Chapter 4
Loài rắn vốn là bậc thầy của sự kiên nhẫn. Để tung ra cú đớp chí mạng, việc chờ đợi con mồi lơi lỏng cảnh giác là một công đoạn không thể thiếu.
Park Do-hyeon không thấy việc chưa thể tiến xa hơn là điều gì đáng tiếc. Cậu không muốn làm em trai, càng không muốn làm bạn thân, hay một mối quan hệ mập mờ chẳng danh phận của Han Wang-ho.
Cậu đang kiên nhẫn chờ đợi Han Wang-ho cam tâm tình nguyện cắn câu, hệt như cái cách anh đã sa vào lưới của cậu sáng nay vậy.
Lý do thực sự đằng sau lời xin lỗi của Han Wang-ho không quan trọng, bởi lời xin lỗi của chính cậu chỉ đơn thuần là để che đậy khao khát muốn "nuốt trọn" đối phương vào bụng mà thôi.
Từ đầu đến cuối, mục tiêu của Do-hyeon chỉ có một: Chiếc cúp chỉ có một, và Han Wang-ho cũng vậy. Thủ đoạn thế nào vốn dĩ chỉ là thứ yếu, điều quan trọng nhất là ai mới thực sự có tư cách trở thành Alpha của Han Wang-ho.
Điều hòa trung tâm trong phòng không thể tùy chỉnh, mà Han Wang-ho vốn chẳng quen bật điều hòa khi ngủ nên đang co ro vì lạnh. Anh tựa như lần đầu họ gặp mặt, cánh tay mảnh khảnh quàng lấy người cậu.
Hơi thở của anh mang theo cái lạnh của mùa đông. Dù đây không phải mùa Do-hyeon yêu thích nhất, nhưng mùi hương của tuyết lại là thứ khiến cậu say mê hơn cả.
Cậu đã mất tròn ba tháng để suy tính kỹ càng trước khi quyết định theo đuổi Han Wang-ho, bởi với một người tính toán cẩn trọng như cậu, việc bỏ thời gian và sức lực vào một trận đấu không nắm chắc phần thắng là điều không đáng.
Chuyện Han Wang-ho bảo chỉ ngửi thấy mùi của cậu là do độ tương thích cao, cậu đã sớm nhận ra từ lần đầu chạm mặt.
Đa số các Alpha đều cố chấp phủ nhận việc mình là loài sinh vật bị bản năng dẫn dắt bởi pheromone. Park Do-hyeon thì khác, cậu luôn suy tính xem mình cần đứng ở vị trí nào, cần "phát triển" ra sao để giành lấy chiến thắng trong ván đấu quyết định này.
Do-hyeon liếc nhìn điện thoại: hai giờ chiều thứ Bảy.
Cậu đã đặt phòng cho hai ngày tới. Chiếc xe lấm lem cát bụi trước đó đã được nhân viên khách sạn mang đi rửa; giờ này chắc hẳn đã xong xuôi, cậu định bụng sẽ đi thanh toán phí, tiện đường mua chút gì đó cho hai người.
Đang mải suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại đột ngột phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Để tránh bị làm phiền, ngay khi đặt chân xuống sân bay Incheon, Do-hyeon đã chủ động để điện thoại ở chế độ im lặng.
Tiếng chuông réo rắt của Han Wang-ho kéo dài suốt mười phút. Anh từ trong lòng cậu lăn ra xa, lấy chiếc gối thừa trùm kín đầu. Do-hyeon với tay sang đầu giường bên kia, cầm lấy chiếc điện thoại.
Danh sách thông báo hiện lên hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, vốn bị chặn lại bởi chế độ "Không làm phiền" tự động.
Không biết mật khẩu điện thoại, cậu chỉ kịp nhìn lướt qua những cái tên vừa gọi đến: Lee Sang-hyeok, Choi Hyeon-jun và Jeong Ji-hoon.
Jeong Ji-hoon lại gọi đến một lần nữa. Trong danh bạ của Han Wang-ho, cái tên được lưu lại rất cứng nhắc: "22GenG Jeong Ji-hoon".
