Chào các bạn Vì là một fan hâm mộ của Hậu cung Như Ý truyện và đã chờ phim dài cổ cả mấy năm trời, và cũng vì quá xót xa cho nữ tử si tình mà bạc phận nên đã mạn phép viết một ngoại truyện về nàng. Tình tiết cũng giống truyện gốc thôi nhưng sẽ có một vài tình huống thêm thắt cho thêm phần sôi động. Đa tạ đã ghé thăm. ^_^…
"Nếu như ta có thể gặp nàng sớm hơn, lúc ta đang ở những ngày tháng tươi đẹp của tuổi trẻ, thì tốt biết mấy."Hải Thị nhìn hắn, ánh mắt thâm tình đầy xúc động. Nàng cố cho nước mắt không trào ra, trước mặt hắn giữ gìn nụ cười tươi tắn nhất. Mặc dù nàng biết rằng nụ cười này có khi còn xấu hơn cả khóc. Nàng nhớ đêm đó hắn nằm trên đùi nàng, an nhiên nhắm mắt chìm vào giấc mộng thiên thu. Đêm đó là một đêm rất dài, dài với Hải Thị, cũng là một đêm dài với hắn. Hải Thị vuốt ve mái tóc của hắn, mặc cho trong lòng như có vạn kim đâm kể cho hắn nghe những thứ mà nàng thường mơ tới, kể cho hắn nghe nàngđã từng tưởng tượng rất nhiều lần, chỉ duy nhất lần này là không. Tưởng chừng chuyện tình này đến đó là hết, nhưng không. Vận mệnh trớ trêu một lần nữa đưa nàng về quá khứ, trở thành một Tô Hải Châu với thân phận hoàn toàn khác biệt, nàng như được sống lại, một lần nữa tìm trăm đủ mọi cách tiến vào trái tim hắn.P/S: Sau khi xem hai tập cuối của Hộc Châu mình đã rất xúc động, và chính mình là một author, nên việc thoát cảm xúc nhân vật sẽ khó hơn rất nhiều. Bởi vậy mình đã viết ra Fanfic này để những bạn nhạy cảm như mình đọc, thỏa mãn tinh thần của chúng ta về một mộng tưởng và một kết cục tốt đẹp khác. Ai thấy ổn thì mình cảm ơn, còn nếu mình có viết không hay thì mong mọi người không buông lời cay đắng. Mình khá là cố chấp, không viết xong thì mình sẽ không thể thỏa mãn được. Tất cả đều là trí tưởng tưởng của mình, mong fan nguyên tác hiểu và không ném đá.…
Nguồn convert: Tangthuvien.vnEditor: Thập Tam ThoaVăn ánImhotep thật đáng thương, vì yêu đợi chờ ngàn năm cuối cùng bị người hắn yêu phản bội.Tác phẩm này rất đơn giản, chính là làm sao để vị soái ca này tìm được hạnh phúc.Nữ chủ không phải Anck-Su-Namun, mà là một người chậm rãi phấn đấu trở thành tư tếMặt khác, có một đoạn là nhân thú nha!Nội dung: Xuyên không thời không vào bộ phim xác ướp (the mummy)Nhân vật chính: Aisha ┃ phối hợp diễn: Imhotep, Daoud, Seti ┃ cái khác: Phù thủy, xác ướp, Imhotep, kẻ trộm mộ…
Tên gốc: 拂袖红妆 Tác giả: Nam Mệnh Vũ - 南命羽 Editor: Phương Hoàng Thể loại: bách hợp tiểu thuyết, cổ trang, NP (nhất công đa thụ) 1vs4, cải trang giả dạng sát biên giới tình ca. Tình trạng bản Raw: 117 Chương Hoàn Tình Trạng Edit: Đang edit Tác phẩm: đầu tay. * Ai không thích mời ra ngoài trước nhé. ^^!…
Nhằm thỏa lòng đam mê của các fan couple Kha Dĩnh x Lương Vĩnh KỳTruyện được Trans và edit bởi mình, vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Xin cảm ơn!…
