Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

waymark

waymark (tạm dịch: dấu dẫn đường) là một dấu hiệu dễ nhìn thấy, được sử dụng để hướng dẫn người đi dọc theo con đường.

"Anh làm gì thế?" Seungmin cằn nhằn khi chân trái em bị nhấc bổng lên đôi bởi bàn tay cứng rắn nọ, còn lòng bàn tay thì lướt dọc trên da em chậm rãi và thận trọng.

Em vừa bước ra khỏi phòng tắm thì thấy Minho đang nằm đợi sẵn trên giường mình. Trông anh như con mèo, ung dung đỏng đảnh bước vào phòng ngủ của loài người và chiếm lấy một vị trí mà nó thích, với đôi mắt sáng rực mấy tia lấp lánh, rõ là anh đang âm mưu điều gì đó mà em không biết. Trước khi Seungmin kịp dùng khăn lau khô tóc, Minho đã vỗ nhẹ lên ga trải giường rồi bảo em nằm xuống.

Và bất chấp sự phản đối của lý trí, Seungmin đã nghe lời.

Đó là lý do vì sao bây giờ trông em như này, nằm ườn ra trên giường, để Minho lật đi lật lại tứ chi em vì một mục đích nào đó. Anh bắt đầu từ khuôn mặt, nâng cằm em lên, vuốt nhẹ ngón cái dọc theo gò má em, xuống cổ, rồi hai bàn tay, ngửa tay ra - úp tay xuống, và lầm bầm mấy tiếng vụn vặt.

Seungmin đã cố phớt lờ anh trong vài phút, nhưng rồi thất bại vì Minho cứ lấn tới và mơn trớn trên da em mà chẳng nói lời nào. Nhất là khi em chẳng hiểu được vì sao chuyện này lại xảy ra.

Minho nhẹ nhàng đặt chân trái em xuống nệm, đi kèm một nụ hôn lên đầu gối như lời tạm biệt. Xong chân phải em lại được nâng lên cao, và điều đó khiến ống quần đùi của em dồn ngược xuống, để lộ thêm vài tấc da thịt. Minho khom người xuống gần, gương mặt cách chân em chỉ vài inch, hơi thở nóng ấm phả vào mặt sau đùi em. Nhột nhạt.

"Hyung, em nghiêm túc đấy. Đừng làm mấy trò kỳ cục nữa."

Lời nói đó cuối cùng cũng khiến Minho ló đầu ra từ sau chân em. "Anh đang làm một việc rất là trọng đại." Ánh mắt sắc nhọn của anh ghim chặt vào đôi mắt của Seungmin, một bên chân mày nhướn lên để cảnh cáo. "Nằm im nào."

Rồi Minho lại biến mất phía sau cẳng chân em, khuất khỏi tầm nhìn để tiếp tục làm... làm cái điều gì đó mà anh đang làm dở. Những đầu ngón tay anh chầm chậm lướt từ mắt cá chân xuống đùi Seungmin, mân mê dò tìm.

Em chống khuỷu tay ngồi dậy để nhìn Minho cho rõ, nhưng ngay lập tức bị lòng bàn tay anh ấn mạnh lại xuống nệm cùng một tiếng chậc lưỡi rõ to.

"Nằm xuống, cún con."

"Em không phải chó nhà anh nuôi đâu!" Seungmin thử vung một cú đá yếu ớt về phía anh, chỉ tổ vô ích vì cái nắm tay quanh cổ chân em cứng ngắc. Thực sự lực tay Minho khoẻ đến mức em chỉ có thể bất lực nằm dưới tay anh, nên em quyết định ném cái sự thật phiền phức đó ra sau đầu.

"Nằm xuống," Minho lặp lại, nghe bình tĩnh đến phát bực.

Seungmin đảo mắt lườm anh, nhưng vẫn thả lưng chìm vào nệm giường với một tiếng hừ hờn dỗi. Minho cong môi thành một nụ cười thích thú khi anh bắt đầu dùng ngón cái từ tốn vân vê mắt cá chân em.

Anh lại quay trở về với cái nhiệm vụ kỳ quặc của mình, dí sát mặt vào chân Seungmin bằng sự chăm chú tĩnh lặng. Ánh mắt của Minho nhàn nhã lướt xuống thành đường trên da em, rồi lại ngược lên, dời sang bên cạnh cách đó vài inch rồi làm lại với một trình tự y hệt. Đôi khi Seungmin sẽ thấy đỉnh đầu anh lấp ló sau bắp chân trước khi lại lần nữa biến mất.

