- author: kxmtae__Hôm ấy là buổi đến trường bình thường. Những tiết học sáng lâu la kéo dài tới trưa rồi cuối cùng sẽ được về nhà. Nhưng vào cái ngày định mệnh ấy, chẳng có về nhà nào xảy ra cả. Thay vào đó, là một thứ hoàn toàn khác.BTS Tận Thế Zombie AU![VKOOK; YOONMIN]with permission.…
Tiếng đàn ghita của gã nhạc sĩ lãng du ấy trầm bổng vang lên trên căn gác xép. "Anh từ đâu đến?" "Từ đâu đến thì có quan trọng gì hả em? Dù tôi có xuất thân từ một nhà quý tộc giàu có hay lớn lên nơi gầm cầu lụp xụp thì bây giờ tôi vẫn đang chôn cuộc đời mình ở đây đấy thôi." Rồi gã lại gảy đàn, cây đàn ghita mà gã yêu thích. Thanh âm như xoa dịu đi hiện thực tàn khốc và nỗi đau của từng con người lang thang nơi khu hẻm tăm tối.…
.Summary: Khi Park Jimin nhận ra bản thân cậu đang trốn sau chiếc ghế trong căn hộ của Min Yoongi, cậu đã ước rằng con mèo ngu ngốc của cậu đáng ra phải tìm một nơi thích hợp để chạy đến... nhưng có lẽ cậu cũng hơi vui mừng một chút vì điều đó không xảy ra..Author: @Noushcake (Wattpad).Translator: Dô.Link:https://www.wattpad.com/story/78470185-two-doors-down.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Vì trình độ của người dịch rất cùi bắp nên bản dịch tốt nhất nằm yên một chỗ thôi…
"Em, đừng đi." Nam Joon bấu chặt lấy bàn tay của người trước mắt, giọng khàn khàn, em là tia sáng cuối cùng của hắn, xin em, đừng đi. Jimin mím môi, đôi mắt của em bây giờ đã không còn trong veo như ngày em gặp anh 5 năm về trước, em gạt tay anh, nhẹ buông câu xin lỗi. Rồi em bước đi, thật dài, thật đau. ---"Nếu có thể, em sẽ yêu anh vào một ngày trong xanh. Ít nhất là trong xanh hơn hôm nay, anh nhé!"…
Một lá thư được chuyển đến nhà Jimin hai tháng sau khi cậu chia tay với hắn.Trong thư là những dòng chữ cứng cáp của người đàn ông đang cố gắng viết cho thật đẹp, như thể người đó đã dành rất nhiều tâm huyết khi viết nó vậy.Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt cậu"Gửi cho em, yêu dấu của tôi."…
Jimin chợt nghĩ về việc mình cặm cụi suốt ngày với cái điện thoại, hết pin rồi lại sạc. Hầu hết thời gian đều đóng mình trong phòng và chơi điện tử, xem một vài bộ phim khiêu dâm rồi rạo rực mò tay vào đũng quần. Thời gian trôi qua một cách tự nhiên. Và Jimin từng gọi đó là nghệ thuật sống - tự cách li mình khỏi xã hội phức tạp kia. Sẽ khỏi ai chỉ chỏ mình, la hét khi nhìn mình hay là mình sẽ bị tự ti về bản thân. Jimin im lặng với thế giới, nhưng không có nghĩa là cậu tự ti về bản thân mình. Sống vẫn lành mạnh, rất rất nghệ thuật (cậu cho là thế)…
