Tôi là Yuuki Minako. Năm nay lên lớp 8 rùi. Tớ có một lần bị một thằng bạn chơi trốn tìm gì đó, rồi tụi nó bắt tớ cho vào ngôi nhà hoang sơ không có ai trừ bóng đêm.... tôi đi một hồi thì có một cậu bé nhìn có vẻ lớn hơn tôi khoảng 2 tuổi, đôi mắt xanh và hai bên là bím tóc xanh đậm.... đó là ai???* Mik chỉ muốn có cảm giác khác sau khi đọc. Truyện này sẽ có cảm giác hơi... . Mong bạn đọc đừng chửi mình nha! Cám ơn Mina nèk…
"Ê thằng bê đê không bố kìa chúng mày!""Con trai gì nhìn ẻo lả như con gái! Tao không tin nó là con trai đâu!" Viên Hữu bị dồn vào góc, cậu đứng sát vào cây cổ thụ đằng sau. Đôi mắt cùng hàng lông mi dài chớp chớp, mắt ngấn lệ nhìn tủi thân vô cùng"Tụt quần nó ra xem nào! Xem nó có cái ấy không!" Cậu nhắm tịt mắt lại mong thời gian trôi qua thật nhanh. Chỉ cần chịu đựng thôi thì mẹ sẽ không phải lo lắng. Cả lũ trẻ con cười ha ha hô hô chỉ chỏ rồi bỗng nghe thấy 1 tiếng thét từ đằng xa vọng lại"Bọn kia! Làm gì thế!" Mộc Nhĩ từ từ đi tới, trên ba lô đeo cặp sách như vừa đi học về. Bọn trẻ con kia quay người lại thấy Mộc Nhĩ thì như thấy ma."Á! Con đàn ông kìa chúng mày! Chạy đi chạy đi!" Mộc Nhĩ từ khi sinh ra đã 4.5 kg. Càng lớn thì càng to, thịt trên người chắc nịch lại thích lo chuyện bao đồng, luôn tỏ ra mình mạnh mẽ hào sảng nên cả xóm này gọi cô là con đàn ông. Ngoài ra vì cha cô là giáo viên dạy Toán ở thôn này nên trẻ con ai cũng sợ đắc tội với Mộc Nhĩ.Lúc Mộc Nhĩ đến, thì quần Viên Hữu đã bị tụt, lộ thiên trước bóng râm của cây cổ thụ. Mộc Nhĩ cũng chẳng thấy ngại ngùng gì, vì ở nhà cô có một đứa em trai 3 tuổi, mà kích thước hiện tại cũng chẳng khác biệt là bao...…
Tôi có thể nhìn thấy ký ức của người khác nhưng, chưa từng thấy ký ức của chính mình. Lâm duy-tôi sống một cuộc đời lặng lẽ giữa phố thị đông đúc ngột ngạt, không thể nhớ quá khứ của mình, không gia đình ,không bạn bè nhưng tôi có thể nhìn thấy được ký ức gắn liền với một ai hoặc vật chỉ bằng một cái chạm tayNhững tiếng cười hòa cùng những giọt nước mắt, những bí mật chưa từng được nói ra.Sau tất cả hiện lên như một thước phim Nhưng mỗi lần sử dụng năng lực này tôi đều phải chấp nhận đánh đổi rằng quên đi một phần ký ức của chính mình. Cho đến một ngày, tôi chạm vào một chiếc nhẫn.Không có chuyện gì xảy ra Không ký ức. Không hình ảnh.Không một dấu vết.Lần đầu tiên... tôi thấy mình thật vô dụng.Và cũng là lần đầu tiên tôi gặp Trần Kha --- một người mang một chiếc nhẫn huyền bí, với ánh mắt sâu hút khiến người ta cảm thấy như đang bị kéo vào một quá khứ nào đó... mà đáng lẽ không nên tồn tại.Và từ khi tôi chạm vào chiếc nhẫn ấy những ký ức không thuộc về tôi bắt đầu xuất hiện. Những giấc mơ mờ ảo nay lại chân thực đến lạ. Và một sự thật... đang dần được hé lộ. Rằng có lẽchính tôi... cũng chưa từng biết mình tồn tại theo cách mà tôi vẫn hằng nghĩ.…