Bàn tay Minho trượt dọc theo chiều dài của chân em và đột nhiên dừng lại ở khoeo chân. Anh khẽ phát ra một tiếng kêu đắc thắng nho nhỏ, nghe ríu rít tha thiết, hệt như một con mèo vừa ngửi thấy mùi của gói súp thưởng churu mới mở. Một đầu ngón tay nọ gõ nhẹ lên mặt bên khớp gối em.

"Tìm được một cái mới rồi!" Minho ló đầu ra báo cho em biết, nụ cười anh rạng rỡ.

Seungmin rất muốn hỏi anh là cái gì vậy. Cái gì khiến anh miệt mài tìm kiếm như vậy. Cái gì khiến Minho lùng sục khắp da em tỉ mẩn đến thế. Tất cả những câu hỏi này đều lập tức bị xoá sạch khỏi đầu em khi Minho cúi xuống để đặt một nụ hôn lên vùng da non mềm mại ấy. Rồi anh lặp lại, hôn phớt thêm lần nữa, lần nữa, và lần nữa.

Cảm giác môi anh chạm vào da thịt chẳng có gì xa lạ với Seungmin. Nhưng lần này nó dịu dàng quá đi mất, anh trìu mến hơn mọi khi rất nhiều. Và nó khiến trái tim em hẫng mất một nhịp.

"Xinh đẹp," Minho thì thầm vào làn da em. Seungmin cảm giác như khoé miệng anh cong lên nhiều hơn những gì em có thể thấy. Ngón cái của Minho cứ liên tục vuốt ve chỗ vừa được hôn lên, như thể muốn niêm phong cái hôn của mình vào lớp da em đang nóng dần.

Khi anh ngẩng mặt lên, hơi thở của Seungmin đã mỏng manh hơn nhiều. Đáy mắt của Minho sáng rực một vẻ tự mãn mà em chẳng thể nào hiểu được.

"Anh..." Giọng Seungmin run rẩy, em cố hỏi lại lần nữa. "Anh đang làm gì thế?"

"Anh đang cố gắng hoàn thiện chòm sao của mình." Minho đáp nhẹ tênh.

Lông mày Seungmin nhíu lại, vẻ hoang mang hiện rõ trên mặt. Em mấp máy cánh môi định gặng hỏi cho ra nhẽ, nhưng lại đánh rơi toàn bộ dòng suy nghĩ đó khi Minho đặt gọn chân em lên vai. Cổ chân Seungmin móc lên vai anh như một lẽ đương nhiên, như thể hai đứa đã làm chuyện này cả ngàn lần rồi. Minho nghiêng đầu và rải những nụ hôn mềm mại dọc những vùng da kề cận, những ngón tay trượt dài trên bắp chân em với những cái chạm đều đặn, khẽ khàng.

"Có một nốt ruồi bé xíu ở mặt sau đầu gối của em này," Minho thủ thỉ, cứ như đang kể về thứ gì đó quý giá. "Nhóc con này giấu kỹ mình trong một góc, nên anh chưa bao giờ nhìn thấy nó."

Thêm một cái hôn nữa rơi xuống. "Nhưng nó không trốn được anh đâu."

Seungmin chẳng thể nghĩ được gì hơn ngoài sự ấm áp của đôi bàn tay anh và những vòng tròn được ngón tay anh vẽ lên trên bắp chân. Hơi nóng từ lúc tắm xong vẫn còn vương trên da, khiến em trở nên uể oải và mềm nhũn, từng thớ cơ giãn ra khi được lòng bàn tay anh vỗ về. Em nhỏ thấy dễ chịu... khoan khoái quá thể. Thế nên những lời nói của Minho tốn mất một lúc để có thể lọt vào tai em, đan xen trong một tầng sương mờ mịt trước khi ý thức được kéo trở lại. Em trố mắt nhìn người kia.

"Anh đang ngắm mấy cái nốt ruồi của em đấy à?" Seungmin buột miệng, thân nhiệt tăng dần vì trong tất cả những việc Minho có thể làm, đây là điều em không thể lường trước được.

"Chứ em nghĩ là anh làm gì?" Minho dửng dưng nhướn một bên chân mày, nhẹ nhàng nắm quanh cổ chân để nhấc cả cẳng chân em lên, trực tiếp hôn vào lòng bàn chân. Một cơn rùng mình như bị điện giật chạy dọc sống lưng Seungmin.

