
Đêm hôm đó, Wang-ho hẹn Do-hyeon lên sân thượng căn cứ. Gió đêm mùa hè nóng hổi, Wang-ho dựa lưng vào lan can, tay siết chặt tờ giấy báo cáo mỏng manh.
Anh nhìn thẳng vào Do-hyeon, dõng dạc nói: "Do-hyeon, kết quả có rồi, như tin nhắn anh gửi em. Để bảo đảm thành tích thi đấu, anh muốn đề nghị em hỗ trợ anh trong kỳ phát tình tới. Đây thuần túy là hỗ trợ y tế. Em đồng ý không? Nếu không, anh sẽ tìm người khác, cứ nói cho anh biết ý kiến của em."
Do-hyeon tựa vào khung cửa, bóng tối che khuất gương mặt, chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa từ màn hình điện thoại trên tay cậu. Cậu im lặng rất lâu, lâu đến mức Wang-ho suýt chút nữa đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối, thì nghe thấy tiếng đáp khẽ:
"Được thôi, anh Wang-ho."
Cuộc "hỗ trợ y tế" đầu tiên diễn ra vào cuối tuần sau lượt đi vòng bảng.
Kỳ phát tình của Wang-ho ập đến đúng như dự đoán, cơn sốt dữ dội nhanh chóng nhấn chìm lý trí. Cả hai lái xe về căn hộ cao cấp tại Gangnam.
Do-hyeon bế ngang người anh, sải bước tiến về phòng ngủ chính và đặt anh xuống chiếc giường đôi rộng rãi, thoảng hương xà phòng sạch sẽ.
Do-hyeon thuận theo bản năng mà cởi bỏ chiếc áo thun. Wang-ho chìm vào lớp chăn êm ái, bao trùm lấy anh là mùi nước hoa quen thuộc của đối phương. Đây là lần đầu tiên kể từ khi phân hóa, anh không hề cảm thấy bài xích hay đề phòng trước pheromone của một Alpha.
Park Do-hyeon quỳ một bên gối bên mép giường, tư thế gần như cung kính và thành khẩn. Những ngón tay cậu khẽ vén những sợi tóc bết dính mồ hôi trên trán Han Wang-ho, rồi cúi đầu, đặt một nụ hôn áp sát vào tuyến thể sau gáy anh.
Suốt hai ngày trời, họ giam mình trong không gian bí bách của căn hộ cao cấp, mặc kệ thế giới bên ngoài, chỉ duy trì hơi thở nhờ những bữa ăn gọi vội từ dịch vụ giao hàng.
Khi kỳ phát tình qua đi, trạng thái của Han Wang-ho phục hồi đáng kinh ngạc. Trong buổi tái khám, bác sĩ chỉ vào hình ảnh quét trên màn hình – nơi tuyến thể của anh đã khỏe mạnh lên trông thấy – và đưa ra lời khuyên rằng anh nên duy trì mối quan hệ ổn định với Park Do-hyeon để giữ vững tình trạng này.
Tin tốt lành ấy như trút bỏ gánh nặng đè nén bấy lâu trong lòng Wang-ho. Khi giai đoạn lượt về của vòng bảng LCK Mùa Hè khởi tranh, sự phối hợp giữa người đi rừng và xạ thủ của Hanwha Life đã đạt đến độ ăn ý khủng khiếp, tạo nên những màn trình diễn vô tiền khoáng hậu. Dù là việc phân bổ tài nguyên trong rừng hay những pha giao tranh tổng nghẹt thở tại hang Rồng, sự liên kết nhịp nhàng giữa cặp đôi này, cộng hưởng cùng khả năng trừng phạt quyết đoán của Wang-ho, đã giúp tỷ lệ thắng của Hanwha Life bứt phá mạnh mẽ.
Trong kỳ nghỉ ngắn ngủi trước khi mùa giải đi đến hồi kết, để đảm bảo không một sơ suất nào xảy ra trước thềm Chung kết thế giới, Wang-ho và Do-hyeon đã nghe theo lời khuyên của chuyên gia, cùng lái xe đến Viện Nghiên cứu Pheromone trực thuộc Viện Khoa học và Công nghệ Hàn Quốc tại Daejeon. Tại đây, họ đã trải qua sáu giờ đồng hồ phối hợp thực hiện chuỗi kiểm tra theo dõi pheromone, thậm chí phải thực hiện cả đánh dấu tạm thời.
Ba ngày sau, báo cáo cuối cùng được gửi đến tay cả hai. Kết luận từ viện nghiên cứu khiến người ta ngỡ ngàng: chuỗi gen và chỉ số hormone của Han Wang-ho cho thấy, ban đầu anh có xác suất trên 90% sẽ phân hóa thành một Alpha. Chính vì độ tương thích giữa hai người quá cao, pheromone Alpha của Park Do-hyeon đã vô tình tạo ra áp lực mạnh mẽ, cưỡng chế và làm đảo ngược quá trình phân hóa của Wang-ho. Nói cách khác, sự hiện diện của Do-hyeon chính là tác nhân khiến Wang-ho – người vốn dĩ có bản chất của một Alpha – cuối cùng lại phân hóa thành một Omega.
