Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 4

Kai hiên ngang đi bộ trên vỉa hè. Anh muốn tận hưởng cái cảm giác làm 'người nổi tiếng' một chút.
Phản ứng của người dân không còn là quỳ lạy như anh tưởng tượng, nhưng nó còn kỳ quặc hơn. Một nhóm nữ sinh đang đi bộ bỗng dừng lại, túi xách rơi khỏi tay, họ đứng chôn chân tại chỗ, mắt mở to nhìn cậu như nhìn thấy một kỳ quan thế giới vừa mọc lên giữa đường.

"Này, các cô gái! Có muốn xin chữ ký không?" Kai nháy mắt, nở nụ cười thương hiệu.

Thay vì hét lên vì bàng hoàng và vì được diện kiến 'hiện vật cổ'. Một cô bé đưa tay lên che miệng:

"Anh... anh ấy thật sự có nụ cười giống hệt trong sách giáo khoa lịch sử..."

Kai gãi đầu, cảm thấy hơi quê: "Sách giáo khoa? Bộ tôi già đến mức đó rồi sao?"

Anh đi tiếp vào một quán trà nhỏ ven đường. Ông chủ quán, một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài trên tay, đang lau bàn. Khi Kai bước vào, ông lão đánh rơi chiếc khăn, đôi mắt đục ngầu nhìn cậu trân trân. Ông không nói gì, chỉ lẳng lặng rót một tách trà nóng, đặt thêm một đĩa bánh ngọt - loại mà Kai thích nhất - rồi đẩy về phía cậu.

"Của cậu. Không tính tiền." Giọng ông lão khàn đặc, chất chứa một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

"Ơ, cảm ơn ông chủ! Nhưng sao ông biết tôi thích bánh này?"

Ông lão không trả lời, chỉ quay đi, bờ ông vai run lên một cách dễ nhận thấy. Kai bắt đầu cảm thấy cái sự 'kính trọng' này nó cứ... buồn buồn thế nào ấy.
—————————

Kai quay về trụ sở ninja. Chuyến tham quan tự thân... kì lạ nhất cậu từng trải qua trong đời. Dừng lại trước một tấm bản đồ kỹ thuật số khổng lồ đang nhấp nháy lác đác các điểm nóng tội phạm. Anh chợt nhận ra, sự trưởng thành của họ đi kèm với một cái giá. Họ không còn là những thiếu niên ham chơi, họ là những vị thần hộ mệnh gánh trên vai vận mệnh của cả triệu người. Sự hồn nhiên đã bị mài mòn bởi trách nhiệm và nỗi đau.

"Được rồi, nhiệm vụ đầu tiên của tớ trong khoảng thời gian đợi Zane sửa cái cổ vật xấu hoắc kia." Kai đập tay lên bàn điều khiển, làm màn hình nhiễu loạn một chút. "Chúng ta sẽ đi dạo phố. Không mặt nạ, không nhiệm vụ, chỉ là đi ăn kem và xem tụi bây đã già đến đâu rồi!"

Dù còn e dè, nhưng trước sự kiên quyết của Kai, năm người họ không thể từ chối. Họ tháp tùng 'cậu bé' Kai xuống phố. Đi giữa những người đồng đội cao lớn, Kai trông giống như một đứa em trai nhỏ được các anh chị lớn bảo vệ, dù thực tế về mặt tâm hồn, anh mới là người đang cố bảo vệ họ khỏi sự u ám và về mặt vai vế thì anh cũng chả nhỏ hơn 'cậu cả' Cole là bao.

Khi đang đi ngang qua một khu chợ sầm uất, Kai bỗng dừng khựng lại. Anh nheo mắt nhìn một người đàn ông trung niên đang loay hoay xếp những thùng trái cây lên xe tải. Con... rắn???

"Này! Chẳng phải đó là... gã thủ lĩnh tộc rắn Serpentine mà từng bị tớ nướng chín đuôi sao?" Kai hét lên, tay định vươn ra tìm kiếm thanh kiếm (mà anh đã để lại ở tháp).

"Kai, bình tĩnh!" Cole vội vàng giữ vai anh lại. "Đó là Skales. Ông ấy đã hoàn lương lâu rồi. Giờ ông ấy là chủ một chuỗi cửa hàng nông sản sạch đấy."

Kai ngớ người. Anh tiến lại gần. Skales - giờ đã có vài nếp nhăn trên mấy cái vẩy rắn khô khốc, sẫm màu và phong thái điềm đạm - ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy mái tóc vuốt dựng và bộ võ phục đỏ rực, lão đứng hình. Quả dưa hấu trên tay lão rơi bộp xuống đất.

