Chapter 8
Vì lịch trình dày đặc của vòng loại trực tiếp và việc chuẩn bị cho CKTG, Park Do-hyeon và Han Wang-ho đã lâu không gặp mặt. Trước ngày lên đường, Do-hyeon tranh thủ về nước nghỉ ngơi hai ngày và dự định hẹn Wang-ho đi ăn.
Thế nhưng, kể từ sau vụ việc bị tấn công, Wang-ho bị ban huấn luyện quản thúc nghiêm ngặt, không được phép tự ý ra ngoài. Cuối cùng, họ chỉ có thể gặp nhau bên ngoài trụ sở Gen.G.
Ngày hôm ấy, Seoul chìm trong làn sương mù dày đặc. Han Wang-ho vừa nghe điện thoại xong liền đi xuống lầu, phía sau anh không xa, bóng dáng Jeong Ji-hoon vẫn luôn lặng lẽ bám theo.
Park Do-hyeon lái xe đến để cả hai có không gian ngồi trò chuyện. Trong xe, Wang-ho vẫn mặc đồng phục của Gen.G, khóa kéo được kéo lên tận cổ, cố tình che đi những dấu vết dù đã mờ dần nhưng vẫn còn sót lại trên cổ mình.
Chỉ cần Do-hyeon lại gần, anh lập tức ngửi thấy mùi hương trên người Wang-ho. Ngoài hương thơm từ nước hoa của chính Park Do-hyeon ra, còn xen lẫn một chút mùi "mèo" cực kỳ nhạt, nhưng lại đầy tính hiện hữu.
Do-hyeon khẽ nghiến răng. Xem ra, chú mèo kia đã nhanh chân hơn anh một bước.
Sắc mặt Park Do-hyeon chùng xuống, nhưng anh vẫn giữ nụ cười thương hiệu, vờ như vô ý giúp Wang-ho chỉnh lại phần tóc vướng ở cổ áo, những ngón tay khẽ mơn trớn vùng tuyến thể sau gáy của anh.
Anh ghé sát tai Wang-ho thì thầm: "Anh Wang-ho này, trong nhà có mèo hoang lẻn vào à?"
Do-hyeon tiện thể kiểm tra, vết thương trên đầu Wang-ho đã gần như biến mất, đa phần đã được tóc che khuất.
Anh lấy ra món quà chiến thắng CKTG mà mình đã chuẩn bị — một sợi dây chuyền hình hạt lạc vàng (trong tiếng Trung, tặng lạc mang ý nghĩa "chuyện tốt sẽ đến"). Trước khi xuống xe, Han Wang-ho vòng tay ôm lấy cổ anh và chủ động hôn. Park Do-hyeon vốn định đẩy ra vì sợ có người chụp lén, nhưng không đẩy nổi, đành mặc kệ.
Jeong Ji-hoon đang đứng nghịch điện thoại bên ngoài xe đợi anh. Sau khi hôn xong, Park Do-hyeon còn cố tình nhướng mày đầy thách thức về phía Ji-hoon. Cậu chẳng tỏ thái độ gì, chỉ cất điện thoại rồi nói: "Đi thôi, còn phải họp nữa."
Ngày lên đường đến Mexico City, Seoul lất phất mưa.
Jeong Ji-hoon ngang nhiên nhét chiếc dùi cui vào ngăn kéo của chiếc ba lô. Tại cửa kiểm soát an ninh sân bay, vật đó hiển nhiên bị giữ lại. Go Dong-bin vừa phải rối rít xin lỗi nhân viên an ninh, vừa dùng ánh mắt "nhìn người thiểu năng" để nhìn chú mèo đang cố chấp cổ họng tranh luận kia.
Han Wang-ho đeo khẩu trang kín mít, kéo cao cổ áo đồng phục để che đi miếng dán ức chế mới thay sau gáy. Trong lúc xếp hàng lên máy bay, anh vươn tay vuốt lại mấy sợi tóc vểnh lên của Jeong Ji-hoon vì cậu mải vội vã mà chưa kịp chải chuốt.
