Chapter 5
Sáng hôm sau, Kai quyết định trốn khỏi sự "giám sát" quá mức của Lloyd và Zane. Anh biết họ lo lắng anh sẽ tan biến bất cứ lúc nào, nhưng một Ninja Lửa 17 tuổi không thể ngồi yên trong phòng kính cả ngày. Anh mượn tạm một chiếc áo khoác hoodie đen để che đi bộ giáp đỏ rực rỡ, kéo sụp mũ và hòa vào dòng người trên phố Ninjago.
Thành phố này vẫn quá lạ lẫm so với một kẻ xuyên không từ 8 năm trước về như anh. Ở mọi góc phố, người ta vẫn nhắc về bạn tin mới trên một màn hình LED to bằng cả tòa nhà ở phía đối diện và có nguyên cái mặt cậu chiếu to đùng đoàng lên đấy.
"Tin tức chấn động: Một thiếu niên có ngoại hình giống hệt cố anh hùng Kai Smith xuất hiện tại quảng trường trung tâm. Các chuyên gia đang đặt nghi vấn về một hiện tượng kẽ hở thời gian..."
Kai ghé vào một quán trà nhỏ ở ngoại ô, nơi trông có vẻ yên tĩnh hơn. Nhưng ngay khi anh vừa đẩy cửa bước vào, một giọng nói trầm đục vang lên khiến cậu khựng lại:
"Cậu chọn nhầm chỗ để trốn rồi đấy, nhóc con."
Kai quay phắt lại, tay thủ thế chiến đấu. Ngồi ở bàn trong góc là một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài trên mặt, đang thản nhiên nhấp trà. Đó là Ronin. Nhưng trông ông ta già hơn, khắc khổ hơn, và đôi mắt không còn vẻ gian xảo như trước.
"Ronin?" Kai hạ tay xuống, ngạc nhiên. "Ông... ông già đi nhiều thế?"
Ronin suýt sặc trà. Ông ta nhìn chằm chằm vào Kai, đôi chén trà run rẩy trên tay. "Cái quái... Kai? Đùa ta à? Ta biết ta uống hơi nhiều, nhưng không nghĩ là mình lên cơn ảo giác thấy người chết sống lại."
Kai ngồi xuống đối diện, nở nụ cười tinh quái: "Là tôi đây, từ quá khứ. Ông trông có vẻ... lương thiện hơn rồi đấy?"
Ronin thở dài, đặt chén trà xuống. "Sau khi cậu đi... mọi thứ thay đổi lắm. Những kẻ như ta nhận ra rằng, nếu một đứa nhóc ngạo mạn như cậu còn dám hy sinh mạng sống để giữ cái thế giới này tồn tại, thì bọn ta chả có lý do gì để phá hoại nó thêm nữa."
Hóa ra, cái chết của Kai đã tạo ra một làn sóng "hoàn lương" kỳ lạ. Nhiều kẻ thù cũ, từ những tên lính của bộ tộc Rắn đến những gã thợ săn tiền thưởng, đều chọn cách sống lặng lẽ hơn. Họ nợ cậu cái mạng này.
"Cậu biết không" Ronin trầm giọng, "Ta vẫn còn giữ chiếc Aero-blade của cậu. Ta định bán nó lấy tiền, nhưng mỗi khi nhìn vào nó, ta lại thấy cái bản mặt đáng ghét của cậu mắng ta là 'đồ hèn'. Thế là ta lại thôi."
Kai bật cười, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Sự hy sinh của anh không chỉ cứu mạng người, nó còn cứu rỗi cả những linh hồn lầm lạc.
—————————
Rời khỏi quán của Ronin sau khi cảm thấy đã trò chuyện đủ lâu, Kai đi ngang qua Thư viện Trung tâm thành phố. Một sự tò mò thôi thúc anh bước vào. Cậu tiến đến khu lưu trữ lịch sử số, gõ nhẹ dòng chữ: "Trận chiến Sinh nhật - Sự hy sinh của Ninja Lửa".
Màn hình hiện lên hàng loạt tiêu đề báo cũ. Kai nín thở đọc từng dòng:
"Vào đúng ngày sinh nhật tròn 18 tuổi của mình, Ninja Lửa Kai Smith đã kích hoạt toàn bộ năng lượng nguyên tố để ngăn chặn lõi năng lượng bóng tối phát nổ. Vụ nổ có sức công phá san phẳng cả Ninjago, nhưng Kai đã dùng chính cơ thể mình làm vật chứa, nén toàn bộ áp lực vào bên trong..."
Kai nhìn vào những tấm ảnh tư liệu mờ nhạt. Anh thấy mình của tuổi 18, trông chững chạc hơn một chút, đang đứng giữa một vùng ánh sáng đỏ rực. Nhưng có một chi tiết khiến anh nhíu mày.
Trong ảnh, anh chỉ đơn giản là lao vào lõi năng lượng. Không có sự chuẩn bị, không có gì che chắn. Anh chết vì bị áp lực và nhiệt lượng xé nát từ lõi năng lượng, và chỉ phòng vệ một cách sơ sài bằng việc ôm lấy cả lõi năng lượng đến khi nó phát nổ và xé nát bản thân thành tro tàn?