Kể từ khi Minho tìm thấy cái dấu nhỏ nằm ở lòng bàn chân em, anh cứ như một gã nghiện, chớp được thời cơ là anh lại say mê hôn lên nơi đó. Còn Seungmin thì vẫn chẳng hiểu vì sao anh lại xem chúng đặc biệt như thế.

Minho thậm chí còn công khai nói về điều này, tuyên bố rằng đó là "phần yêu thích" của anh trên cơ thể Seungmin chỉ để xem em bối rối nói lắp. Em nhỏ lắc đầu và cho rằng anh chỉ trêu mình thôi, chưa bao giờ em nhận ra rằng Minho thực sự nghiêm túc.

"Hyung, thả chân em xuống! Và đừng hôn chân em nữa!" Seungmin kêu lên, giọng em cao vút vì ngại ngùng. Từng cái mơn trớn cứ như đánh ra tia lửa điện chạy dọc sống lưng em, vùi em trong run rẩy choáng váng.

"Làm sao em biết được anh đã làm gì chứ?"

Minho quả thật đã đặt chân em xuống, nhưng chỉ sau khi nhấn thêm một nụ hôn nữa vào điểm nhạy cảm trên lòng bàn chân em, cốt chỉ để thấy em vặn vẹo.

"Vì sao?" Seungmin hỏi, vì ừ thì, còn gì có thể nói nữa đây. Em không chắc là bây giờ não bộ mình có đủ khả năng tạo câu hoàn chỉnh.

Minho nhịp nhàng đổi chỗ, chen vào giữa hai đùi Seungmin để cúi rạp người xuống gần em hơn. Tay anh đưa lên chống hai bên đầu Seungmin, cẳng tay rào lại giam em trong lòng. Giọng anh trầm xuống, nghe bình tĩnh một cách bất công đối với người có đôi tai đã ửng hồng. "Vì sao lại không?"

Đúng là Minho. Xấu hổ, nhưng chưa bao giờ nao núng. Tai anh có thể đỏ bừng lên và anh vẫn tiếp tục lấn tới như muốn thách thức số phận.

"Sao anh lại thích nốt ruồi của em đến thế?" Seungmin khẽ phì cười khi nhớ lại những điều ngớ ngẩn anh đã nói. Em không thường đặt câu hỏi cho Minho lắm, vì sau tất cả anh cũng chỉ là người hyung mèo lạ lùng và đáng yêu của em mà thôi. "Anh đã nói gì cơ? Anh sẽ nối chúng lại thành mấy chòm sao ấy hả?"

đó là thứ khiến Minho dao động.

Minho bật cười một tiếng nhỏ đầy lúng túng, đôi tai đỏ rực màu neon tố cáo anh. Ánh mắt né tránh đi đôi chút, hàng mi chớp chớp liên tục theo thói quen. Khi anh dời cái nhìn trở về gương mặt Seungmin, nét tinh nghịch trong mắt đã tan đi, nhường chỗ cho điều gì đó mềm mại hơn.

"Ồ?" Seungmin thở ra, vòng hai cánh tay lên cổ Minho, kéo anh lại gần và không để anh có cơ hội trốn thoát.

Sự tò mò bùng lên trong em, bén ngót và nồng nhiệt. Nếu Minho nghĩ rằng anh có thể giữ được bí mật này, bí mật này, Seungmin sẽ không cho phép đâu. Không bao giờ, khi Minho hết lần này đến lần khác đề cập đến đống nốt ruồi của em, bằng cái sự dịu dàng trìu mến mà anh luôn vờ như anh không hề có.

"Hyung," Seungmin rầm rì, nghe có chút khát khao, em muốn hiểu. "Nói cho em biết vì sao đi."

Minho vùi đầu xuống dụi vào hõm cổ em, hít hà như thể chúng giúp anh bình tĩnh lại. Vài nhịp tim trôi qua.

"Nó hơi vớ vẩn," Minho thừa nhận, và âm sắc khàn khàn trong giọng anh khiến cả hai đứa đều ngạc nhiên. Minho hyung của em, người luôn sống không màng đến nguyên tắc, người luôn thích tỏ ra đỏng đảnh khó chiều, giờ đây lại trông hơi ngượng ngùng.

"Anh lúc nào cũng nói mấy điều dớ dẩn mà," Seungmin dịu giọng nhắc nhở.

Minho do dự thêm một nhịp trước khi hít sâu một hơi, cứ như thể anh quyết định sẽ huỵch toẹt ra tất cả mọi thứ vậy.