Sau khi hắng giọng, Do-hyeon nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia, chất giọng chất vấn đặc trưng của Ji-hoon vang lên: "Anh Wang-ho cả đêm không về ký túc xá đi đâu vậy? Chẳng phải bảo đi vệ sinh sao? Sao lại bốc hơi mất tích rồi! Đã hẹn đi liên hoan mà gọi cho anh cả ngày hôm nay!"
Vẫn là điệu bộ rapper quen thuộc đó.
"Ji-hoon, là anh đây. Wang-ho đi chơi với anh rồi, bọn anh đang ở ngoài Seoul, anh sẽ đưa anh ấy về, đừng lo." Nói đoạn, Do-hyeon dứt khoát tắt máy rồi nhấn nút tắt nguồn.
Dựa trên sự thấu hiểu của cậu về loài mèo, chắc hẳn lúc này bên kia đầu dây, đối phương đang xù lông vì tức giận.
Do-hyeon không xem Ji-hoon là tình địch. Cậu biết, đó chỉ là tính chiếm hữu cao độ của Ji-hoon đối với những thứ mình quan tâm, một kiểu phân chia lãnh thổ hơn là tình yêu. Đối thủ thực sự, người mà Han Wang-ho hiếm khi nhắc đến, chính là Lee Sang-hyeok.
Xác suất thắng cuộc hiện tại chỉ tầm 50%. Có lẽ trong trò chơi LMHT, cậu không bằng Sang-hyeok, nhưng ở lĩnh vực tình cảm, cậu tràn đầy tự tin.
Ít nhất, vào khoảnh khắc này, Han Wang-ho vẫn là Omega độc quyền của cậu. Do-hyeon vươn tay ôm chặt lấy anh từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ đối phương. Bản năng Alpha trong cậu thỏa mãn cực độ khi hít hà mùi pheromone của chính mình vương trên người anh – cảm giác này chẳng kém cạnh gì giây phút phá hủy nhà chính của kẻ địch.
Han Wang-ho thường hay gửi Kakao cho cậu vào lúc ba, bốn giờ sáng, hẳn là anh ngủ không ngon giấc.
Alpha có thể dùng pheromone để ám thị và dẫn dụ Omega của mình, và Park Do-hyeon chỉ mong sao anh có thể tận hưởng một giấc ngủ bình yên.
Tiệm rửa xe chỉ cách đó một quãng đi bộ ngắn. Cậu quyết định lấy xe rồi tiện đường ghé qua chợ trung tâm để mua đồ ăn tối.
Sokcho nổi tiếng với cua tuyết và mực, nhưng vì Han Wang-ho dị ứng với cua, cậu cẩn thận chọn mua gỏi cá trộn, dồi mực và bánh khoai tây. Nghĩ đến khẩu vị của anh, cậu còn chu đáo mua thêm một phần pizza khoai lang.
Dẫu đặc sản địa phương có mỹ vị đến đâu, thì việc khiến Han Wang-ho ăn no vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Sau giải mùa xuân, cân nặng của anh lại tụt xuống dưới 51kg, có lúc chẳng đầy ba con số, vốn đã là mức quá nhẹ đối với một người trưởng thành. Nếu có thể vỗ béo anh thêm một chút thì tốt biết mấy, chỉ cần anh khỏe mạnh hơn, thế là đủ.
Các quán ăn ở Sokcho vốn nằm khá phân tán. Đây là lần đầu Park Do-hyeon tự cầm lái ở thành phố biển này, mọi thứ rắc rối hơn cậu tưởng, thành thử thời gian di chuyển cũng kéo dài hơn dự kiến.
Khi Han Wang-ho tỉnh giấc, đồng hồ đã điểm năm giờ chiều, căn phòng vắng tanh, chẳng thấy bóng dáng Do-hyeon đâu. Chiếc áo choàng tắm trên người anh tuột một bên, chực chờ rơi khỏi bờ vai mảnh khảnh. Anh ngồi dậy, vội vàng kéo lại vạt áo rồi đưa mắt tìm kiếm điện thoại.