[ Sủng , nhẹ nhàng , lãng mạn ]Biết cậu ấy năm 7 tuổiKể từ lúc đó , mỗi ngày đi học , cho dù là tiểu học , sơ trung, cao trung . Chúng tôi đều cùng nhau ! Cùng ngồi cùng bạn suốt 12 năm Cùng phao bài mỗi khi kiểm tra Cùng sẵn sàng đứng dậy thị phi khi đứa còn lại bị bắt nạt Cùng nhau đi về trong những buổi chiều tan học Cùng nhau vượt qua mọi áp lực từ mọi phía Cùng cười haha khi bị bắt chịu phạt vì quậy phá Cùng xấu hổ khi bạn bè chọc là « tình nhân » Cùng.. nắm tay nhau về ra mắt bố mẹ Cùng nhau sánh đôi bước vào lễ đường Và cùng nhau sống hạnh phúc đến răng long đầu bạc !!!!…
Tên gốc: Không cho phép cậu chết lần nữa chết trước mặt tôi (不允许你在我面前再死一次)Tác giả: Kim Ngư (金鱼)__________~ Lời tác giả: Hu hu hu, tại sao Tống Tề Dũ lại chết? Tui khó chịu quá...~ Lời người chuyển ngữ:Trong "Mật mã thanh minh thượng hà đồ", Tống Tề Dũ là một nhân vật phụ có kết cục bi thảm. Nếu mà cậu ta xấu xa, độc ác, ngu dốt, tham lam thì thật chẳng có gì để bàn nữa. Song thiết lập nhân vât của vai diễn này lại đi ngược hoàn toàn với những gạch đầu dòng vừa được nêu trên, nghĩa là tính tới thời điểm ánh trăng sáng của Triệu Mặc Nhi tự kết thúc cuộc đời, Tống Tề Dũ đã gom được không ít tình cảm của khán giả (trong đó có tôi). Coi tập 16 xong, tôi thấy mình như biến thành Triệu Mặc Nhi - trái tim chết đi sống lại. héo hon vật vã tận 2 lần. Cũng giống như cậu ấy, tôi ứ chịu chấp nhận việc Đinh Đán (tên thật của Tống Tế Dũ) hôm qua còn tươi cười, hôm nay đã biến thành nắm đất...Vì thế...Nếu bạn cũng rầu lòng vì kết cục của Đinh Đán, thì bạn đến đúng chỗ rồi =))) _________FIC ĐƯỢC CHUYỂN NGỮ DƯỚI SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI WATTPAD…
Chaeyoung như đoá hoa nhỏ mỏng manh, sinh ra và lớn lên trong một góc tường, tuy bình thường nhưng cũng có điểm đặc sắc. Nhưng cô chưa từng để ý đến ai, bởi vì trong mắt cô chỉ có một hình bóng duy nhất, đó là Lisa. Chỉ cần có thể gần chị, cô tình nguyện làm mọi thứ. Cho đến khi nhận được thiệp cưới, trái tim cô tan vỡ trong phút chốc. Sao chị có thể vô tâm như thế. Sự trả giá này quá lớn, cõi lòng tan nát. Cô cảm thấy hoàn toàn thanh tĩnh. Quyết định từ bỏ tình cảm đau lòng kia, giống như trước đây, cô lại là chính mình.…
"Bí mật của cô nàng Hoshino Rika" là câu chuyện tâm lý tình cảm xoay quanh hai con người mang trong mình những vết nứt sâu kín, gặp lại nhau khi cả hai đã trở thành những phiên bản hoàn toàn khác của chính mình.Hoshino Rika từng là một cô gái rực rỡ như ánh sáng-thẳng thắn, nhiệt huyết, và vô tình trở thành tia sáng duy nhất trong cuộc sống u tối của Souta, một cậu trai nhút nhát luôn bị bắt nạt và không dám đối diện với thế giới. Nhưng rồi, Rika đột ngột biến mất không lời từ biệt, chỉ để lại một lời hứa dang dở về ngày tốt nghiệp và tương lai phía trước.Nhiều năm sau, bằng sự kiên trì theo đuổi ước mơ, Souta trở thành một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi tài năng, điềm tĩnh và lý trí . Trong khi đó, Rika-dưới nghệ danh Hikari-từng tỏa sáng với giọng hát dịu dàng và những ca khúc chữa lành, lại dần đánh mất chính mình giữa áp lực dư luận, những hiểu lầm và quá khứ gia đình tan vỡ.Khi hai người gặp lại, khoảng cách giữa họ không chỉ là thời gian, mà còn là những tổn thương chưa từng được chữa lành.Liệu họ có thể tìm lại con người đã mất...hay sẽ một lần nữa buông tay, như cách quá khứ từng chia cắt họ?…
