Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 5

-thay đổi xưng hô 1 chút-

_____

Park Do-hyeon đưa cả hai tới dưới chân tòa nhà trụ sở Gen.G. Lần trở về này, cậu chẳng mang theo hành lý nào, chỉ độc mỗi hộ chiếu và ví tiền bên người. Không lịch trình, không vướng bận, cậu chỉ đơn giản muốn làm tài xế riêng cho Han Wang-ho.

Dự định của cậu là đưa anh tới trước cửa nhà Lee Sang-hyeok rồi thẳng tiến ra sân bay, nơi anh trai cậu đã đợi sẵn để đánh xe về.

Jung Ji-hoon cứ dính lấy eo Han Wang-ho không rời, nũng nịu dán sát vào người anh khi bước vào thang máy.

"Chiều nay anh không thể ở lại trụ sở với em sao? Hôm qua anh đã dành cả ngày cho Park Do-hyeon rồi mà."

Cậu mèo vừa nói vừa cọ mũi vào cổ anh, khẽ càu nhàu rằng bản thân rất ghét mùi hương này, nó cứ rẻ tiền và nồng gắt như thứ nước hoa bị xịt tràn lan trong mấy trung tâm thương mại.

Han Wang-ho chỉ muốn nhanh chóng dứt ra khỏi "chú mèo" đang bám dính để về phòng thay đồ rồi kịp giờ hẹn.

Đau dài không bằng đau ngắn. Anh tự nhủ lòng mình, quyết định sẽ nói với Lee Sang-hyeok chuyện đang qua lại với Park Do-hyeon. Nếu người kia cứ giữ thái độ lừng chừng không rõ ràng, thì việc công khai hẹn hò với Park Do-hyeon cũng chẳng phải là một lựa chọn tồi.

Dù sao Park Do-hyeon cũng chinh chiến bên LPL, họa hoằn lắm mới chạm mặt Lee Sang-hyeok ở mấy giải đấu quốc tế, chắc cũng chẳng đến mức bị bắt nạt thảm thương. Anh cũng hiểu rõ Lee Sang-hyeok vốn là kẻ phân định rạch ròi giữa tình cảm cá nhân và sự nghiệp, cùng lắm thì khi đối đầu với kẻ mình không ưa, lối đánh của anh ta sẽ có phần sắc lẹm và tàn nhẫn hơn đôi chút mà thôi.
Jung Ji-hoon cứ lẽo đẽo theo vào phòng, nhìn anh thay áo. Trên người Han Wang-ho, ngoài dấu vết phía sau gáy ra, chẳng còn bất cứ dấu vết nào khác.

"Park Do-hyeon không được sao? Anh ta trông có vẻ cũng bản lĩnh đấy chứ." Câu nói bâng quơ của cậu mèo khiến Han Wang-ho suýt chút nữa sặc nước bọt.

Tính cách của Jung Ji-hoon từ trước đến nay chưa bao giờ giấu giếm hay e ngại việc bày tỏ suy nghĩ. Với cậu, có vấn đề là phải tìm ra lời giải, đó mới là triết lý sống. Cậu thậm chí còn nghĩ rằng, việc chia sẻ "người nuôi" cũng chẳng phải điều gì quá đỗi to tát; dù sao Park Do-hyeon cũng ở tận Thượng Hải, có chuyện gì xảy ra thì cũng phải mất ba tiếng bay mới về tới nơi.

Ba tiếng đồng hồ đó, đủ để cậu đưa Han Wang-ho về Paju đăng ký kết hôn rồi – à không, tính cả thời gian đi KTX, rồi còn phải ghé thăm chú dì nữa, chắc phải mất trọn một ngày mới là hợp lý.

Han Wang-ho nhét điện thoại vào túi, vò rối mái tóc cậu nhóc: "Trẻ con, đừng nghĩ ngợi lung tung."

Anh vừa xỏ giày vừa tiếp lời: "Chỉ là đi ăn một bữa thôi, ăn xong anh về ngay. Ngày mai còn phải đi quay, chiều lại còn lịch huấn luyện dày đặc nữa!"

