Tên truyện: God Of The Broken Future.> "Cậu ấy không cứu thế giới... Cậu chỉ xây lại nó từ những mảnh vỡ. Và rồi phá nát lần nữa. God of the Broken Future."Thể loại: Thao túng, tâm lý, đấu chí, logic...Kết có thể HEĐây là truyện đầu tay mong mọi người thông cảm! …
Khi từng hành động, từng việc mình làm đều có thể cứu người theo từng nghĩa mà bản thân ko hề hay biết...Và cũng vì điều đó mà xung quanh em toàn những kẻ điên...Điên vì tình, điên vì dục vọng và điên vì ham muốn....…
giết con chim nhạn.Không phải BE đâu, em thiệt lòng thương Martin của em.Tất cả các tình tiết đều phi thực tế, vui lòng không áp dụng, gán ghép với bất kỳ ai, trường hợp, tình huống nào. Không hạp xin hãy quay đầu------------------------------------✮ ⋆ ˚。𖦹 ⋆。°✩-------------------------------------Martin!bottom@…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Gửi bạn cũng như những người đang đọc lời tự sự này... "Mình và bạn có thể sẽ là những kỉ niệm mà mình nhớ nhất trong những ngày cuối cùng..."Xin chào, đây có lẽ là tác phẩm đầu tay do chính mình sáng tác, cảm ơn bạn vì đã dành thời gian cho cuốn tập thơ "Còn lại gì sau những buổi chia ly". Mình có nghe ở đâu đó có một câu nói như vầy "Còn gặp nhau thì hãy cứ vui/ Chuyện đời như nước chảy hoa trôi,/ Lợi danh như bóng mây chìm nổi/ Chỉ có tình thương để lại đời." 3 năm cũng là một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn, nhưng có thể khiến ta vương vấn một ai đó. Mình Cũng vậy, ở những ngày tháng cuối cùng mình mới nhận ra mình quý trọng bạn đến nhường nào! Mình là 1 kẻ nóng nảy, hung dữ và cũng rất chiếm hữu. Mình đã từng làm tổn thương nhiều người để rồi mình nhận ra, tính cách bốc đồng ấy lại vô tình khiến những người thật sự yêu và quý trọng mình tổn thương, mình thất bại quá nhỉ?Đây là tập thơ ngắn do những cảm xúc đan xen trong mình viết nên, mình hy vọng những người đang đọc đến dòng này, sẽ hiểu và đồng cảm với những cảm xúc đang dần trào trong nó. Nó không chỉ là một tập, nó còn là một tâm tư, một tình cảm hay thậm chí là một ngọn lửa đang dần dần tắt trong lòng mình, hy vọng bạn sẽ yêu thương cũng như đồng hành với nó và coi nó như một người bạn thân đang kể lại chuyện tình của họ nhé!Gửi bạn - những người quen và những người không quen, cảm ơn bạn vì đã cầm trên tay đứa con tinh thần đầu tiên của mình. Cảm ơn bạn vì đã đồng hành với mình từ những ngày đầu tiê…
Takemichi anh hùng của Toman, Sau bao nhiêu lần quay về quá khứ thì cậu đã cứu đc cả Toman. Năm 26 tuổi Mikey vì bị khả năng hắc ám chiếm lấy nên đã tra tấn cậu vô cùng dã man. Mặc sức cho tụi kia cố gắng ngăn lai nhưng Mikey lại ko nghe theo mà giết hết ko chừa 1 ai. Vào 1 ngày nọ khi đang tra tấn Takemichi thì Mikey có việc gấp cần ra ngoài, quên đóng cửa Takemichi thấy vậy liền chạy trốn khỏi đó cùng lúc đấy Mikey thấy đc liền kêu đàn em đuổi theo. Chạy tới lộ lớn thì có 1 cô gái la lên, Miey quay qua thì cảnh tượng ngay trc mặt đã lm anh choáng ngộp. Takemichi cậu bé có mái tóc đen láy, quần áo xộc xệch, cơ thể đầy thương tích dang nằm trên 1 vũng máu. Nhưng sau đó thì lại có 1 nguồn điện chảy qua ng cậu. Takemichi mở mắt và thấy đc khung cảnh căn phòng lúc trc của mik.KHÔNG LẼ MIK ĐÃ XUYÊN KHÔNG VỀ QUÁ KHỨ RỒI SAO! Cứ gọi tác giả là Nhyy=))TRUYỆN ĐC ĐĂNG TẢI TRÊN WATTAP NẾU THẤY Ở NƠI KHÁC THÌ KO PHẢI LÀ TRUYỆN CỦA MIKYÊU CÁC CÔ<3…
Theo đúng như bộ truyện, hầu hết mọi người đều....ra đi. Quỷ cũng chả còn con nào, quân đoàn diệt quỷ cũng tan rã. Cậu cảm thấy mình vô dụng, rõ ràng khi đó cậu ở ngay bên cạnh họ vậy mà vẫn không thể bảo vệ họ. Mỗi lần nhớ đến nó là một lần cậu cảm thấy đau nhói..... Cậu có một cơ hội mới... một cơ hội để cậu thành công tâm nguyện mình, cậu sẽ... không để bất kì ai phải ra đi một lần nữa...…
