Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Trở lại phòng kho, Thẩm Kinh đứng bên cửa sổ nhìn thợ làm vườn làm việc, từng chậu hoa thanh nhã được chuyển vào vườn. Cậu chỉ thích hoa tường vi, không thích những loại hoa nhạt nhẽo vô vị này, thế là cậu dọn mấy cái thùng giấy che kín cửa sổ lại.

Thẩm Kinh bắt đầu nghiên cứu chiếc điện thoại mới. Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng tiếp xúc với sản phẩm điện tử nào, cầm chiếc điện thoại hơn 7000 tệ mà cứ như nâng một thỏi vàng ròng.

Hình nền là ảnh chụp chung với Tề Tri Chu. Tề Tri Chu tươi tắn tuấn lãng, còn cậu thì u ám bủa vây. Chẳng trách Du Trú bảo Tề Tri Chu tránh xa cậu ra, trông cậu đúng là có gương mặt của kẻ phản diện.

Điện thoại có gì hay mà chơi? Một chiếc điện thoại hơn 7000 tệ, hạng "đồ dơ bẩn" như cậu mà xứng dùng sao? Không xứng, nhưng dùng đồ Tề Tri Chu tặng có thể làm Du Trú tức điên. Được rồi, điện thoại đúng là rất hay!

Hệ thống tự động gợi ý vài ứng dụng, Thẩm Kinh nhấn vào "cài đặt tất cả". Ứng dụng mua sắm, chụp ảnh, chơi game, cái gì cũng có. Dù sao cũng là thiếu niên 18 tuổi, không đời nào cậu lại không thích điện thoại. Thẩm Kinh thấy rất mới lạ, hì hục nghịch hơn hai tiếng đồng hồ, dùng phần mềm chỉnh ảnh tạo ra mấy phiên bản ảnh chụp chung của mình với Tề Tri Chu, cảm thấy thế giới Internet thật thần kỳ.

Chơi thêm một lát trò chơi nhỏ, Thẩm Kinh dùng trình duyệt đăng nhập vào "PsyCharm".

Đây là một cộng đồng mạng rất cũ kỹ, không thể đăng ảnh hay video, không theo kịp thời đại nên gần như đã ngừng hoạt động. Số người dùng còn hoạt động tính cả Thẩm Kinh chắc không quá năm người. Từ 5 năm trước, khi Thẩm Kinh bắt đầu viết nhật ký, mỗi tuần cậu đều định kỳ ra tiệm nét đăng nhật ký lên đây rồi đốt bản giấy đi. Nhật ký viết trên giấy sẽ bị phát hiện, ở cái nhà đó cậu chẳng có chút quyền riêng tư nào. Tất nhiên, ở nhà họ Du này cũng vậy.

Giờ đã có điện thoại lên mạng được, cậu không cần phải ra tiệm nét nữa. Thẩm Kinh nhìn vào sổ tay, gõ từng chữ một vào điện thoại để đăng bài nhật ký ngày hôm qua lên cộng đồng. Cậu nhấn tải lại trang web, lướt xem những bài nhật ký cũ, mỗi bài đều có một lượt thích từ người dùng tên "CD".

Thẩm Kinh không biết CD là ai, có lẽ là quản trị viên còn sót lại của trang web. Cậu cũng chẳng quan tâm CD có đọc nhật ký của mình hay không. Nhật ký đã phơi bày trần trụi việc cậu "có bệnh" thế nào, CD thích xem như vậy thì chỉ chứng tỏ CD cũng có bệnh mà thôi.

Đăng xong nhật ký, Thẩm Kinh thấy hơi uể oải. Cậu lướt vào trang cá nhân của CD, trống rỗng, chẳng có gì cả, ngay cả ảnh đại diện cũng là một màu trắng tinh. Có lẽ CD chỉ là một robot.

Thẩm Kinh vừa hy vọng nhật ký của mình có người thấy, lại vừa không muốn bị ai thấy, một cảm giác rất kỳ lạ. Cậu nằm bò trên giường, nghe tiếng động truyền vào từ trong vườn, rũ mắt, không ngủ được nhưng cũng chẳng mấy tỉnh táo.