"Chà... thì là— Okay, nghe này. Anh đã ra ngoài vào đêm nọ cùng Hyunjin và Yongbokkie để ăn thịt nướng, và thú thật là anh có hơi say, và..."

"Em không ngạc nhiên đâu," Seungmin trêu.

Minho đảo mắt, ném cho em một cái lườm lạnh nhạt. "Cho anh nói được không?"

Seungmin rộng lượng phẩy tay. "Cứ tự nhiên."

Minho tiếp tục nói, sắc đỏ từ tai chạy sang nhuộm hồng gò má anh. "Em biết Hyunjin ghiền mấy thứ lãng mạn sến súa cỡ nào mà. Nên em ấy và Yongbok đã nói về... cái truyền thuyết này. Rằng những nơi em có nốt ruồi là những nơi được người tình kiếp trước của em hôn lên nhiều nhất."

Seungmin nằm im nghe anh kể. Mọi thứ xung quanh bỗng trở nên yên lặng.

Và Minho vẫn tiếp tục, tuy đã bắt đầu nói năng lan man lộn xộn, nhưng từ ngữ vẫn cứ vội vàng tuôn ra như thể anh sẽ mất bình tĩnh nếu dừng lại.

"Vậy nên lúc đó anh đã say, nhớ nhé. Và khi anh trở về lại nhà, em đang ngủ trên giường anh. Phơi hết tay chân ra để nằm ngủ và trông em xinh đẹp một cách ngốc xít." Giọng Minho trở nên mềm dịu hơn, vừa đủ để khiến dạ dày em nhộn nhạo. "Và anh nhìn thấy nốt ruồi trên tai em, anh đã nghĩ là... ồ, có ai đó đã hôn lên nơi này của em vào kiếp trước."

Minho cúi xuống để lướt môi qua cái nốt ruồi đó bằng cái hôn phớt khẽ khàng nhất.

Hơi thở của Seungmin nghẹn lại.

"Và điều đó khiến anh hơi bực mình," Minho thừa nhận với một tiếng cười nhẹ, dù bàn tay anh đã âm thầm bắt đầu siết chặt tấm ga trải giường. "Nên anh đã hôn em ở đấy. Và gã say rượu trong anh đã quyết định rằng anh muốn hôn lên mọi nốt ruồi trên người em. Anh muốn—"

Seungmin không nghĩ rằng em có thể hít thở bình thường được nữa. Nhịp tim em dồn dập đập vào màng nhĩ, từng nhịp một đập thật mạnh và đều đặn, như thể cơ thể em vừa đột nhiên quyết định rằng hãy quên việc vận hành bình thường đi.

Giọng Minho lại chùng xuống, nghe ngập ngừng bẽn lẽn. "Anh muốn vẽ bản đồ của một chòm sao. Để anh cũng có thể tìm thấy em ở kiếp sau."

Cổ họng Seungmin nghẹn cứng. Em không thể nói được thành tiếng. Em càng không chắc là mình nhớ được cách để phát âm.

Minho hiếm khi ngắt nghỉ, cứ thế mải nói. Anh quá rối rắm để có thể nhìn thấy đôi mắt của Seungmin đã ngân ngấn nước.

"Và rồi," Minho nói đầy hờn dỗi, "một ngày nọ, anh thấy cái vết kia ngẫu nhiên xuất hiện dưới chân em!"

Anh hất tay về phía bàn chân Seungmin như thể đích thân nó đã làm tổn thương anh.

"Và nó hoàn toàn phá hỏng chòm sao của anh, Kim Seungmin," Minho cọc cằn, tay anh lần tìm đến tay em để đan vào và ấn lại xuống nệm. "Nếu anh xác định sai, nếu anh không biết nó ở đó—YAH!" Anh thét lên, cái giọng siêu chói tai. "Làm sao anh có thể tìm em ở kiếp sau đây hả?"

Seungmin phì cười, run rẩy trong nước mắt. Bởi em biết phải phản ứng lại thế nào nữa đây, khi tình yêu của đời em thực sự yêu em đến mức lo lắng về việc phải tìm dược em qua bao kiếp luân hồi như này.

