Quyền Chí Long 8 tuổi tại cửa SM.Entertainment lần đầu gặp gỡ nữ thần của đời mình. Từ đó ngày đêm mong mỏi, chờ đợi lại được một lần gặp lại cô bé ấy.* * ** **** ** * *19 tuổi, lại một lần thoáng qua gặp gỡ, Quyền Chí Long chính mọi cách cố gắng đều bỏ lỡ cơ hội trực tiếp đối diện với nữ thần đời mình........…
Lữ sinh lầm lũi trên đường về,bước chân nặng trịch,lòng tràn ngập một nguồn chán ngán vô biên....Thôi còn chi nữa mộng vàng son, vừa mới hôm nào đây khi cắp lều chõng đi thi; ước vọng cân đai võng lọng,áo mão xênh xang từ lâu ấp ủ..ô hô đã tan thành mây khói....Mười mấy năm đèn sách há để kết thúc bằng một nỗi niềm tuyệt vọng thế này ru!…
Người ta nói thanh xuân như một tên trộm, rất nhanh cũng sẽ làm cho bạn mất đi nhiều thứ. Khi thanh xuân của bạn qua đi rồi, bạn mới hiểu rằng không chỉ bạn mất đi sắc vóc tuổi trẻ, mất đi sức sống căng tràn mà bạn còn mất đi những người bạn chí thân thời sinh viên và mất đi người bạn thương nhất. Vì chàng trai nắm tay bạn trên con đường về nhà năm đại học sẽ không thể trở thành chàng trai nắm tay bạn đi cả đời người.…
" Em có còn biết xấu hổ không Giản Đao""Đừng bắt anh phải chờ nữa, anh mệt lắm rồi""Tôi nhớ anh, yêu anh nhiều lắm, chỉ tại..... tôi không đủ can đảm""Anh là một người con trai tốt, đừng làm Đao Đao của tôi phải khóc"…
Một nhóm bạn trong một lần vô tình phát hiện được việc có người dùng thuật " đổi vận " để vào được trường y . Hành trình phá giải những hiện tượng ly kì sau đó của nhóm bạn, vén bức màn bí mật được che giấu suốt thời gian dài.…
Bóng Đen - Bóng Trắng - Bóng Xám.Tất cả, chỉ là bóng.Toàn bộ, chỉ là bóng.Vụn vặt ghép lại, cũng chẳng thể trở nên hoàn chỉnh.Vì thế, đây là những mấu chuyện ngắn, về những cái bóng.…
Nghe nói tình là bể khổ. Khổ hay không nếm rồi ắt biết...Truyện kể rằng, yêu yêu hận hận, phế tận tâm can, không gì đau khổ hơn câu chuyện ái tình tương ngộ của 2 kẻ: một kẻ là nữ nhân lãnh đạm vô tình, kẻ kia lại là nam nhân ấm áp si tình. Uẩn Nguyệt Thị Châu Tuyết Anh - thân là trưởng nữ của Uẩn Nguyệt Thị. Ngay cái tên của nàng vốn như đã định, tình kiếp thống khổ nhân gian, khó mà tránh được. Trăng ngậm buồn, nước mắt trong tuyết với sắc đỏ bi ai đẹp đẽ nhất....Vương Vương Thuần Phong - thư sinh nho nhã, dù rất trẻ tuổi đã đa tài nay làm quần thần thân cận bên hoàng đế. Chàng là cơn gió êm dịu tựa khói sương, khiến người ta chỉ muốn cạnh mãi không rời...Họ gặp gỡ nhau trong một ngày tuyết lớn. Nàng mải ngắm tuyết rơi mà bất giác rơi lệ, chàng mải ngắm bóng dáng nàng mà ngừng cả họa cảnh. Tình cờ nhận ra, tình cờ nhìn thấy, cũng từ đó, tình cờ ái mộ...Tháng tháng năm năm chưa từng gặp lạiPhân phân ly ly tâm hoàn chấp niệmNắng lạnh, trùng phùng...Rồi yêu, rồi hậnChỉ còn biết rằng mỗi mùa tuyết rơi, sẽ có 1 cánh hoa đỏ tuyệt trần, đó là nét nghĩa trong chữ "Anh" của nàng như múa lượn trong cơn gió lạ lùng dịu mát . . .cuối cùng rơi bải hoải trên dòng nước Vong Xuyên - nơi trùng phùng, nơi định tình, nơi cùng nhau về cõi hoang hoải... của họ…