Anh rút ví, nhét tấm thẻ tín dụng vào tay Jung Ji-hoon, bảo cậu dẫn mấy đứa em đi ăn, thích gì cứ mua. Hạn mức 5 triệu Won, đủ để cả nhóm cùng ban huấn luyện đánh chén thịt bò Hàn Quốc thả ga. Từ ngày trở thành anh cả, anh chưa bao giờ để các em mình phải thiệt thòi trong chuyện ăn uống.
Trước khi khép cửa, Jung Ji-hoon vẫn cố hỏi vọng theo: "Anh nhất định phải đi sao?"

"Phải chứ, dù sao cũng là sự triệu hồi của 'Thần' mà."

Dưới sảnh, Park Do-hyeon đã đứng đợi sẵn cạnh xe. Vừa hay lúc đó, Choi Woo-je và Lee Min-hyeong xách túi lớn túi nhỏ từ cửa hàng tiện lợi về, theo sau là Ryu Min-seok và Moon Hyeon-jun đang dán mắt vào điện thoại.

"A! Chào anh Wang-ho ạ! Mà sao tuyển thủ Viper lại ở đây vậy?" Moon Hyeon-jun bất ngờ hỏi.

Park Do-hyeon cất điện thoại, ôn tồn đáp: "Tôi đến đón anh Wang-ho. Chúc mừng các cậu đã có một trận chung kết MSI rất xuất sắc."

Choi Woo-je thắc mắc: "Không phải anh Wang-ho đi ăn tối cùng anh Sang-hyeok sao? Anh ấy nhắc vụ 17SKT tụ tập từ hôm kia rồi, sáng nay cũng đã lái xe về nhà. Chẳng lẽ cả tuyển thủ Viper cũng đi cùng ạ?"

Han Wang-ho cười gượng: "Do-hyeon không đi, cậu ấy chỉ tiện đường đưa anh đến thôi."

Ryu Min-seok, người dường như nắm thóp được tình hình, nở nụ cười ẩn ý rồi vội đẩy mấy cậu em vào trong ký túc xá.

Trên đường đến nhà Lee Sang-hyeok, Han Wang-ho bộc bạch rằng mình sẽ thú nhận thân phận Omega với các anh ở ROX Tigers và 17SKT. Anh cần một phương án dự phòng cho những tình huống khẩn cấp, và những người anh này vốn là những người giữ bí mật đáng tin cậy.

Park Do-hyeon nhướn mày, giọng đầy vẻ mỉa mai: "Xem ra tôi không phải là người duy nhất nắm giữ bí mật của anh rồi, buồn thật đấy."

Nếu không vì cậu đang cầm lái, hẳn là đã phải hứng chịu một cái cốc đầu từ Han Wang-ho.

"Anh sẽ nói với mọi người rằng Do-hyeon là Alpha của anh. Anh không hề có ý chiếm tiện nghi của em đâu. Chuyện sáng qua là anh lỡ tay, nhưng chẳng phải em cũng thuận tình hôn lại sao? Ji-hoon từng hỏi anh về mối quan hệ này, anh cũng chẳng biết phải trả lời ra sao. Chi bằng, cứ xem như đây là một mối quan hệ tạm thời đi."

Những lời ấy đã được anh cân nhắc rất kỹ trước khi nói ra ngay khi xe vừa tới nơi.
Park Do-hyeon tấp xe vào lề. Trong khoảnh khắc giúp anh tháo dây an toàn, khoảng cách giữa cả hai gần tới mức chỉ cần một cái nghiêng đầu là có thể chạm tới. Han Wang-ho không bỏ lỡ cơ hội, anh rướn người hôn nhẹ lên môi Park Do-hyeon, để lại đó một dấu ấn như lời khẳng định.

Dứt môi, anh mở cửa xe chạy thẳng vào trong. Khi đứng trước cổng biệt thự, anh ngoái lại thì thấy Park Do-hyeon đã hạ kính xe, giơ điện thoại lên ra hiệu. Một thông báo tin nhắn mới hiện lên:

Viper hyung: 【Lần sau về lại đưa anh đi chơi, đừng để Jung Ji-hoon biết. By bạn trai tạm thời đang chờ ngày 'chuyển chính thức'】

Han Wang-ho định nhắn lại thì cánh cổng lớn mở ra, Bae Jun-sik từ trong nhà bước ra đón. Park Do-hyeon vẫn chưa rời đi, cậu gật đầu chào Bae Jun-sik qua cửa kính, còn Han Wang-ho thì vẫy tay ra hiệu "đi đi" bằng khẩu hình miệng. Cậu nhóc đưa điện thoại lên tai, ý muốn nói khi về đến Thượng Hải sẽ gọi lại.

