Tên gốc: 玉露--女配她不想HETác giả: 左岸海ringNguồn: afdian, lofter lộ lộ gia tài lực số một, lộ ba vì lộ lộ, đầu tư đại long mới thành lập công ty, sau lại bọn họ kết hôn, đại long vẫn luôn tự ti, hắn cảm thấy chính mình như lộ lộ nói có tỳ vết kim cương giống nhau, hắn cũng là sinh ra liền có tỳ vết, cảm thấy chính mình không có cách nào cùng lộ lộ bộ mặt thật đề bình luận. Cảm tình vẫn luôn không tốt, sau lại lộ lộ đề ra ly hôn. Lộ ba tiêu tiền mướn nam thần cấp bậc mạnh nhất nam nhị, lộ lộ phi thường vui vẻ, đại long mỗi ngày đều ở bị dấm.…
Câu chuyện bắt đầu kể về một chàng trai tên là Kuzuryu Yuu, gặp một cô gái kì lạ tên Vellia Afdend. Cô hỏi anh liệu có muốn làm chủ thế giới không? "Tại sao tôi phải làm thế?" (Yuu) Thế là chuỗi ngày cực khổ chống lại những thế lực khác nhau, để trở thành bá chủ thế giới của Yuu bắt đầu với Vellia làm người đồng hành.…
xoay như chong chóng quanh suy nghĩ và trí tưởng tượng của t/g, về 1 thế giới mà do t/g hình dung và hư cấu, có #bl #gl #nt. Nói chung là có cặp đôi á, chơi lớn truyện này có 3 tình yêu luôn:v, đọc đi cho t/g zui zui😭👉👈💖…
-"Yêu rồi mới lại hận. Không yêu tất nhiên không hận. Nàng hận ta, vậy là đã yêu ta."**Một thời không nào đó, huyết tộc, con người, thợ săn sống chung với nhau, tai ương giết chóc suốt từ năm này qua năm khác, không có điểm dừng.Con người, thứ tồn tại yếu thế nhất cuối cùng cũng tìm ra được cách để họ vùng lên - thợ săn huyết tộc. Giống loài được tạo ra từ lời nguyền và oán hận của con người đối với huyết tộc.Nhưng đáng tiếc, thợ săn sau đại chiến với Wafderg tổn thất quá nặng, quyết định tách ra khỏi sự kiểm soát của người thường, tạo thành thế lực riêng. Đến lúc này, loài người chỉ có thể tạo ra những cỗ máy không có lý trí để dễ thao túng.Từ đó, thế chân vạc được hình thành. Cũng là lúc mà câu chuyện của chúng ta bắt đầu.**Màn đêm buông xuống, loài quỷ hút máu lãnh huyết bắt đầu sôi sục. Trong lâu đài, đôi mắt bạc lạnh lẽo của Wafgerg nhìn xa xăm về phía biển hoa bỉ ngạn đầy ma mị. Trong đó có một chiếc quan tài bằng pha lê, từ ngoài có thể nhìn thấy bên trong nằm im một thiếu nữ xinh đẹp. Hắn cứ nhìn như vậy mãi không nhúc nhích, không biết suy nghĩ cái gì, làm người ta liên tưởng. Hắn, đã đánh mất linh hồn.-" Nàng nói, nàng thích hoa bỉ ngạn, muốn ngủ say trong rừng hoa bỉ ngạn. Đến lúc đó, nàng mới thấy thật yên bình. Ta làm được cho nàng. Nhưng, nàng cứ ngủ như thế, ta sẽ rất cô đơn."Giọng nói của hắn đều đều, đều đều giống như một cỗ máy, không trầm không bỏng. Nhưng sao lại cảm thấy đau đớn như kim châm, từ từ nhưng ngấm vào tận xương tuỷ.…