Màn hình tối om. Tưởng máy hết pin, anh vội gọi lễ tân mượn củ sạc, nhưng cắm vào mới biết pin vẫn còn tận 37%.
Trung tâm thông báo hiện lên 41 cuộc gọi nhỡ: Lee Sang-hyeok gọi hai cuộc, Park Jae-hyuk và Son Si-woo mỗi người một cuộc, riêng Jeong Ji-hoon gọi tới 33 cuộc, còn Choi Hyeon-jun gọi 4 cuộc – mà ai cũng hiểu, hẳn là kẻ mượn tay Ji-hoon gọi thì có.
Wang-ho lướt xem lịch sử, thấy hai tiếng trước có một cuộc gọi đã được nhấc máy, hẳn là lúc Do-hyeon đã thay anh "đối thoại" với Ji-hoon.
Anh mở Kakao, tin nhắn trong nhóm chat "22GenG" nhảy lên liên hồi:
Chovy: [Có ai thấy anh Wang-ho đâu không? Hôm nay chúng ta đi ăn lẩu không?]
Doran: [Hôm qua anh ấy không livestream, hình như lúc đi vệ sinh nghe điện thoại xong là "bốc hơi" luôn, máy tính còn chưa tắt, phải nhờ staff tắt hộ.]
Ruler: [Cược một que kem, anh ấy đi gặp trai rồi.]
Lehends: [Cược làm gì, đó là sự thật.]
Lehends: [@Doran Hyeon-jun này, cậu đi hỏi tuyển thủ Keria xem anh Peanut xinh đẹp của chúng ta có phải đi gặp "cụ" Faker không đi.]
Chovy: [Sáng nay tôi còn gặp Lee Sang-hyeok, anh ấy hỏi tôi anh Wang-ho có uống vitamin anh ấy gửi không.]
Ruler: [Cậu với "Thần" bao giờ thân nhau thế?]
Chovy: [Vậy rốt cuộc Han Wang-ho đi đâu rồi? Gọi điện cũng không bắt máy.]
...
Wang-ho lướt xuống dưới, khung chat của anh với Lee Sang-hyeok cũng đầy những tin nhắn chưa đọc.
Lee: [Ngày mai có cần anh tiện đường đón em không?]
Lee: [Vừa gọi em không bắt máy, thấy tin nhắn thì hồi âm nhé.]
Lee: [Tuyển thủ Chovy hình như đang tìm em, không ở ký túc xá à?]
Peanut: [Ngày mai sẽ có người đưa em về, em không ở Seoul.]
Tin nhắn vừa gửi đi, phía bên kia đã đáp lại gần như ngay lập tức.
Lee: [Wang-ho đang ở đâu? Một mình à?]
Peanut: [Anh Sang-hyeok, em đã trưởng thành rồi, nghỉ phép đi đâu với ai là quyền tự do cá nhân của em.]
Anh đóng khung chat với Lee Sang-hyeok, vừa lúc đó, chuông điện thoại lại reo vang. Là Jeong Ji-hoon.
"Park Do-hyeon! Rốt cuộc cậu đã mang anh Wang-ho đi đâu hả?"
Mức độ giận dữ của "chú mèo" họ Jeong hiện đã chạm ngưỡng 120%.
Han Wang-ho bắt đầu dùng đến kỹ năng "thuần hóa": đối xử với mèo cưng thì phải kiên nhẫn như giáo viên mầm non dỗ dành trẻ nhỏ.
Anh cười khẽ: "Ji-hoon à, anh và Do-hyeon có chút việc riêng nên mới ra ngoài, lát về anh mua cua tuyết cho nhé?"
Đầu dây bên kia, chú mèo nghe chừng vẫn ấm ức lắm: "Sao anh lại có thể đi mà không nói tiếng nào chứ? Lẽ ra hôm nay tụi em định đi ăn lẩu để cổ vũ anh mà? Tại sao anh lại đi cùng Park Do-hyeon? Hai người thực sự đang hẹn hò hả? Khi nào anh về?"