Suốt chuyến bay, Wang-ho dựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi. Vài lần Son Si-woo định lại gần gọi anh dậy ăn suất ăn máy bay, đều bị Jeong Ji-hoon ngồi cạnh từ chối thẳng thừng.
Trước khi lên máy bay, Wang-ho cũng chẳng ăn uống gì, chỉ uống vài viên vitamin.
Khi máy bay hạ cánh xuống Mexico City, đập vào mắt họ là không khí khô nóng và những cây xương rồng mang đậm nét ngoại lai trên khắp các con phố.
Chênh lệch múi giờ 11 tiếng cùng độ cao 2000 mét khiến cả đội Gen.G rơi vào trạng thái "sống dở chết dở". Han Wang-ho vì chấn động não chưa hồi phục hoàn toàn nên vừa xuống máy bay đã nôn thốc nôn tháo. Điều này khiến Jeong Ji-hoon, vốn đã luôn trong trạng thái căng thẳng, mặt đen lại như thể vừa chọn Yone đi đường giữa mà bị đối thủ "bán hành" vậy.
Nhưng điều đó không làm Ji-hoon lơi lỏng cảnh giác. Ánh mắt cậu như một chiếc radar, quét qua từng fan hâm mộ đến đón, đặc biệt là những người có khuôn mặt châu Á lạ lẫm đang cầm máy ảnh.
Vì DRX – hạt giống số 4 của LCK – phải đánh vòng khởi động, nên dù Gen.G là hạt giống số 2 đã vào thẳng vòng bảng, hai đội vẫn ở cùng một khách sạn do Riot chỉ định để tiện thích nghi giờ giấc và đấu tập.
Khách sạn nằm gần Đại lộ Reforma, dù an ninh được quảng cáo là chuẩn 5 sao, nhưng mỗi ngày Jeong Ji-hoon vẫn nhất quyết mang theo chiếc dùi cui đã mua ở địa phương trong ba lô, kè kè theo sau
Wang-ho mỗi khi anh đến nhà hàng.
Hành lang khách sạn trải thảm đỏ dày êm ái, bước chân không một tiếng động, chính sự yên tĩnh đó càng làm tăng thêm sự nhạy cảm thái quá của Jeong Ji-hoon.
Cường độ đấu tập còn khắc nghiệt hơn cả trong nước. Độ trễ của máy chủ Bắc Mỹ khiến các tuyển thủ không ít lần gào thét bất lực trong các trận Rank.
Go Dong-bin lo lắng đến rụng cả tóc, còn Han Wang-ho trong tiết trời thất thường ở nơi đất khách lại bước vào đợt phát tình sau phân hóa. Sợ pheromone của mình ảnh hưởng đến trạng thái thi đấu của
Jeong Ji-hoon, anh chỉ dùng thuốc ức chế. Ở nơi mà các đội tuyển chạm mặt nhau mỗi ngày, đến mua cốc cà phê cũng có thể đụng độ Lee Sang-hyeok đang đeo ba lô, thì "bớt một chuyện vẫn hơn là thêm một chuyện".
Ngay khi Park Do-hyeon đến khách sạn, chưa kịp dọn hành lý, anh đã dựa vào khứu giác nhạy bén để chặn được Han Wang-ho tại cửa thang máy gần sảnh hành chính khi anh đang định đi quay tư liệu cho ban tổ chức.
Wang-ho gầy đi nhiều so với lần gặp trước. Họ không liên lạc nhiều gần đây, Do-hyeon hỏi anh có rảnh không, muốn trò chuyện một lát.
Lời còn chưa dứt, Jeong Ji-hoon – người vừa đi lấy thẻ tác nghiệp từ nhân viên – đã sải bước tiến lại gần.