"Kai... Kai Smith?" Skales lắp bắp, đôi mắt rắn mở to kinh ngạc. Chuyện này... là ảo giác sao? Ta nhớ mình đã dự lễ tang của cậu tám năm trước mà?"

Kai lên giọng bố: "Chào lão rắn già! Nhìn lão béo ra đấy nhỉ? Nghe nói lão bán dưa hấu chứ không đi ăn trộm nữa à?" Vừa nói vừa vỗ vỗ cái bụng tròn vo của con rắn xanh lè già nua.

Skales bật cười, một điệu cười khàn đặc nhưng không còn ác ý. Lão bước lại, rụt rè đưa tay ra bắt. "Thật không thể tin được. Cậu vẫn giữ được cái vẻ ngạo mạn đó. Cảm ơn cậu... vì vụ nổ năm đó. Nếu không có cậu bảo vệ lõi thế giới, có lẽ bộ tộc của tôi cũng đã tuyệt diệt ở dứoi lòng đất rồi."

Đoạn, có một cô rắn đứng tuổi khó nhọc bê thùng táo đến đặt vào tay Kai.

Kai nghiêng đầu. "Vị này là...?"

Skales khoác vai vợ và cô con gái, trong mắt đong đầy yêu thương lẫn tự hào. "Không có cậu... có lẽ vợ con tôi cũng không có cơ hội thấy ánh mặt trời hôm nay."

Vừa nghe đến hai chữ vợ con, mắt Kai mở to, sáng quắc lên chẳng biết là do bất ngờ hay thích thú. "Í hà! Có cả vợ con rồi cơ đấy, chúc mừng lão nhé!" Kai đánh bem bép vào cánh tay tên trưởng tộc rắn, bản thân thì quắn quéo như gái mới lớn lần đầu thấy tình yêu.

Cắt ngang không khí tình cảm của gia đình nhả trưởng tộc rắn, một vài nhân viên khuân vác của quán nhận ra anh. Mọi người nhìn Kai với sự ngỡ ngàng, rồi đám bò sát tiến lại bắt tay anh, kể cho anh nghe về cuộc sống yên bình của họ. Kai nhận ra một điều kỳ lạ: Những kẻ thù cũ lại là những người nói về sự hy sinh của anh một cách tự nhiên nhất. Họ biết ơn anh vì đã cho họ một cơ hội thứ hai để làm người tốt.

Lão Skales sảng khoái tặng cho cả nhóm một thùng dưa hấu lớn nhất.

"Thấy chưa?" Kai quay sang bảo Nya, người nãy giờ vẫn im lặng đi bên cạnh. "Anh đã làm được việc tốt đấy chứ. Nhìn mấy gã đó xem, hiền như cục đất."
Đưa mắt nhìn về phía Jay đang sắp xếp lại đống táo bản thân vì hậu đậu mà vô tình va vào. Miệng không ngừng cãi tay đôi với Skales đang bực bội dậm bem bép chân xuống đất, làm rung luôn cả chiếc bụng tròn vo đầy vẩy rắn của mình.

Kai mỉm cười, một nụ cười thật tâm không chút gượng ép. "Anh mừng cho hai đứa. Thật đấy. Jay là một tên ngốc, nhưng nó yêu em hơn cả mạng sống. Ở tương lai này, hai đứa hạnh phúc là anh yên tâm rồi."

"Anh không... sợ sao?" Nya hỏi nhỏ, giọng run run. "Biết rằng ba tháng nữa anh sẽ... biến mất?"
Kai quay lại, nhìn vào mắt em gái mình. Ánh mắt anh lúc này không phải là của một cậu nhấc 17 tuổi bốc đồng, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấu định mệnh.

"Sợ chứ. Anh sợ đau, sợ chết, sợ không được thấy em già đi." Kai thở dài, rồi lại nháy mắt. "Nhưng nhìn thấy những gì anh đổi lại được một Ninjago hòa bình, những kẻ thù hoàn lương, và em có một mái ấm... Anh nghĩ là mình đã hời to rồi. Một mạng của anh đổi lấy hạnh phúc của tất cả mọi người? Kèo này Kai Smith thắng đậm!"

Đêm đó, Kai nằm trên chiếc giường sang trọng trong tháp, nhìn lên trần nhà. Anh nghĩ lại.

Có lẽ... Cái chết của anh đã thay đổi cuộc đời của rất nhiều người. Có lẽ, chỉ là có lẽ, nó đã giúp những kẻ từng tắm mình trong tội lỗi được một lần cảm nhận được sự bình yên. Quãng thời gian ở đây, anh sẽ không lãng phí một giây nào. Anh sẽ học cách yêu thế giới này thêm một lần nữa, để khi quay về, anh có thể bước vào trận chiến cuối cùng với một trái tim không còn hối tiếc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net