Wang-ho định bụng sẽ quay về căn cứ thay đồ trước khi đến chỗ Lee Sang-hyeok, nhưng xét tình hình tắc đường, anh đành đưa ra một câu trả lời lấp lửng để xoa dịu.
"Sáng mai anh về. Ban đầu anh cứ nghĩ chỉ ra ngoài ăn bữa cơm nên không báo với các em. Anh muốn ra ngoài đổi gió chút thôi, dù sao thì anh cũng là người lớn rồi mà, chẳng lẽ không có chút quyền tự do nào sao? Do-hyeon với em cũng chỉ là những người em thân thiết thôi. Hôm nay thật sự xin lỗi nhé, phiền em nhắn lại với mấy đứa là kỳ nghỉ tới anh bao hết lẩu."
Anh kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi một.
Nhưng chú mèo vẫn không chịu buông tha, tiếp tục truy hỏi: "Vậy rốt cuộc anh đang ở đâu? Có cua tuyết thì chắc là ở Gangneung? Hay là Sokcho? Anh, em đến đó được không?"
Đúng lúc đó, Park Do-hyeon xách theo hai túi lớn thức ăn bước vào phòng. Cậu đặt đồ lên quầy bar ở lối vào, ánh mắt khẽ trầm xuống khi thấy bóng lưng Han Wang-ho đang ngồi bên giường. Cậu thừa biết anh đang gọi cho ai.
Ngoài việc dành riêng cho cái tên Jeong Ji-hoon, người quản gia mèo này chưa từng dịu dàng với bất kỳ ai khác.
Trong lòng dâng lên chút cảm giác chiếm hữu và muốn trả đũa, Do-hyeon tiến lại gần, cúi xuống định đặt một nụ hôn lên môi đối phương, nhưng vừa chạm vào khóe miệng đã bị anh lạnh lùng đẩy ra.
Khẩu hình của Han Wang-ho chỉ buông một từ: "Cút."
Anh cố ý bật cười khẽ, để âm thanh rơi vào thinh không, đủ để ống nghe điện thoại phía bên kia cảm nhận rõ sự cợt nhả.
Ở đầu dây bên kia, sự kiên trì của Jeong Ji-hoon đã chuyển từ những câu chất vấn sang giọng ra lệnh. Chú mèo nhỏ gầm gừ: "Park Do-hyeon đang ở đó đúng không? Bảo cậu ta nghe máy."
Han Wang-ho bất lực đưa điện thoại cho người đối diện.
Park Do-hyeon đón lấy máy, cười đáp: "Ji-hoon à, anh Do-hyeon đây. Không có việc gì quan trọng thì anh cúp máy nhé."
Dứt lời, cậu ngắt kết nối cái "rụp".
Han Wang-ho gõ nhẹ vào vai Do-hyeon: "Cậu chọc giận Ji-hoon rồi đấy. Người phải dỗ dành nó lúc về đâu phải là cậu, Viper à, cậu bày ra cho anh đống hỗn độn này đấy nhé."
Kết quả là đối phương chẳng mảy may bận tâm, chỉ mải mê vùi đầu vào cổ anh, tỏ vẻ như mọi chuyện trên đời đều là phù du so với hơi ấm này.
Wang-ho vội đưa tay bịt miệng Do-hyeon lại, nào ngờ cậu lại tinh quái liếm vào lòng bàn tay anh khiến anh giật bắn người, vội rụt tay về.
"Anh không dỗ thì cũng chẳng sao. Nó đâu còn là trẻ con nữa, thừa hiểu mình đang làm gì mà."
Han Wang-ho chọn đại một bộ hoạt hình để xem cho vui miệng. Phải thừa nhận, Park Do-hyeon có thiên phú bẩm sinh trong việc chiều chuộng khẩu vị của anh; ít nhất thì những món cậu mua về hôm nay đều nằm trong danh sách mà anh có thể chấp nhận được.
Ăn uống xong xuôi, để căn phòng không vương vấn mùi thức ăn, Do-hyeon bị anh "đuổi" xuống lầu đổ rác.