Author : TeeZNghe nói ở miền Tây Đồng Tháp có người tên Điền Chính Quốc học lớp 12 vẫn như thằng trẻ trâu hay kéo băng đi phá làng với đi ghẹo gái trong xóm, là một người có tiếng à không tai tiếng trong vùng đến nổi mấy bà bán cá trên chợ Biên Giới còn biết đến. Một phần không đụng tới Chính Quốc vì nhà nó bán vàng, đập nó xong sợ nó thuê giang hồ nữa là tới công chuyệnỞ trường thì thích chọc mấy thằng khối dưới với mấy em mặc áo dài xinh tươi vậy mà từ ngày có người tên Kim Thái Hanh chuyển vào lớp nó liền thay đổi. Ý nó là thay đổi đối tượng chọc chứ không phải nó thay đổi, ai mượn Thái Hanh cướp hết sự chú ý của nó làm chiMà Kim Thái Hanh cũng đâu có ưa nó, hắn toàn bấm bụng nhường nó không đấy, chứ hắn dư sắc đập nó không còn cái răng để ăn cơm. Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùiNhưng đến cuối cùng cũng ngỡ ngàng ngơ ngác và bật ngửa…
Một góc khuất nhỏ sâu trong lòng vùng đất Busan xinh đẹp, có một cậu bé luôn ước ao, khát khao được một lần đến Daegu. Tại sao lại muốn thế? Dù có hỏi cậu bé đó bao nhiêu lần đi chăng nữa cậu bé đó cũng chỉ lẳng lặng cười mà không nói.Daegu là một nơi như thế nào? Có phải chăng là nơi có nhiều địa điểm vui chơi, hay là nơi có hàng trăm câu chuyện lịch sử kể về nơi này. Daegu có rộng lớn không? Có xinh đẹp như Busan này không? Daegu ơi, Busan xinh đẹp lắm. Có ánh nắng nhè nhẹ vào buổi sáng sớm, có những trận gió mát vào buổi chiều. Daegu cũng như thế mà đúng không? Daegu cậu đợi tôi nhé! Busan này sẽ đến nhanh thôi...…
Author: VịttRating: chả biết nữa =]]]Pairing: YoonMinCategory: Buồn, BESumary: Jimin chỉ mong muốn được ở thế giới của riêng mìnhMột thế giới chỉ có cậu, căn phòng nhỏ, tiếng mưa rơi bên cửa sổ, chiếc giường ngủ màu trắng bừa bộn, tấm lưng trần, tiếng thở đều cùng mùi cơ thể của người cậu yêuDisclaimer: Những nhân vật không thuộc về tôi và tôi không phải mẹ thiên hạ nhưng tôi có quyền quyết định số phận nhân vật trong fic. Người viết không có mục đích lợi nhuận nhưng cấm đọc chùa!Note: Gửi tặng bạn đã cho mình lên page « Bangtan fanfic Confessions » giữa rừng cfs của các au nổi tiếng, mình rất cảm động nên muốn tặng riêng bạn oneshot này. Nhưng vì mình viết lúc hết mứt nên nó nhảm lắm, bạn thông cảm nha =]]]]]…
"trời còn làm mưamưa rơi mưa rơituổi buồn em mang đi trong hư vôngày qua hững hờ.trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơitừng phiến mây hồngem mang trên vaituổi buồn như lá gió mãi cuốn điquay tận cuối trời."-luneee…
《Vọng Minh Nguyệt》 là một tiểu thuyết BL bối cảnh dân quốc giả tưởng, kể về câu chuyện tình yêu giữa công - Ôn Minh Ngọc (Minh Nguyệt) và thụ - Thịnh Hoan (Hà Lăng Sơn). Công Ôn Minh Ngọc bề ngoài tàn nhẫn nhưng bên trong dịu dàng chu đáo, là một tay trùm cáo già bệnh bạc như liễu nhưng là giai nhân tuyệt sắc ; thụ - Thịnh Hoan bề ngoài ít nói nhưng bên trong nhiệt tình thẳng thắn, là một tiểu lang cẩu. Hai người trải qua ba năm xa cách nhưng cuối cùng đoàn tụ và bắt đầu câu chuyện tình ngọt ngào.Tiểu thuyết này là văn phong trau chuốt, tình tiết chặt chẽ, miêu tả nhân vật sống động, đặc biệt là các nhân vật phụ cũng được khắc họa rất sinh động. Độc giả đánh giá cao văn phong hay, cốt truyện ngọt ngào, dù chỉ có một tác phẩm nhưng đủ hấp dẫn khiến người ta không thể dứt ra đượcTác giá: Yến Triệu…