Nhìn những con số khô khan trên tờ báo cáo, Wang-ho ngồi lặng lẽ trên băng ghế hành lang viện nghiên cứu, khẽ thở dài. Đối với anh, điều này không quá quan trọng. Dẫu là Alpha hay Omega, chỉ cần còn được đứng trên đấu trường để giành chiến thắng, thì bản chất của anh cũng chẳng hề đổi khác.
Thế nhưng, Park Do-hyeon ngồi bên cạnh – một xạ thủ hàng đầu từng giữ cái đầu lạnh để phản sát trong những tình huống 1 chọi 3 – sau khi đọc xong báo cáo lại chậm rãi quỳ xuống trước mặt anh. Cậu nắm lấy tay Wang-ho, lặp đi lặp lại lời thì thầm đầy hối lỗi: "Em xin lỗi, anh Wang-ho."
Wang-ho nhìn cậu, đôi chút bất lực rồi đưa tay xoa nhẹ mái tóc đối phương. Anh vốn thường làm vậy với Jeong Ji-hoon, nhưng với Do-hyeon thì rất hiếm. Hóa ra, tóc của cậu mềm hơn anh tưởng rất nhiều. Vỗ vỗ lên đầu cậu vài cái rồi kéo tay bảo cậu đứng dậy, Wang-ho mỉm cười: "Chuyện đã xong rồi. Đang ở Daejeon, không định đưa anh về nhà em ăn một bữa sao?"
Cũng vào buổi chiều hôm ấy, Lee Sang-hyeok đang một mình tại căn cứ thì bất ngờ nhận được cuộc gọi riêng tư. Người gọi là bạn cùng bàn thời trung học ở Mapo, hiện đang là nghiên cứu viên tại Viện Nghiên cứu Pheromone – một trong những người bạn hiếm hoi vẫn giữ liên lạc với anh từ thuở chưa bước chân vào con đường chuyên nghiệp.
Vừa nhấc máy, giọng nói đầy phấn khích xen lẫn hiếu kỳ của người bạn cũ đã vội vã truyền đến: "Sang-hyeok à, cậu chắc chắn không thể ngờ được hôm nay mình đã nhìn thấy 'quả dưa' chấn động gì trên hệ thống của viện đâu."
Sang-hyeok đang đeo tai nghe một bên, ngồi trong phòng tập luyện để phân tích băng ghi hình các đội khác. Nghe vậy, anh chỉ đáp khẽ một tiếng "ừ" nhạt nhẽo, ra hiệu cho đối phương nói tiếp.
Người nghiên cứu nọ hạ thấp giọng, bí hiểm kể lại: "Peanut và Viper của Hanwha Life đã đến viện làm xét nghiệm tương thích. Kết quả cho thấy năm đó Peanut phân hóa thành Omega là do bị pheromone của Viper ép buộc làm lệch hướng đấy. Trước đây chẳng phải cậu từng dùng đội ngũ luật sư để bảo vệ Peanut sao? Từ vụ cậu ấy bị chụp ảnh ở khách sạn với Chovy năm ngoái, cho đến lần này tận mắt thấy Viper 'gây án', đúng là bằng chứng thép rồi. Chuyện này viện mình giấu kín lắm, mình vì nể tình bạn nên mới phá lệ báo cho cậu biết đấy. Sự nghiệp của Peanut đúng là rực rỡ, mà đời tư của cậu ấy thì cứ như phim truyền hình vậy. Cậu có biết rốt cuộc cậu ta đang hẹn hò với ai không?"
Trong khi người bạn nọ vẫn đang say sưa mổ xẻ mối quan hệ phức tạp giữa Han Wang-ho, Jeong Ji-hoon và Park Do-hyeon, thì sắc mặt Lee Sang-hyeok đã tối sầm lại từ bao giờ. Anh không đợi đối phương nói hết câu đã lạnh lùng ngắt lời:
"Đủ rồi."
Giọng điệu nghiêm nghị đột ngột khiến người bạn nọ giật mình, lập tức câm nín.
"Việc tuyển thủ Han Wang-ho làm xét nghiệm gì là quyền riêng tư của cá nhân em ấy, không phải chủ đề để cậu đem ra bàn tán như một món hàng. Từ nay về sau, đừng bao giờ gọi cho tôi những cuộc gọi như thế này nữa. Nếu tôi còn nghe thấy bất kỳ lời đồn nào về bản báo cáo đó truyền ra từ phía cậu, tôi sẽ trực tiếp gửi đơn khiếu nại chính thức lên Viện trưởng."
Không để đối phương kịp phân bua hay xin lỗi, Sang-hyeok dứt khoát tắt máy.
Căn phòng tập luyện trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Sang-hyeok không hề gửi tin nhắn chất vấn Wang-ho, cũng chẳng hé nửa lời về nội dung cuộc gọi với bất kỳ ai. Anh chỉ lặng lẽ thu mình lại, dồn toàn bộ tâm trí vào những dãy dữ liệu dày đặc đang hiển thị trên màn hình máy tính.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net