Em nhỏ nắm cổ áo anh kéo xuống, áp trán vào nhau, giọng run run, "Anh... anh thực sự hoang đường và điên rồ, và quá ngốc, và—"

Minho ôm lấy má em và chặn phần còn lại của mấy lời trách móc bằng một nụ hôn. Đôi môi anh âu yếm như muốn rút hết dưỡng khí của Seungmin ra bên ngoài buồng phổi, chỉ sót lại một tiếng ngân dài bất lực. Em để Minho mút phiến môi dưới của mình, hé miệng để lưỡi anh nhẹ nhàng lướt qua như một lời xin phép. Cái hôn chậm rãi, thuần thục nhưng hai đứa vẫn luôn tìm ra những cách mới để khiến đối phương đê mê mất kiểm soát. Và Minho đã làm chuẩn chỉnh điều đó, lưỡi anh thong thả quét qua khoang miệng Seungmin khiến em nhỏ phải rên rỉ vào khoảng không gian nóng rực trong miệng anh. Minho dứt khỏi nụ hôn một cách chậm chạp lười biếng, day nhẹ môi dưới của em nhỏ giữa hai hàm răng khi lùi lại.

"Seungmin-ah, a—anh biết là anh không hay nói điều này, nhưng mà anh yêu em," Minho thở dốc, tì trán lên trán em. Giọng anh hơi run, "Anh— thực sự, thực sự yêu e—"

"Em biết mà, hyung." Seungmin chớp mắt liên hồi, nhưng chẳng ngăn nổi những giọt nước đang tràn ra từ khoé mắt. Minho nhanh chóng gạt chúng đi bằng ngón cái anh quẹt qua nhẹ nhàng.

Minho nhếch một bên khoé miệng, méo mó cười. Anh cọ má mình vào má Seungmin giống như mèo nhà làm nũng. "Yah, đừng khóc chứ. Em đúng là đồ mít ướt mà."

Seungmin dùng hết sức có thể để đấm vào vai anh. "Anh phiền quá đi, hyung!" Mấy ngón tay em cuộn vào lớp vải mềm trên vai áo Minho, siết chặt lấy chúng như thể làm vậy sẽ giúp em vững vàng trở lại. "Anh không thể cứ thế nói ra thứ sến súa nhất em từng nghe rồi bảo em đừng khóc được!"

"Đồ hyung mèo ngốc xít," em sụt sịt khi Minho lại vùi mặt vào cổ em, hơi thở âm ấm phả lên da trần. Những ngón tay của anh luồn vào tóc em nhỏ, từ tốn vỗ về với sự dịu dàng chỉ càng làm trái tim em đập rộn ràng hơn.

"Em không nên ngạc nhiên chứ," Minho rủ rỉ, môi lại tìm đến nốt ruồi bên tai em lần nữa. "Anh đã bảo đó là những phần anh thích nhất mà."

"Em tưởng anh nói đùa!"

"Ôi em yêu dấu," Anh thì thầm, hơi nhích về sau để có thể ôm trọn khuôn mặt Seungmin vào trong lòng bàn tay mình, hai đầu ngón cái mân mê bọng mắt em, "lại đây nào."

Minho nằm xuống bên cạnh em, kéo em vào lòng. Seungmin ngoan ngoãn nương theo, cả người nhũn ra để giao phó bản thân cho anh, đầu em lại rúc vào lồng ngực anh cứ như thói quen. Nhịp đập đều đều kề tai em mang lại cảm giác quá đỗi thân thuộc.

Ngón cái của Minho nấn ná trên má em, lơ mơ vẽ những đường vòng cung chậm rì. Seungmin nghĩ rằng anh đang cười. Em nghĩ đây là điều có thể xảy ra thêm lần nữa, ở một khoảng không nào đó, vào một thời gian nào đó mà em cũng chẳng thể biết được. Giấc ngủ kéo đến ôm lấy hai đứa trong dịu êm. Em thấy chếnh choáng trước niềm tin rằng dẫu thế giới đổi thay và thời gian bắt đầu lại từ đầu, Minho sẽ luôn nhận ra em. Anh sẽ luôn.

translator's note: thời xa xưa, thuỷ thủ và những kẻ lữ hành không có la bàn phải ngước nhìn lên các chòm sao trên trời đêm để xác định phương hướng và tìm đường đi. trong vô vàn các vì sao, người hàn quốc thường đề cao thất tinh bắc đẩu. chòm sao bắc đẩu là một nhóm bảy ngôi sao sáng nhất của chòm sao đại hùng, có hình chiếc gàu sòng, nhóm sao này có thể dễ dàng được nhìn thấy ở trên trời khi đứng ở bắc bán cầu và nhìn về bầu trời phía bắc trong hầu hết thời gian trong năm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net