Sẽ thế nào nếu một con sâu lười có IQ miễn cưỡng được coi là cao với EQ khiêm tốn quá đáng để cân bằng được 'may mắn' xuyên qua làm nữ phụ?Cô có thoát được nguyên tác là bị hành đến chết không? Liệu con sâu lười này có thoát kiếp thân phận 'thảm lót đường cao cấp' được không? Có thể là cô sẽ bị hành thảm thương hơn?Hay cô sẽ như một cái bug không nên có trong truyện? Một cái bug nghịch thiên tạo ra hiệu ứng bươm bướm trong truyền thuyết, làm bọn hắn phá bỏ nguyên tác đến với nữ chủ mà lại đến với một nữ phụ nhỏ bé như cô?Không ai biết được...trừ khi bạn click vô đọc truyện thì sẽ biết được tất cả:)). Au cần sự ủng hộ của mọi người\( >v<)/Giỡn thui, nhưng lần đầu viết truyện nếu ai có góp ý thì cứ tự nhiên, có phê bình thì cứ thẳng tay vô:"> (au mặt dày lắm đừng lo), mình rất cần những lời đó lắm đấy ♡♡♡ -----1' tự kỷ của tác giả------Au: truyện hay lắm đó:>>> mấy bạn nhớ ủng hộ nhoa *bắn tim*…
Sự cô đơn luôn lắng đọng lại trong mỗi chúng ta, đeo bám chúng ta như một màu đen phủ xung quanh. Một cơn mưa luôn gột sạch mọi thứ, kể cả những thứ sâu thẳm nhất trong tâm hồn.…
Hà cớ gì người hiền, cứ phải sống một cuộc đời khổ cực. Thế giới này quá đau khổ, ông Trời thương tình cho cô xuyên vào thế giới tiểu thuyết thật cẩu huyết.Dù thế thì sao, thân phận nữ phụ này so với cô ở kiếp trước phải nói là quá hoàn mĩ đi, cớ sao tự hại mình như vậy.Nam chủ? Liệu có thể vứt bỏ hết tất cả mà chạy theo nữ phụ như cô? Chắc chắn là không đi, vì cô bị câm mà!Mà khoan, cớ sao phiền hà thế nhỉ, bọn họ vẫn cứ bám theo cô. Thế là thế nào chứ?~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lòng tự trọng của cô quá cao. Cô có thế giới của mình, có người mình thương yêu, có cả những gánh nặng không tên. Cô không thể chỉ vì ái tình trước mặt mà vứt bỏ tất cả, cả những công sức cố gắng bấy lâu nay. Bọn họ là ai chứ? Là nữ chủ cùng nam chủ, có hào quang nhân vật chính, làm sao có thể hiểu được thế giới của cô.Vẫn là, quá muộn rồi!…
Nàng, kiếp trước vì thân tình trả giá sinh mệnh, kiếp này, vì thân tình, ninh buông tha cho la quần, lấy nam trang đi thiên hạ. Đừng Khuynh Cuồng, Long Lân quốc nhất được sủng ái tam hoàng tử, phong thần tuấn lãng, lười nhác không kềm chế được, tiêu sái phong lưu, kinh đô cao thấp nghe thấy sắc biến tối hồn tối sát ăn chơi trác táng, thất quốc hoàng thất đệ tử cùng(quân) hận nghiến răng nghiến lợi 'Ma đầu', văn bất thành, võ không phải, lớn nhất bản sự đó là gặp rắc rối cùng chỉnh nhân, lớn nhất ham chính là thưởng thức đùa giỡn mỹ nhân, nam nữ không hạn. Thế nhân giai thầm nghĩ, sinh nhi nếu như tam hoàng tử, thắt cổ tổng so với tức chết cường. Thiên hạ loạn, tiêu yên khởi! Nàng y bào vung lên, quả nhiên là cuồng vọng vô cùng, theo một cái thần tăng quỷ ghét 'Tai nạn hoàng tử' hóa thân vì uy hách toàn bộ phượng thiên đại lục cực môn người sáng lập -- thánh tôn, bễ nghễ thiên hạ, quát tháo cửu trọng, trong lúc nói cười, thành tựu thiên cổ hoàng đồ phách nghiệp. Nàng chấp kiếm nhất chỉ, cuồng ngạo cười, tư thế hào hùng, túy nằm sa trường, bày mưu nghĩ kế bên trong, cười lãm giang sơn mĩ nam. Nàng cuồng, nàng ngạo, bởi vì nàng có này tư bản. Thả xem, đến từ dị thế nàng tại đây thất quốc cùng tồn tại loạn thế trung, là như thế nào bắt được vô số vị dễ nhìn mỹ nữ tâm, đại phóng tia sáng kỳ dị, thành lập không thế kì công, viết xuống nhất truyền kỳ nhất bút. Bài này nữ chủ cường đại, phúc hắc, lãnh huyết, vô tình, lại vẫn như cũ ngăn không được tràn đầy quá độ đào…
Những cơn mưa mùa hạ mát mẻLàm dịu đi cái nóng của đất trờiLàm sát gần đôi trái tim chơi vơiÔi! Phải chăng đó là thanh xuân nồng nhiệt?Ấp ủ cho ta cả hạnh phúc muôn đời.…