Bae Jun-sik nhìn theo sự tương tác của hai người, khẽ hỏi: "Park Do-hyeon sao? Hai đứa... đang hẹn hò à?"

Han Wang-ho gãi mũi, ngập ngừng: "Cũng... coi là vậy đi." Anh vừa đẩy Bae Jun-sik vào nhà vừa nói: "Lát nữa mọi người đông đủ, em sẽ kể hết mọi chuyện với các anh."

Bước vào trong, thấy Lee Jae-wan, Heo Seung-hoon và Lee Sang-hyeok đang bày vẽ trong bếp – hay chính xác hơn là Lee Sang-hyeok đang nấu nướng, còn hai người kia thì đang tạo ra một khung cảnh hỗn loạn đầy... "giúp đỡ".

Han Wang-ho tuy chẳng mấy khi vào bếp, nhưng thuở nhỏ ở Paju, anh đã quen việc phụ giúp gia đình từ chuyện cắt rau đến rửa bát.

Anh khéo léo "cướp" lấy công việc từ tay Lee Jae-wan và Heo Seung-hoon, bảo họ ra ngoài nghỉ ngơi, còn mình thì xắn tay áo bắt tay vào làm nốt. Hôm nay, Lee Sang-hyeok đãi món mỳ Ý sốt cà chua và mỳ sốt kem tỏi. Mỳ đã xong xuôi, anh chỉ việc thái thêm ít rau củ trộn salad là hoàn tất.

Bae Jun-sik nhìn cảnh đó, buông lời trêu chọc: "Nhìn Wang-ho chẳng khác nào nữ chủ nhân của tòa lâu đài này vậy."

Han Wang-ho nghiêng đầu liếc nhìn Lee Sang-hyeok – người đang tập trung điều chỉnh độ đậm nhạt cho phần sốt giấm. Đối phương dường như chẳng hề nghe thấy câu đùa, gương mặt vẫn phẳng lặng như tờ.

Cả nhóm đã quen với việc không ngồi bàn ăn mà quây quần quanh bàn sofa. Han Wang-ho chọn một chỗ dựa sát vào Bae Jun-sik, khoảng cách vừa đủ để không quá gần cũng chẳng quá xa với Lee Sang-hyeok.

Họ hào hứng bàn về những màn phối hợp ăn ý của T1 tại MSI, rồi lại cảm thán chuyện Lee Sang-hyeok chinh chiến bao năm mà phong độ vẫn chẳng chút hao mòn.

Sau khi giải quyết xong đĩa mỳ cà chua, Han Wang-ho bắt đầu rơi vào cơn buồn ngủ "hậu ăn uống". Sáng nay, anh đã đi ăn hải sản cùng Jung Ji-hoon và Park Do-hyeon ở Sokcho trước khi về Seoul. Cậu mèo và con rắn kia cứ thi nhau gắp thức ăn vào bát anh, khiến anh no đến mức tưởng chừng không thở nổi. Vất vả lắm mới tiêu bớt được chút năng lượng trên đường về, giờ đây cảm giác no ứ lại ùa đến.

Han Wang-ho tựa vào người Bae Jun-sik, gà gật chìm vào giấc mộng. Đêm qua nằm kẹt giữa hai người nên anh chẳng ngủ được mấy, trên đường về lại phải sắm vai "trọng tài" hòa giải cho Park Do-hyeon và Jung Ji-hoon. Suốt mấy tháng nay, giấc ngủ ngon với anh đã trở thành một thứ xa xỉ.

Đầu anh cứ gật gù rồi dần trĩu xuống. Lee Jae-wan thấy thế liền lay anh: "Wang-ho à, muốn ngủ thì vào phòng khách mà nằm."
Han Wang-ho ngồi thẳng dậy, giọng còn ngái ngủ: "Em sao dám chứ? Đó là giường của Faker đấy." Heo Seung-hoon bồi thêm một câu: "Đừng có làm bộ làm tịch nữa, Wang-ho à."