Tề Tri Chu gửi tin nhắn đến: 【Tiểu Kinh, nghỉ ngơi xong chưa? Có muốn ra ngoài chơi không? ^^】

Thẩm Kinh thấy anh rất phiền: 【Anh không phải giảng viên đại học sao, suốt ngày chỉ biết chơi.】

Tề Tri Chu hồi âm: 【Đợi A Trú về là chúng ta không chơi được nữa đâu.】

Thẩm Kinh vừa cười lạnh vừa gõ chữ: 【Tôi là đồ dơ bẩn, anh ta thậm chí còn không cho chó chơi với tôi.】

Gõ xong, Thẩm Kinh không gửi mà xóa đi. Tề Tri Chu là người tốt, cậu không muốn nói những lời khắc nghiệt như thế với anh, cảm giác như đang phạm tội vậy. Cậu gõ lại một câu khác gửi đi: 【Anh trưởng thành chút đi.】

Tề Tri Chu trả lời: 【Là anh thiếu ổn trọng, hôm nay em có muốn tiếp tục theo đuổi anh không?】

Dù hơi mệt nhưng vẫn phải cướp vị hôn thê của Du Trú. Thẩm Kinh lồm cồm bò dậy: 【Có thể theo đuổi.】

Tề Tri Chu dẫn Thẩm Kinh đi dạo quanh khu biệt thự, chỉ cho cậu chỗ nào có phòng gym, chỗ nào có bể bơi, đâu là lộ trình chạy bộ buổi sáng của Du Trú.

Thẩm Kinh hỏi: "Sao anh rành nơi này thế?"

Tề Tri Chu bảo: "Hồi nhỏ anh cũng sống ở mạn này."

"Ồ," Thẩm Kinh liếc xéo Tề Tri Chu, "Anh với Du Trú là thanh mai trúc mã, yêu sớm hả?"

Tề Tri Chu mỉm cười: "Anh từng yêu sớm rồi, nhưng không phải với A Trú."

Thẩm Kinh hỏi: "Thế người yêu sớm với anh đâu rồi?"

Tề Tri Chu nhún vai, dùng giọng điệu hờ hững nói: "Không biết nữa."

Thẩm Kinh cảm thấy Tề Tri Chu có gì đó không ổn, trong mắt anh thấp thoáng vẻ nặng nề, giống như ánh trăng bị phủ một lớp sương xám. Một kẻ u ám như cậu không chịu nổi việc người khác trông còn u ám hơn mình. Thế là Thẩm Kinh đánh trống lảng: "Em cũng muốn yêu sớm."

Tề Tri Chu quay đầu: "Hả?"

Thẩm Kinh nói: "Yêu với anh đấy."

Tề Tri Chu bật cười: "Thế thì em cố lên, A Trú mà nổi giận thì đáng sợ lắm đấy."

Khu biệt thự quá rộng, hai người đi thong dong mất một tiếng rưỡi mới về đến nhà. Bữa tối do đích thân Tề Tri Chu vào bếp, hai món nộm, ba món nóng và một món canh, rất gia đình và cũng rất ngon.

Tề Tri Chu bảo dì Ngô và quản gia Triệu cùng ăn, dì Ngô cuống quýt từ chối: "Thiếu gia Tri Chu, thế này không đúng quy củ, hai chúng tôi lát nữa ăn đại cái gì là được rồi."

"Dì Ngô, không lẽ dì chê tay nghề cháu không ngon sao?" Tề Tri Chu cởi tạp dề, trêu chọc: "Cháu sống ở nước ngoài bao nhiêu năm toàn tự nấu cơm, nấu ăn cũng tạm được mà."

Dì Ngô vội nói: "Ái chà, không phải ý đó, tôi là người làm, không tiện ngồi cùng bàn với chủ nhân."

Tề Tri Chu ôn hòa bảo: "Có phải thời phong kiến đâu ạ, làm gì còn chủ nhân với người làm nữa. Dì và quản gia Triệu là người đi làm thuê, cháu cũng là người đi làm thuê, chẳng có gì khác nhau cả."

Dì Ngô và quản gia Triệu không cãi lại được anh, đành ngồi xuống bàn. Thẩm Kinh vừa ăn vừa quan sát Tề Tri Chu. Anh luôn để ý đến cảm xúc của mọi người, Tề Tri Chu tốt quá, tốt đến mức bất thường. Anh cũng thuộc giới thiếu gia, sao lại có thể tốt như vậy chứ?

Ăn cơm xong đi dạo, Thẩm Kinh đem thắc mắc này hỏi Tề Tri Chu.

Tề Tri Chu hỏi ngược lại: "Anh tốt lắm sao?"

Thẩm Kinh gật đầu, rồi lại nói: "Có lẽ anh là 'bạch liên hoa'."

Điều này chạm đúng vùng kiến thức mù tịt của Tề Tri Chu: "Bạch liên hoa? Nghĩa là sao?"

Thẩm Kinh hỏi: "Anh không đọc tiểu thuyết à?"

Tề Tri Chu bảo: "Đi làm rồi anh gần như không có thời gian, lần cuối đọc tiểu thuyết là hồi làm nghiên cứu sinh, đọc cuốn Lâu đài của Kafka."

Nói chuyện với Tề Tri Chu đúng là chẳng bao giờ cùng tần số, Thẩm Kinh nhíu mày: "Không phải mấy loại danh tác lằng nhằng đó."

Tề Tri Chu: "Thế là loại tiểu thuyết nào? Ừm... về cách trồng hoa à?"