Bộ này là những Oneshots về các couple trong BangTan đã và đang được viết nên khi đồng hành cùng các mems trong group Explosion Of Magic - EOM. Bao gồm những oneshot được chuyển thể thành film trên Youtube, những oneshots đăng trên page Facebook của group.Các couple: - Kim Taehyung x Jeon JungKook (TaeKook)- Min Yoongi x Park Jimin (YoonMin)Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCrvp9RrNG0wDReMWVOJu4zQPage Facebook: https://www.facebook.com/explosionofmagic…
Cuối cùng người chân thành nhất sẽ là kẻ đáng thương nhất....truyện được viết trong một lần vu vơ, nên có j sai sót mong mọi người bỏ quatruyện không có thật chỉ là yếu tố tưởng tượngCó gì góp ý cho mình ạ💜…
Tâm hồn em dành trọn cho nghệ thuật nhưng giờ đây lại bị kìm hãm bởi hàng tá thứ quy tắc cứng nhắc nơi vương triều, thật đau đớn biết nhường nào.________"Ta yêu em nhưng nếu em mong muốn sự tự do ta sẽ đồng ý trả lại cho em chỉ cần nụ cười tươi sáng này vẫn mãi nở trên môi của em thì ta đã yên lòng rồi"________Hạnh phúc của em là có được ánh mắt của gã dù phải dùng bất cứ cách gì chỉ cần gã để ý đến em.________Nhìn vậy thoi chứ không có ngược.Fic này quá ngắn để được gọi là oneshot nhưng lại quá dài để gọi là đoản, tôi nên gọi nó như nào????…
"Giấc mơ " là một khát vọng sâu sắc, nơi mà tâm hồn tìm thấy sự tự do và hy vọng. Trong giấc mơ ấy, em hình dung về một tương lai tươi sáng, nơi mà những điều tốt đẹp nhất trở thành hiện thực. Em có thể thấy mình đứng trên một đỉnh núi cao, ngắm nhìn cảnh vật bao la và xinh đẹp, nơi mọi khó khăn trở nên nhỏ bé và xóa nhòa.Trong giấc mơ đó, em không chỉ tìm kiếm thành công mà còn ước ao mang lại niềm vui và hạnh phúc cho những người xung quanh. Đó là ước mơ được yêu thương, được sống trọn vẹn mỗi khoảnh khắc, và không ngừng phát triển bản thân để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Giấc mơ ấy là động lực để em bước tiếp trên hành trình cuộc sống, không ngại đối mặt với thử thách, bởi em tin rằng một ngày nào đó, giấc mơ sẽ trở thành hiện thực.Nhưng có lẽ ông trời đã cứu em một lần sẽ lấy đi của em những thứ quan trong nhất từ gia đình , sự yêu thương đến những hy vọng , giấc mơ đang dang dở . Thế giới xung quanh em rốt cuộc dã tàn ác như nào khiến một con người lạc quan , yêu đời , luôn ước mơ về một tương lai tươi đẹp lại trở nên vô cảm , thờ ơ với cuộc sống ;con đường tương lai mù mịt , tăm tối dường như không có lối ra .... liệu rằng sẽ có ai hay thứ gì đó sẽ là ánh sáng dẫn đường cho em , kéo em ra khỏi cái thế giới tăm tôi đó không? Em không biết , cũng không ai biết ; có duyên sẽ đến ; ngày mà ánh sáng đó xuất hiện trong đời em một lần nữa và đưa em trở lại với những điều tích cực , đem lại nụ cười mà lâu nay em đã đánh mất nó....…