"Tại sao mình lại sơ hở thế nhỉ?" Kai tự lẩm bẩm. Anh lướt xem các đoạn phim quay chậm. Anh nhận ra lúc đó mình đã kiệt sức, các chiêu thức phòng thủ hoàn toàn bị phá vỡ. 100% anh sẽ chết, và vụ nổ vẫn khiến hàng nghìn người bị thương do sóng xung kích dù thành phố không bị hủy diệt hoàn toàn.
"Bản tin nói có 500 người bị thương và mất tích do dư chấn..." Kai lẩm bẩm, ngón tay run run chạm vào màn hình. Tuy việc Kai xông vào vào, kích hoạt và phá huỷ lõi năng lượng sớm hơn dự tính khiến cho thiệt hại bay màu gần một phần ba trái đất không sảy ra như dự tính của các nhà khoa học. "Nhưng tại sao mình ở lúc đó lại không tạo ra một vòng tròn bảo vệ để triệt tiêu hoàn toàn dư chấn nhỉ?"
Anh nhớ lại những cuốn sách cổ của sư phụ Wu. Có một chiêu thức lâu đời hơn cả — Hỏa Ngục Hộ Thân. Nó yêu cầu người sử dụng phải cô đặc lửa thành một lớp màng siêu vật chất. Nhưng nó cực kỳ khó và nguy hiểm, vì nó sẽ thiêu cháy chính huyết quản của người dùng trước khi kịp tạo thành hình.
—————————
Khi Kai trở về tháp Ninja, anh thấy mọi người đang đứng đợi ở sảnh. Họ vẫn nhìn anh như nhìn một báu vật dễ vỡ. Lloyd trông có vẻ sắp phát điên vì lo lắng.
"Anh đã đi đâu vậy?!" Lloyd lao tới, giữ chặt vai Kai.
"Đi dạo thôi mà, đừng làm quá lên thế," Kai cười xòa, nhưng ánh mắt anh vô tình chạm phải Zane.
Zane bước tới, quét qua người Kai một lượt rồi khựng lại. "Nhịp tim của cậu đang tăng cao, và nhiệt độ cơ thể cậu... Kai, cậu vừa đi xem tài liệu lưu trữ đúng không?"
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
Anh không trả lời, chỉ nghiêng đầu. " Zane. Cậu sửa hộ tớ món cổ vật dịch chuyển thừoi gian nhé."
Kai thản nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt xanh phát sáng của Zane. Cái ấm áp trong đôi mắt Zane khiến Kai không thể nhầm lẫn anh với bất kì một nindroid nào khác, dẫu cho nỗi ám ảnh với ngọn lửa của cậu ấy vẫn còn, dẫu cho trong mắt cậu chỉ toàn nỗi sơi mất mát.
Nya từ trong bếp bước ra, chiếc tạp dề vẫn còn đeo trên người, gương mặt cô tái nhợt đi khi nghe Zane nói.
"Kai, Anh định rời đi ư, còn em, còn chúng em? Em sợ lắm... " Nya thì thầm.
Kai xoáy sâu ánh nhìn vào cậu nindroid đang lúng túng không biết nên phản ứng như nào. "Cho tớ thời gian cụ thể. Zane."
"Anh!" Nya mất kiên nhẫn.
Kai tháo chiếc hoodie đen ra, ném lên ghế sofa. Anh nhìn thẳng vào mắt từng người bạn của mình, những người giờ đây đã trưởng thành và mang theo nỗi đau quá lớn.
"Mọi người định trốn tránh đến bao giờ?" Kai hỏi, giọng anh không hề có sự sợ hãi, chỉ có một chút trách móc nhẹ nhàng. "Tớ không thể ở đây cả đời được, các cậu là những người hiểu rõ nhất mà. Dòng thời gian sẽ bị bóp méo nếu chúng ta tác động vào sự kiện quan trọng nhất."
Cole bước tới, đặt bàn tay to lớn lên vai Kai, giọng anh khàn đặc: "Đó là lý do tụi này muốn thay đổi quá khứ. Kai, nghe này, chúng tớ sẽ không giữ cậu lại, nhưng chúng tớ sẽ dạy cậu tất cả những gì mà bọn này đã nghiên cứu suốt 8 năm qua. Chúng tớ có những chiêu thức mới, những bộ giáp có thể giúp cậu chịu được áp lực đó. Cậu có thể thay đổi nó! Cậu có thể sống!"
Jay cũng lao tới, nắm lấy tay Kai: "Đúng đó! Chỉ cần cậu học vài chiêu từ Zane và Lloyd thôi, cậu sẽ không phải chết. Cậu sẽ đến dự đám cưới của tớ và Nya! Một đám cưới có anh trai cô dâu dắt tay vào!"
Kai nhìn vào những đôi mắt đang tràn đầy hy vọng ấy. Họ đang cầu xin cậu cứu lấy chính mình. Họ muốn xóa bỏ cái quá khứ đau thương kia.
Nhưng Kai chỉ mỉm cười, một nụ cười bình thản đến lạ lùng - nụ cười của một người đã hiểu rõ vị trí của mình trong dòng chảy thời gian.
"Mọi người muốn dạy tớ cách để tránh cái chết sao?" Kai hỏi lại.
"Đúng! Bằng mọi giá!" Cả nhóm đồng thanh.
Kai lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt anh rực lên một tia sáng đỏ dịu dàng: "Không. Tớ sẽ không học cách để sống sót. Nhưng tớ muốn mọi người dạy tớ... làm thế nào để bảo vệ mọi người tốt hơn."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net