Anh liếc nhìn Lee Sang-hyeok vẫn giữ vẻ mặt vô cảm kia. Trong tòa lâu đài này, ngoại trừ anh ra thì tất cả đều là Beta. Anh đang đợi, đợi Lee Sang-hyeok lên tiếng hỏi tại sao trên người mình lại vương vấn mùi hương của kẻ khác.

Nhưng Lee Sang-hyeok chẳng hỏi. Anh chỉ bình thản bảo rằng lát nữa Sky cũng đến, vậy là đủ năm người cùng lập đội chơi game.

Có lẽ đây chính là cái cảm giác "đàn gảy tai trâu". Han Wang-ho cũng chẳng buồn bận tâm nữa, anh ngáp một cái dài rồi đứng dậy đi ngủ.

Lee Sang-hyeok bảo phòng khách chưa dọn, nên dẫn anh đến căn phòng lần trước – có lẽ chính là phòng ngủ chính của anh ta.
Han Wang-ho đứng tựa cửa nhìn vào: "Thực ra em ngủ ở phòng chiếu phim dưới lầu cũng được." Lee Sang-hyeok lắc đầu: "Hệ thống thông gió ở đó có vấn đề, em cứ ngủ ở đây là tốt nhất."

Anh mượn Lee Sang-hyeok chiếc áo phông cũ và quần thể thao làm đồ ngủ, thay xong xuôi liền ngả lưng lên chiếc đệm đắt tiền, chẳng mấy chốc đã chìm sâu vào giấc mộng. Trước khi thiếp đi, anh cũng không quên dặn dò: "Tối nay đặt pizza thì nhớ gọi nhân khoai lang cho em nhé."

Khi tỉnh giấc, Han Wang-ho thấy xung quanh tối om, đèn ngủ cũng không bật. May là anh đã không còn chứng quáng gà. Anh với tay tìm điện thoại, thì phát hiện thắt lưng mình đang bị một vòng tay siết chặt. Lee Sang-hyeok đang ngủ rất say phía sau lưng anh.

Anh đẩy Lee Sang-hyeok nhưng chẳng nhúc nhích nổi, chẳng hiểu sao người trông mảnh khảnh thế kia mà lại có sức lực lớn đến vậy. Anh đành vươn tay quờ quạng lấy điện thoại, màn hình hiển thị đã là một giờ sáng.
Lúc này thì chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến Lee Sang-hyeok nữa, sáng mai anh còn lịch trình quay phim, mà Jung Ji-hoon chắc chắn vẫn đang thức đợi anh về.
Han Wang-ho xoay người, vỗ vỗ vào mặt Lee Sang-hyeok.

"Anh Sang-hyeok, tối nay em thực sự không ở lại đây được. Sáng mai có lịch quay sớm, em phải về ký túc xá."

Anh biết Lee Sang-hyeok đang giả vờ ngủ, có lẽ đối phương đã thức từ lúc anh vừa cựa quậy rồi.

Lee Sang-hyeok buông tay, với tay bật đèn ngủ rồi đeo kính lên. Anh thở dài: "Để anh đưa em về. Quần áo em đang giặt dở rồi, để lần tới qua lấy nhé."

Trước khi đi, Lee Sang-hyeok bất chợt hỏi: "Wang-ho, em có muốn cài đặt nhận diện khuôn mặt không? Để lần sau không cần đợi Jun-sik đón, em cứ thế tự vào."

Lee Sang-hyeok luôn như vậy, thích nói ra những câu đầy ẩn ý. Han Wang-ho bỗng thấy lòng dâng lên một nỗi giận dỗi.

Thực ra, anh chỉ mong nghe được câu: "Đúng vậy, vì anh thích Wang-ho, nên anh không muốn em ở bên kẻ khác." Câu nói ấy, anh đã đợi suốt bốn năm trời.

Tại sao điều đó lại khó khăn đến thế?

"Anh Sang-hyeok, mối quan hệ của chúng ta hiện tại là gì?"