Thấy bàn tay Park Do-hyeon đang đặt trên vai Wang-ho, Ji-hoon không chút do dự, chen thẳng vào giữa hai người, dùng cơ thể mình chắn Wang-ho ra sau.
Hai Alpha trẻ tuổi hàng đầu lặng lẽ giải phóng áp lực trong hành lang chật hẹp.
Park Do-hyeon cười nói tuần trước Gen.G đánh hay thật, còn Jeong Ji-hoon mặt lạnh tanh đáp trả rằng EDG ở vòng loại LPL cũng vất vả rồi.
Han Wang-ho bị kẹp ở giữa, đầu đau như búa bổ. Anh đang định mỗi tay tóm lấy một cậu em để kéo ra thì tiếng "ting" của thang máy vang lên.
Bước ra là Lee Sang-hyeok, trên tay cầm cốc cà phê Americano, mặc đồng phục T1 và đeo chiếc ba lô quen thuộc.
Ánh mắt Lee Sang-hyeok lướt qua hai tuyển thủ đang đối đầu, cuối cùng dừng lại ở Han Wang-ho.
Trong khoảnh khắc ấy, "Thần" thể hiện uy quyền tuyệt đối ngoài đấu trường.
Lee Sang-hyeok không thèm bận tâm đến hai Alpha trẻ đang trong giai đoạn tìm bạn đời và căng như dây đàn kia.
Anh bình thản nói với Han Wang-ho: "Wang-ho à, anh Dong-bin bảo em có lịch phỏng vấn cá nhân, ê-kíp quay của Riot đang đợi em ở phòng họp tầng 2 để khớp kịch bản. Để anh đưa em qua."
Thái độ của Lee Sang-hyeok nhẹ bẫng nhưng không cho phép chối từ. Han Wang-ho như được đại xá, chẳng buồn để ý đến ánh mắt như muốn thiêu cháy
Lee Sang-hyeok của Jeong Ji-hoon và Park Do-hyeon phía sau, anh cúi đầu đi theo Sang-hyeok vào thang máy.
Bên trong thang máy, mùi chanh sả và bạc hà sộc lên khiến cái đầu đang mê muội của Wang-ho tỉnh táo lại đôi chút.
Lee Sang-hyeok nhấn tầng 2. Trong mười mấy giây thang máy hạ xuống, anh bất ngờ quay đầu, nhìn vào phần cổ áo cao bên trong lớp đồng phục của Wang-ho, giọng trầm thấp hỏi: "Đây chính là ý của em khi nói rằng, dù có đang qua lại với
Park Do-hyeon và Jeong Ji-hoon cũng không sao cả sao?"
Han Wang-ho hơi dỗi quay đầu nhìn vào gương thang máy, cứng nhắc đáp: "Anh Sang-hyeok, em tự biết cách xử lý, bây giờ là CKTG rồi."
Vào cái đêm DRX đang oanh tạc vòng khởi động với thành tích 5-0 đầy kiêu hãnh, sau khi kết thúc trận đấu tập lúc đêm muộn, Han Wang-ho bước ra từ phòng tắm theo thói quen kiểm tra tài khoản Instagram phụ. Thế nhưng, trong danh sách tin nhắn riêng lại hiện lên một bức ảnh hoàn toàn mới: hình bóng anh đang đứng kéo rèm cửa ở tầng 16 khách sạn vào nửa giờ trước.
Kẻ đó không chỉ bám theo anh đến tận Mexico, mà thậm chí còn đang ở ngay tòa nhà đối diện, hoặc giả là một căn phòng khác cùng khách sạn với họ.
Bàn tay Han Wang-ho cầm điện thoại bỗng trở nên lạnh ngắt.