Thẩm Kinh hơi mất kiên nhẫn: "Anh đừng hỏi nữa, em thấy anh chẳng giống bạch liên hoa tí nào, anh không thông minh cho lắm."

Tề Tri Chu nén cười: "Tiểu Kinh, anh không thông minh như thế mà em vẫn muốn theo đuổi anh à?"

Thẩm Kinh dửng dưng: "Dù sao theo đuổi được rồi em cũng sẽ bỏ anh thôi."

Tề Tri Chu xoa đầu Thẩm Kinh, bị cậu lườm cho một cái cháy mặt.

Về đến nhà, dì Ngô vừa vặn từ trên lầu đi xuống: "Thiếu gia Tri Chu, phòng dọn xong rồi ạ, đồ dùng vệ sinh đều là đồ mới, đồ ngủ của cậu ở trong tủ quần áo nhé."

Tề Tri Chu cười đáp: "Cảm ơn dì Ngô."

Thẩm Kinh hỏi: "Anh ngủ ở tầng hai à?"

Tề Tri Chu: "Ừ, tầng hai có phòng dành cho khách."

Thẩm Kinh đứng dưới chân cầu thang, nhón chân ngó lên: "Tầng hai có mấy phòng ạ?"

Tề Tri Chu bảo: "Năm phòng, gồm phòng ngủ của A Trú, thư phòng, phòng gym, phòng chiếu phim và phòng khách."

Thẩm Kinh nhìn lên lầu hai: "Ồ, em chưa bao giờ được lên đó." Con chó nhỏ được lên, dì Ngô và quản gia Triệu được lên, Tề Tri Chu cũng được lên, chỉ mình cậu là không.

Tề Tri Chu: "Hay anh dẫn em lên xem nhé?"

Thẩm Kinh lắc đầu, nghênh cổ lên như một con thiên nga kiêu kỳ: "Không cần."

Cậu muốn tự mình leo lên đó, giẫm lên gối của Du Trú mà nhảy nhót, lăn lộn trong tủ quần áo của hắn, khoác chăn của hắn làm chiến bào, uống nước bằng cốc của hắn, vấy bẩn tất thảy mọi thứ của Du Trú. Thẩm Kinh ưỡn ngực: "Sau này phòng của Du Trú sẽ là của em."

Lúc này dì Ngô bưng một ly sữa ấm từ bếp ra: "Thiếu gia Tri Chu, tôi pha cho cậu ly sữa, sợ cậu lạ nhà khó ngủ, uống ly sữa cho dễ ngủ ạ."

Thẩm Kinh theo phản xạ lộ ra nụ cười ngoan ngoãn vô hại: "Anh Tri Chu mau đi nghỉ đi ạ, cảm ơn anh hôm nay đã ở bên em, quen biết anh em vui lắm."

Tề Tri Chu hơi không theo kịp tốc độ diễn xuất của Thẩm Kinh: "Ờ... anh cũng rất vui."

Thẩm Kinh trở về phòng, đăng nhập "PsyCharm" viết xong nhật ký hôm nay, rồi lướt lại những bài cũ. Tình cờ cậu lướt thấy một bài viết từ ba năm trước: — "Hôm qua có một giáo viên chủ nhiệm mới đến, giọng nói rất ngọt ngào, mình rất thích cô ấy, nhưng hôm nay lại chẳng thấy thích nữa. Có lẽ cảm tình của mình dành cho một người chỉ tồn tại được trong thời gian rất ngắn, ở chung quá một ngày một đêm là sẽ biến mất."

Ba năm trước, lượt thích duy nhất vẫn là từ CD.

Thẩm Kinh cảm thấy đúng là vậy, ở chung với người khác thật phiền phức. Vừa hay tối nay Du Trú không về nhà, vừa hay Tề Tri Chu ở lại qua đêm, vừa hay cho cậu cơ hội ở chung với Tề Tri Chu một ngày một đêm. Cậu bắt đầu thấy Tề Tri Chu hơi phiền rồi, có lẽ ngày mai cậu sẽ chẳng muốn chơi với anh nữa.

Thẩm Kinh ngồi xếp bằng thu mình vào góc tường, ôm ba viên gạch vào lòng, một tay cậy vết sẹo trên cổ tay, một tay nhìn chằm chằm vào điện thoại. Cậu đã biết số của Du Trú từ chỗ Tề Tri Chu. Cậu muốn gọi cho Du Trú, muốn chơi với Du Trú. Nhưng không được, sớm muộn gì Du Trú cũng sẽ biết số của cậu, hiện giờ chưa được gọi.

Hay là lại lấy gạch đập ngất mình đi cho xong. Thẩm Kinh gối đầu lên gạch, cuộn tròn người ngủ thiếp đi.

Lời tác giả: Anh trai: Đúng vậy, cơ hội cho hai người ở chung một ngày một đêm chính là do tôi tạo ra đấy, hừ hừ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net