Câu hỏi mà Jung Ji-hoon từng dành cho anh và Park Do-hyeon, không ngờ giờ đây lại tới lượt anh dành cho Lee Sang-hyeok.
Hôm nay đến đây, anh đã hạ quyết tâm phải làm rõ mọi chuyện. Không nghe thấy lời hồi đáp, Han Wang-ho đành nói thêm:
"Anh cũng ngửi thấy mùi của Park Do-hyeon trên người em rồi đúng không? Em không có qua lại với Jung Ji-hoon. Em đang hẹn hò với Park Do-hyeon. Kể từ ngày phân hóa, nồng độ tương thích tin tức tố của chúng em rất cao, bác sĩ cũng khuyên em nên ở bên cạnh cậu ấy."

Lee Sang-hyeok vẫn im lặng.

Có lẽ đây chính là thái độ của sự im lặng. Han Wang-ho cầm điện thoại và ví tiền chuẩn bị rời đi: "Anh không cần đưa em đâu, em tự gọi xe được."

Nói thì mạnh miệng vậy thôi, chứ giữa đêm khuya ở khu biệt thự này, chẳng có lấy một chiếc Uber nào nhận đơn. Han Wang-ho đi bộ một quãng, phân vân không biết có nên gọi Bae Jun-sik hay không – giờ này chắc anh ấy vẫn chưa ngủ.

Đột nhiên, anh thấy Park Do-hyeon thật vô dụng, rồi lại chợt nhớ ra hình như cậu nhóc đó có gọi cho mình. Mở điện thoại ra, quả nhiên có cuộc gọi nhỡ của cả Park Do-hyeon và Jung Ji-hoon.

Chưa bao giờ Han Wang-ho lại khao khát ngày thứ Hai đừng bao giờ đến như lúc này.
Instagram gửi thông báo, Park Jae-hyuk đăng ảnh đi ăn cùng Son Si-woo và Choi Hyeon-jun, dùng thẻ của anh và viết: "Cảm ơn Wang-ho nim đã chiêu đãi."

Đang nhìn điện thoại, anh nghe thấy tiếng động cơ phía sau.

Thực ra anh đã linh cảm được Lee Sang-hyeok sẽ lái xe đuổi theo. Trong tưởng tượng của anh, Lee Sang-hyeok sẽ đuổi tới, nhưng anh đã lên chiếc Uber phóng vụt đi mất hút.
Nhưng thực tế lại là, anh đã chẳng có chút khí tiết nào mà leo lên ghế phụ của Lee Sang-hyeok. Giữa việc mất mặt và việc phải đi bộ ba tiếng đồng hồ, anh đành chọn cách mất mặt.

Suốt dọc đường, cả hai im lặng đến nghẹt thở. Đường phố Seoul đêm khuya thông thoáng đến lạ, thông thoáng đến mức anh không thể hiểu nổi tại sao không có tài xế nào chịu nhận đơn về Gangnam, dù anh đã chủ động tăng tiền boa.

Đột nhiên, Lee Sang-hyeok hỏi: "Không hẹn hò với Park Do-hyeon không được sao?" Anh thở dài, "Nếu bốn năm trước, anh hỏi thẳng em là 'Chúng mình quen nhau nhé', thì đã chẳng có Park Do-hyeon nào cả."
Điều anh không ngờ là Lee Sang-hyeok đáp: "Anh từng hỏi rồi. Anh hỏi em có muốn có bạn trai không, em bảo 'Không phải con gái thì thôi'."

Han Wang-ho quay sang lườm anh ta: "Ý anh lúc đó chẳng phải là hỏi em có muốn hẹn hò với em trai anh không sao? Em làm sao biết em trai anh là người thế nào? Mặt mũi ra sao, là mid, top hay jungle, tại sao em phải hẹn hò với cậu ta?"

Lee Sang-hyeok bình thản: "Em trai anh là top."

"Ai cần biết em trai anh là top chứ! Ý em là anh hãy nói thẳng ra: 'Han Wang-ho, anh thích em, mình hẹn hò nhé' – chỉ cần thế là xong! Tại sao cứ bắt em phải đoán già đoán non?"

Nếu không phải đang chạy trên làn xe tốc độ cao, Han Wang-ho đã mở cửa xe nhảy ra ngoài rồi. Giờ đã đến gần ga Gangnam, đi bộ về nhà cũng chỉ mất tầm mười phút.

Lee Sang-hyeok tấp xe vào lề đường, quay sang nhìn anh rồi hỏi: "Han Wang-ho, anh thích em. Vậy nên, có thể đừng hẹn hò với Park Do-hyeon nữa không?"







.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net