Tác giả: Mạt Mạt No ĐủNguồn: ZhiHuVào năm thứ ba của cuộc hôn nhân với Thẩm Lật Hành, giấy chứng nhận kết hôn của họ không may bị cà phê làm hỏng. Nam Ngữ cầm chứng nhận đã nhòe nhoẹt đến Cục Dân chính để làm lại. Nhân viên tại quầy gõ vài phím trên máy tính, bất chợt ngẩng đầu nhìn cô: "Thưa cô, hệ thống cho thấy tình trạng hôn nhân của cô là chưa kết hôn." Nam Ngữ sững sờ, tưởng mình nghe nhầm: "Không thể nào, ba năm trước tôi và chồng đã đăng ký kết hôn tại đây." Nhân viên kiểm tra lại một lần nữa, vẻ mặt trở nên kỳ lạ: "Hệ thống xác nhận cô vẫn độc thân, nhưng anh Thẩm Lật Hành... đã kết hôn." Cô ấy ngừng lại một chút: "Người trong mục vợ của anh ấy là một cô gái tên Kiều Thanh Ý. Cô có biết cô ấy không?" Đầu óc Nam Ngữ như nổ tung, tai ù đi, chỉ còn lại tiếng vo ve sắc nhọn. Ai cũng biết, Nam Ngữ và Thẩm Lật Hành là thanh mai trúc mã. Cô là ánh trăng sáng trong lòng anh, là người anh cẩn thận che chở từ thuở thiếu thời. Còn Kiều Thanh Ý, chỉ là "người thay thế" mà Thẩm Lật Hành tìm đến trong hai năm cô đi du học, vì quá nhớ nhung cô.…
Nguồn: Quỳnh hoa cốchttps://quynhhoacoc.wordpress.com/list-completedmang ra ngoài đã được sự cho phép của bạn editor. Nhớ ghé qua wordpress của bạn ý để đọc nhiều truyện hay hơn nữa nhé ^^Tác giả: Thu Y Đan ThanhRaw & QT: https://gekkabijin.wordpress.comEditor: PhunhanTình trạng: HoànThể loại: băng sơn tổng tài công x mỹ nhân thụ, nhẹ nhàng, hài hước.Văn án: Một thẳng nam vì tổng tài nhà hắn tự đem mình bẻ cong, sau đó bẻ cong luôn tổng tài~…
Đây là một câu chuyện về SCP do mình tự nghĩ ra. Nếu câu chuyện này quy phạm bất cứ luật gì như bản quyền, tác phẩm, tác giả... Thì hãy báo cho mình để mình xử lý nha. ^^ Đây là một câu chuyện do mình nghĩ ra lúc rảnh rỗi. Mình thì cũng không có nhiều kiến thức về SCP lắm. Mình chỉ vừa theo dõi được vài chục SCP thui. Mình mới bắt đầu đọc về SCP được vài tuần nay... Không hẳn là được nữa, mình được nghe kể lại những SCP từ kênh Youtube Bimbimbap SCP và rồi mình bắt đầu suy nghĩ, mơ tưởng và viết lên câu chuyện về SCP nàyCâu chuyện kể về 2 nhân vật chính là Alan Jackson và Johnson Hunter ( tên là do mình tự nghĩ ra, không có ý ám chỉ bất kì ai). Alan là 1 SCP Elucid, là 1 người vô gia cư. Alan đã nhận bản án tử sau khi bị nghi ngờ giết 6 người tại 1 hộp đêm. Sau đó, Alan được đưa vào làm nhân viên cho tổ chức số danh là D- ****. Không bạn bè, không người thân, không muc tiêu sống. Alan liều mình qua những nhiệm vụ nguy hiểm cho đến khi được chuyển đến làm việc ở khu vực K. Ở đó, cậu đã gặp John (Johnson). John là 1 SCP cực kì đặc biệt, ông là từng được cho là 1 SCP Keter và sao đó được đổi lại thành Elucid. Ông là 1 chủng Sói Sao cổ xưa đã bị đầy đến thế giới của con người cũng 1 số chủng tộc khác. Ông sử hửu 1 loại sức mạnh hiếm có của chủng Sói Sao là ngoài biến được giữa dạng người và sói thì ông còn có thể biến thành người sói với năng lực hoá khói. Ông đặc biệt hơn các SCP khác là vì ông không bị giam giữ, trốn chạy, bị săn đuổi như các SCP khác mà ông là 1 tiến sĩ cấp cao của tổ chức. Vào 1 lần làm thí n…
