Taehyun gap year vô tình kiếm được ngyeu :)))Beomhyun : chủ chung cư deptrai x sinh viên chuyển cấp Soojun : giảng viên đại học x nhân viên văn phòng * lưu ý : Beomgyu-top ; Taehyun-bot ( đọc mô tả để tránh đi nhầm nha 😠) Soobin-top ; Yeonjun-bot cp : Beomhyun , Soojun (text/văn)warning : age gap (?) Lần đầu viết mong mn ủng hộ ạ 🥺 đừng toxic t nhé, arigathanks 🌹…
Quà tặng cho ngdepp @prettygirlbigdickThôi Nhiên Thuân: Choi YeonjunThôi Tú Bân: Choi SoobinThôi Phạm Khuê: Choi BeomgyuKhương Thái Hiền: Kang TaehyunHưu Ninh Khải: Huening KaiBên cạnh, Thôi Tú Bân ngồi phấp phới như một tiểu hài tử. Y hết nghịch hỷ tráp, lại vươn tay nghịch tua rua trên hỉ bào của "tân nương". Mỗi khi chạm phải tay áo đỏ, y liền reo lên:"Đẹp quá... Khuê Khuê đẹp hơn cả công chúa trong truyện mẫu thân ta kể... Tóc công chúa chẳng thế đen bóng như người."Âm thanh trong vắt, ngây ngô mà chân thành, khiến toàn sảnh bật cười. Ai nấy đều khen: "Thái tử thật có phúc, cưới được giai nhân như tiên."Nhưng với Nhiên Thuân, từng chữ rơi xuống tựa như kim châm cốt tủy. Người bên cạnh, y hệt tiểu hài tử, dồn hết lòng chân thành vào một thứ hư vọng.Ánh mắt Nhiên Thuân khẽ rủ xuống. Lòng chàng dâng lên một nỗi xót xa nặng nề:- Ta đã lừa dối ngươi... Tú Bân. Một ngày kia, nếu ngươi biết ta chẳng phải Phạm Khuê, liệu nụ cười ngây thơ kia còn tồn tại?*Lưu ý: Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu.Không được phép đăng tải truyện dưới bất kì hình thức nào nếu không có sự cho phép của tác giả.…
Yeonjun thức dậy thì phát hiện mình nhỏ xíu.Loay hoay đi khắp nhà gọi Soobin.Soobin hoảng loạn tưởng ma nhưng sau khi nghe giọng Yeonjun thì run rẩy bế lên."Là em... thật sao?"…
"mà tớ không chắc... lần sau chúng ta có thể sống sót qua một lần chia tay nữa không.""nếu mình bước lại... liệu lần này có vỡ tan không?""chúng ta có thể bắt đầu lại không?""không. nhưng chúng ta có thể tiếp tục... từ chỗ mình đã dừng."_lowercase_song recs:nếu em không muốn • thanhluan, PAGANINOnếu lúc đó • tlinh, 2pillz…
Fic mình triển plot từ Talk X Tick Room hôm 21/7. Câu chuyện đã được chỉnh sửa, thêm thắt không đúng sự thật, tất cả đều xuất phát từ trí tưởng tượng của mình.…
"Bạn biết không, ba mẹ nói với em, từ khi nhìn thấy ảnh và hồ sơ của bạn qua trang web kia thì ba mẹ đã có cảm tình với bạn rồi.""Chắc là vì anh có tướng phu - phu với bạn đó!""Vậy mình phải làm gì đó cho giống phu phu thôi chứ nhỉ?""Tùy bạn đó, vì anh nguyện làm phu phu với bạn suốt cả đời này rồi!"…
"Em... thực sự hết yêu tôi rồi!""Lớn rồi, là sẽ không còn được hôn nữa sao?""Anh sợ rằng, bản thân không có đủ sức để giữ em nữa...""Soobin, em thật sự không còn yêu anh nữa, đúng không?""Xin lỗi cũng có ích gì đâu? Tôi dùng cả tuổi thanh xuân để ở bên em mà, tôi mới chính là kẻ ngốc!""Cút!"...."Yeonjunie, anh không nằm mơ. Là em!""Choi Yeonjun!""Em xin lỗi, đừng khóc, là lỗi của em!""Yeonjunie, bé đã sợ lắm đúng không? Em xin lỗi...""Yeonjunie..." "Choi Yeonjun, anh nhẫn tâm đến thế cơ à?"...P/s: Sinh Tử Văn…
Họ đến bên nhau như một vết thương và liều thuốc cùng lúc. Một người lặng lẽ xoa dịu những ám ảnh, một người dần mở lòng sau bao năm khép kín. Giữa những phút yếu lòng và khoảnh khắc ngọt ngào, họ nhận ra... có những thứ tình cảm chẳng cần nói ra, chỉ cần ở cạnh nhau là đủ.…