Cậu vừa đi khỏi được một lúc thì chuông cửa vang lên.
"Sao thế? Quên thẻ phòng à?"
Han Wang-ho mở cửa, và người đứng ngoài kia là Jeong Ji-hoon.
Phiên bản Jeong Ji-hoon phẫn nộ giờ đây không còn là "chú mèo dài" tươi cười thường thấy, mà là một quái thú đang cuồng nộ trong cơn bão.
Ji-hoon đeo một chiếc khẩu trang đen, vừa tháo ra đã đẩy mạnh Wang-ho vào phòng, cả hai đối diện nhau ngay tại huyền quan. Cậu chạm vào vết đỏ trên môi anh – dấu tích từ nụ hôn với Do-hyeon sáng nay.
"Đây là cái anh gọi là 'không hẹn hò' đấy à?"
Ánh mắt cậu lướt qua những vết răng chằng chịt sau gáy Wang-ho, rồi vươn tay kéo lại cổ áo choàng tắm đang trễ xuống vai anh.
"Trên người anh toàn là mùi của Park Do-hyeon, vậy mà anh dám bảo không hẹn hò với cậu ta sao?"
Câu hỏi quá khó để trả lời, bởi họ quả thực chưa hề xác định danh phận. Han Wang-ho chỉ biết giữ im lặng.
"Rốt cuộc trong những lời anh nói, có câu nào là thật không?"
Ji-hoon ép anh vào tường, như sợ anh phản kháng, cậu siết lấy cổ anh rồi đặt một nụ hôn chiếm hữu. Trong hơi thở đan xen, anh cảm nhận được sự vụng về của Ji-hoon – những cái liếm láp không chút kỹ thuật, những chiếc răng khểnh vô tình cọ quẹt trên môi, rồi lại cắn mạnh một cái như để đánh dấu chủ quyền.
Đúng lúc đó, Park Do-hyeon quay trở lại. Cậu đứng tựa lưng vào cửa, khoanh tay lặng lẽ thưởng thức cảnh tượng hai người đang hôn nhau. Đến khi Ji-hoon bắt đầu giở trò không an phận, Han Wang-ho không nhịn được mà giáng thẳng hai cú đấm vào đầu cậu.
Một cú cho bàn tay đang bóp cổ, và một cú cho cái "móng mèo" hư đốn.
Đẩy được gã "rắn" đang sán vào đòi hôn cảm ơn ra, Han Wang-ho tuyên bố tối nay tạm đình chiến. Anh định đuổi Ji-hoon đi thuê phòng khác, nhưng bị cậu từ chối thẳng thừng. Park Do-hyeon lại còn khoác tay lên eo anh mà nói, phòng này là do cậu chi trả, sao có thể đuổi người bỏ tiền ra ngoài được.
Kết quả, khi đêm xuống, Han Wang-ho nằm chính giữa: bên trái là rắn, bên phải là mèo. Đầu con rắn gác ngay trên hõm cổ anh, còn tay con mèo thì đặt trên eo, ra sức khẳng định sự hiện diện.
Trong ba người bọn họ chẳng tìm đâu ra nổi hai bằng lái xe, cuối cùng người cầm lái vẫn là Park Do-hyeon. Han Wang-ho ngồi ghế phụ, còn Jeong Ji-hoon thì cứ nhoài người từ ghế sau lên, ghé sát vào anh để tỉ tê.
Trên đường về Seoul, Han Wang-ho đột nhiên hỏi: "Ji-hoon làm sao biết khách sạn và số phòng của chúng ta?"
"Khách sạn là do anh trai của Park Do-hyeon nhìn GPS trên xe rồi nói cho em. Em bảo là anh Wang-ho bỏ trốn mất tích nên ai cũng lo lắng hết. Còn số phòng á, em giả làm khách thuê phòng rồi hỏi lễ tân lúc đi hỏi dịch vụ giặt khô là ra ngay."
Han Wang-ho thở dài. Mèo quá thông minh, thật chẳng phải chuyện tốt lành gì.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net