zzzyt5521Summary:Nguồn cảm hứng là cái kia phiếm thức khi đình ngạnh, B trạm có video. Không nghĩ tới càng viết càng nhiều trực tiếp bôn trường thiên điBạch ách bởi vì một ít nguyên nhân có thể đem những người khác trong trí nhớ cảm giác ở bọn họ trên người xuất hiện lại ra tớiBạch ách không bình thường là có nguyên nhân.11.16 chương 1: Cảm quan chồng lên ( địch áp lực tiểu bạch )11.19 chương 2: Có điểm hư tiểu bạch cùng có rất nhỏ ách đọa tiểu địch, thiếu chút nữa ( kém rất nhiều ) công khai play+ làm liền xong rồi11.22 chương 3: Đổi trang ( thần đèn kia một bộ ) + nhũ liên + chân giao11.23 chương 4: Đạo cụ + bộ phận đặt + làm liền xong rồi11.28 chương 5: Trường cốt truyện + cảm quan siêu cấp chồng lên + làm12.2 chương 6: Đề cập tiểu địch nữ trang ( có lẽ? ) + kia gì bốn chữ mẫu ( nhưng là cảm giác không viết ra tới ) +spanking+ roi12.6 chương 7: Ngụy công khai, lảm nhảm tiểu bạch, kiểm nghiệm ách đọa thành quảNotes:Nỗ lực viết kế tiếp trung, nỗ lực ý đồ đem nó viết xong trungBình luận...... Hồng tâm...... Ta muốn bình luận cùng hồng tâm...... ( âm u bò sát )Ta thật sự cầu cầu đại gia bình luận kudos bookmark nha!! Đại gia có phản hồi ta mới biết được đại gia có thích hay không nha mới có thể động lực tràn đầy nha…
Tác giả: Never0Flomme_1wasSummary:Lại sáng thế sau, hoàng kim duệ nhóm thành công lên cấp vì chân chính sinh mệnh, lại mất đi trước 33550335 thứ luân hồi ký ức -- trừ bỏ bạch ách.Nhớ rõ hết thảy bạch ách nạn lấy đối mặt từng bị chính mình thân thủ giết chết các đồng bạn, cuối cùng lựa chọn trốn tránh. Nhưng ở chuẩn bị rời đi kia một ngày, mại đức mạc tư tìm được rồi hắn, yêu cầu hoàn thành qua đi đem rượu ngôn hoan ước định --Sau đó bọn họ lăn lên giường.⚠️ bổn văn viết với tháng 9, cùng nguyên tác kết cục tồn tại đại lượng xuất nhập / kết cục he/ có 0 nước mắt mất khống chế, 0 đối 1 chiếm hữu dục, 0 cưỡng chế 1, cảm giác an toàn thiếu hụt, PTSD, chấn thương tâm lý miêu tả, hai người đều trọng lực hệ chờ, để ý giả làm ơn tất thận nhập / mạnh mẽ hợp logic /ooc có ⚠️Nghĩ không ra còn có cái gì muốn bia...... Tóm lại chú ý tránh lôi.Notes:Mở đầu điệp giáp: Bổn văn từ tháng 9 bắt đầu viết. Bởi vì bản nhân kéo dài chứng cực kỳ nghiêm trọng hơn nữa hiện sinh tương đối vội, cho nên cho tới bây giờ mới sửa chữa xong phát ra orz viết xong đại bộ phận nội dung khi cốt truyện chỉ quá đến 3.5, cố tồn tại đại lượng cấu sử cùng xuất nhập.Bởi vì lúc ấy nhìn đến có người suy đoán kết cục sẽ là tiểu bạch lên xe, lưu lạc ngân hà từ từ. Nhưng căn cứ liền tính phải làm nhất hư suy đoán, cũng nhất định phải làm gia sản hạnh phúc ý tưởng, cho nên đại khái não tiểu bạch rối rắm hay không rời đi, cuối cùng thấy rõ nội tâm vì vạn địch lưu lại cốt truyện. Không có muốn cho bạch ách c…