Jeong Ji-hoon ở phòng bên cạnh vốn định rủ anh xuống lầu ăn đêm, thấy liên lạc không được thì chẳng buồn gõ cửa, trực tiếp dùng thẻ dự phòng mở cửa xông vào. Cậu sầm mặt giật lấy chiếc điện thoại, pheromone trong người lập tức bùng nổ, cuộn chặt lấy Han Wang-ho như một tấm lưới dày đặc không kẽ hở.
Han Wang-ho không hề kháng cự. Pheromone của Jeong Ji-hoon rất giống chính con người cậu, mang theo chút hơi ấm của những thiết bị điện tử vận hành liên tục; mùi của vỏ máy tính nung nóng trên đĩa gỗ đựng hạt cà phê, mùi của tấm lót chuột bằng da bên dưới con chuột đang nóng rực, tất cả quyện hòa cùng sự sạch sẽ thuần khiết đặc trưng của một cơ thể trai trẻ. Ngửi lâu sẽ thấy tựa như mùi lông của một loài mèo lớn sau khi đã phơi mình dưới ánh mặt trời. Anh cứ thế thuận theo tựa vào lồng ngực săn chắc của Ji-hoon, lắng nghe nhịp tim của đối phương vì giận dữ mà đập liên hồi.
Ngày hôm sau là buổi chụp hình chính thức của Riot, Gen.G tình cờ chạm mặt T1 và DRX tại hậu trường.
Lee Sang-hyeok gọi Han Wang-ho lại trong hành lang chật hẹp. "Thần" vốn nhạy bén, lập tức ngửi thấy mùi pheromone đầy tính xâm chiếm của Jeong Ji-hoon vương trên người anh. Pheromone của chính Lee
Sang-hyeok lập tức trào dâng đầy áp bức, khiến Ryu Min-seok đứng cạnh phải co rụt cổ lại.
Lee Sang-hyeok hỏi Han Wang-ho ngủ ở Mexico có ngon không, nhưng ánh mắt lại xuyên qua vai anh, lạnh lùng găm thẳng vào Jeong Ji-hoon đang đứng không xa đó, đôi mắt cậu không rời khỏi anh nửa bước.
Ở phía bên kia, Park Do-hyeon nhân lúc huấn luyện viên không chú ý, lẳng lặng kéo Han Wang-ho vào góc khuất cạnh máy bán hàng tự động.
Do-hyeon nhẹ nhàng tháo cặp kính trên mặt anh xuống, dùng đôi mắt híp lại tỉ mỉ quan sát quầng thâm dưới mắt anh. Anh bóc miếng dán ức chế cũ trên cổ Wang-ho rồi cẩn thận dán một miếng mới loại tác dụng kéo dài lên đó.
Giọng của Park Do-hyeon hạ xuống thấp, mang theo sự trực diện và tính chiếm hữu đặc trưng của loài rắn, anh thì thầm: "Anh Wang-ho này, tốt nhất là trước khi đến New York, anh nên quản lý cho tốt chú mèo ở nhà đi. Nếu không, em không ngại dùng Aphelios bắn nát đường dưới của Gen.G trong vòng bảng đâu."
Han Wang-ho véo nhẹ vào má Do-hyeon, đáp: "Đừng có nói như thể em sẽ nương tay ở vòng bảng vậy, chúng ta đều biết trong thi đấu phải dốc toàn lực mới là đúng."
Park Do-hyeon lập tức trở lại vẻ ôn hòa vô hại, anh mỉm cười: "Em chỉ muốn thăm dò anh một chút thôi, lát nữa em liên lạc lại với anh nhé."
Pheromone của ba gã Alpha đan xen vào nhau trong hậu trường nhỏ hẹp, tạo thành một trận chiến không tiếng súng, còn Han Wang-ho chỉ thấy đầu đau như búa bổ.
Anh bắt đầu hoài niệm những ngày tháng làm một Beta vô ưu vô lo, nơi niềm hạnh phúc duy nhất chỉ là làm sao để cướp được bùa đỏ trong rừng của đối phương.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net