Tác Giả: Trần Thế PhiTình trạng: Đã hoànThể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trinh thám , Manga anime , Dị năng , Nhẹ nhàng , 1v1 , Bungo Stray Dogs , Jujutsu Kaisen...Gojo Satoru nhìn thấy một thiếu niên khoác áo gió đen, dáng vẻ tuấn mỹ, ngồi một mình giữa đống hoang tàn đổ nát.Ánh mắt của thiếu niên ấy sáng rực như bầu trời sao trong đêm tối, phản chiếu trong đôi con ngươi là nét băn khoăn thăm thẳm. Mái tóc nâu của cậu rối nhẹ trong gió, thêm một phần biếng nhác, lạnh nhạt mà không xa cách.Chỉ là không hiểu vì sao, trên cổ và hai cổ tay của thiếu niên ấy lại quấn vải trắng, tựa như vết thương được che giấu. Nhưng nhìn thần sắc và tư thái bình thản kia, lại chẳng giống một người đang chịu đau đớn.Thiếu niên nhận ra sự hiện diện của Gojo Satoru từ sớm, nhưng không hề quay đầu. Ánh mắt cậu vẫn luôn chăm chú nhìn xuống nền đá vụn dưới chân.Gojo theo ánh mắt ấy mà nhìn xuống-giữa đống hỗn độn của xi măng vỡ vụn và tro bụi tàn tạ, lại có một đóa hoa tím vừa hé nở."Thật kiên cường," thiếu niên khẽ cảm thán, giọng nói như gió thoảng, "Nở rộ giữa tàn tích của văn minh, đây chính là sức sống mạnh mẽ nhất của sinh mệnh."Gojo chỉ lặng lẽ nhìn cậu, không nói gì.Một lúc sau, thiếu niên khẽ cười, ánh mắt mang theo một tia tiếc nuối:"Chỉ tiếc rằng... đó lại là một đóa Triều Nhan."Nếu nơi này mọc lên một Mạn Đà La Hoa-nở rộ giữa phần mộ của cả một nền văn minh, có lẽ sẽ hợp tình hợp cảnh hơn nhiều."---Thông tin mở rộng:Triều Nhan (朝颜): Một tên gọi cổ cho hoa bìm bìm tím, tư…
Trong một lần thí nghiệm, nhà khoa học trẻ tuổi Minh bị cuốn vào một sự cố bất ngờ, khiến anh tỉnh dậy trong một thế giới hiện đại nhưng xa lạ, cách đây 9 triệu năm. Một thế giới nơi công nghệ siêu việt và sự bình yên bao trùm, nhưng dưới vẻ ngoài hài hòa ấy là những âm mưu và bí mật đen tối. Giấc Mộng Vĩnh Cửu không chỉ là hành trình của Minh khám phá một thế giới mới lạ, mà còn là một cuộc chiến không khoan nhượng giữa sự thật và dối trá. Tình yêu nảy nở của Minh với một cô gái mạnh mẽ và thông minh, phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt khi họ phát hiện ra những âm mưu tàn bạo của phe đối lập. Trong cuộc đấu tranh sinh tử này, Minh hợp tác với những thế lực ngầm, có những kẻ từng là nạn nhân của những thí nghiệm gene tàn bạo. Cuộc chiến giữa nhóm phản kháng và phe đối lập diễn ra khốc liệt, kéo theo những hy sinh và phản bội không thể ngờ tới. Mọi thứ đều có cái giá của nó, và Minh dần nhận ra rằng trong thế giới đầy rẫy bí ẩn và âm mưu này, hy vọng.…
Ngày nảy ngày nay, có hai đứa chơi thân với nhau, một trai và một gái.Đứa con gái là Sún. Dù răng nó không còn thiếu hụt chỗ nào, và nếu đặt biệt danh theo đặc điểm bộ nha thì giờ phải gọi nó là Khểnh mới đúng, nhưng đứa con trai vẫn quen miệng gọi Sún mỗi lần thấy nụ cười bừng sáng chạy lại từ xa.Đứa con trai là Còm. Dù giờ này nó không còn làm cái cân điện tử kêu lên oai oái bắt nó phải bổ sung dinh dưỡng, nhưng đứa con gái vẫn hay vít vào tay nó - cái tay đã có chút chuột nhô lên - và hớn hở kêu cái tên Còm.Dĩ nhiên Sún và Còm không phải tên thật của hai đứa nó. Vũ Thiên Giang và Nguyễn Đức Hồ mới là những cái tên được ghi nắn nót trên giấy khai sinh, tuy vậy, Sún và Còm lại quen với hai biệt danh ngộ ngộ kia hơn. Mà thực ra thì tên thật bọn nó cũng ngộ đâu kém, Thiên Giang với Đức Hồ. Giang - Hồ. Hồi còn bé, mỗi lúc đi cùng nhau, chúng nó thường xuyên bị người lớn trêu chọc: "Giang hồ gì mà vừa sún vừa còm!". Những lúc như vậy, Sún chỉ biết ngoạc cái mồm sún răng của mình ra mà phản đối, còn Còm đấm lia lịa vào lưng người đối diện. Cú đấm của Còm yếu xìu, nhưng cùi chỏ nó lại nhọn hoắt, nếu nhỡ may bị nó huých vào thì đau thấu trời xanh.Giờ thì chẳng còn ai gọi cái tên Sún và Còm, trừ hai đứa nó. Mỗi lần gọi nhau bằng biệt danh, Sún và Còm có cảm giác bọn nó đang chia sẻ thứ gì bí mật lắm mà tuổi thơ để lại. Và hai đứa bạn thân nhất quả đất ấy còn chia sẻ với nhau nhiều, thật nhiều bí mật khác nữa, những bí mật chỉ-hai-người-biết.À không, giờ là ba-người-biết chứ!…
Tôi- Phan Trần Huyền Trang là một cô gái bình thường như bao người khác nhưng hoàn cảnh thì lại không như vậy. Bên cạnh tôi luôn luôn là sự cô độc, chả ai muốn làm bạn với tôi .Nhưng có cậu ấy, người bạn duy nhất . Một người bạn khác giới thân nhất của tôi. Vậy tình bạn của chúng tôi sẽ ra sao trước những sóng gió của cuộc đời. Liệu có giống như Bồ Công Anh bay đi mãi mãi chỉ còn lại mình Đất cô đơn ngậm ngùi trong nước mắt........…
– Source: 凯源吧– Author: 游婕yj– Editor: Bim Pà Pà– Beta: Kem Bình Nhi Nấm– Category: Hắc Bang, longfic, HE, K– Length: 50 chương – P/S: Việc chuyển ngữ FanFic “Nếu còn gặp lại thì rẽ trái nhé!” đã được sự đồng ý của Author. Chuyển ngữ với mục đích phi thương mại, vui lòng ghi rõ Source, translated source, Author và editor Thân! GIỚI THIỆU NHÂN VẬT– Ngô Thế Huân: Lão đại của tổ chức mafia. Lạnh lùng vô tình thế nhưng lại động tâm với Lộc Hàm– Lộc Hàm: Con trai của một sĩ quan cảnh sát, vì báo thù mà tiếp cận Ngô Thế Huân– Phác Xán Liệt: Bạn thân của Lộc Hàm, là một thiên tài về máy tính– Biện Bạch Hiền: Cánh tay phải của Ngô Thế Huân, tinh thông máy tính…
Câu chuyện là tường thuật lại giấc mơ hoàn toàn có thật của tôi. Mỗi lần ngủ tôi thường hay nằm mơ, có những giấc mơ vô cùng đẹp, sau khi tỉnh dậy, tôi vẫn nhớ nhưng rồi ít lâu sau đó lại quên. Đặc biệt, tôi vẫn thường mơ thấy những câu chuyện về B6 trong đó lại có sự xuất hiện của tôi, bây giờ tôi quyết định sẽ viết lại những gì mình đã thấy trong giấc mơ, như một dạng hồi ký, dù sao những gì trong giấc mơ luôn luôn là điều đẹp nhất. Chỉ mong một phần rất nhỏ trong giấc mơ rồi sẽ xuất hiện trong thực tế :)) P/S: Chỉ là mơ thôi nên đọc xong vui lòng ko ném đá người nằm mơ =))…