Sano Manjiro là một giáo viên đã vào nghề được vài năm. Cậu đơn phương một người, cậu đã quyết định chuyển đến phụ trách ngôi trường người đó đang theo dạyNhưng khi chuyển đến đây, bất ngờ đã ập đến khi Mikey biết chị gái dịu dàng cậu luôn mong mỏi ngày nào đã có người yêu. Mikey bị tổn thương nặng nề. Cậu quyết định sẽ đứng sau nhìn cô ấy hạnh phúc và đóng cửa trái timNhưng Mikey nào biết, cậu đã khiến trái tim của rất nhiều người rung động. Đây là hành trình công lược Sano Manjiro của những kẻ đó. Liệu họ có thể khiến trái tim Mikey mở ra lần nữa? Liệu có thể xé nát được sự to lớn của cái bóng mang tên mối tình đầu ?***Lưu ý:- Đây là AllMikey, Mikey bottom- Không tiếp nhà AllTake, shipdom khác vào gây war- Không tiếp anti Sano Manjiro, anti Tokyo Revengers-OOc nặng, lệch nguyên tác-Có yếu tố bẻ thẳng thành cong-Toxic =cút…
Thẩm Tinh, một bác sĩ chấn thương chỉnh hình ế từ trong trứng suốt 28 năm, chưa từng yêu đương lăng nhăng nam nữ. Không chịu nổi những lời khiếu nại từ người nhà bệnh nhân và cáo buộc trai tồi, cậu đành ngậm ngùi khăn gói đi chi viện cho vùng biên giới Vân Nam.Người đã đen thì uống nước lọc cũng dắt răng. Thẩm Tinh vừa lái xe ra khỏi quốc lộ 318, bụng dạ cậu bắt đầu biểu tình. Cậu lao vội vào nhà vệ sinh, giấy vệ sinh lại rơi tọt xuống bồn cầu, cậu đành bi phẫn gõ cửa cầu cứu:"Anh bạn ơi, cho tôi mượn ít giấy với."Một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đưa một gói giấy qua khe cửa."Cảm ơn nhé."Giọng nói trầm thấp từ bên ngoài vọng vào:"Vì nhân dân phục vụ."Lúc bước ra, Thẩm Tinh có chút xấu hổ, cứ lén lén lút lút quan sát trạm dừng chân như đi ăn trộm, chẳng biết vị đại ca nào vừa đưa giấy cho mình.Nhưng chỉ thấy chiếc xe Land Cruiser độ lại đang đậu bên cạnh trông rất bắt mắt. Đứng cạnh xe là một người đàn ông mặc áo khoác đen, đi giày lính, tư thế đứng chuẩn quân đội. Bên chân anh ta là một chú chó oai phong lẫm liệt, trông giống như Becgie Đức, cực ngầu, phối với tiểu thư nhà mình đúng là hết nước chấm.Chẳng hiểu sao, lúc đi qua trạm kiểm soát biên giới, cậu lại bị giữ lại kiểm tra tận một tiếng đồng hồ. Vừa qua khỏi trạm, trời đổ mưa tầm tã, quốc lộ có mấy chỗ bị sạt lở, và chiếc Land Cruiser kia cứ bám sát nút sau xe cậu.Thẩm Tinh đã mấy lần nhường đường nhưng đại ca Land Cruiser nhất quyết không vượt. Không phải chứ, một đại ca đi xe địa hình…
như tên :) này là tập những fic/au ngắn tui dịch từ một số người dùng trên X về tất tần tật những ship có juntae (thường là gotae và seongtae). Chưa đc cho phép nên tui sẽ cre bài viết gốc ở đầu cho ai cần nhe nhe. Chúc câc vợ đọc fic vve :33…
Hanagaki Takemichi là nhân vật chính trong một quyển truyện tranh với tình tiết xà lơ. Trong một lần xuyên không về quá khứ do trục trặc kỹ thuật cậu chàng đã phát hiện ra. Nhiệm vụ của Takemichi là giúp các nhân vật được sống sót cũng như Mikey thoát khỏi bản năng hắc hóa. Trải qua nhiều lần cậu đã dần dần cứu được mọi người và kể cả Mikey. Qua nhiều kiếp , sau khi cứu được họ thì nhiệm vụ của Takemichi đã hoàn thành. Một thời gian sau do cảm thấy bản thân dường như đã chán nản cậu quyết định táo bạo đó là đi du lịch!!! Chẳng đùa được đâu!? Bọn hắn phát hiện ra cậu đã rời đi không một lời nhắn hay hay thông tin gì. Suy sụp đau khổ nối tiếp nhau, không có ánh sáng nhỏ... một lần nữa rơi vào bống tối. Sau 3-4 năm đi chơi cho đã cái nư Takemichi trở về để báo hại lũ bạn nhưng ai mà nào ngờ đâu... Thứ đê hèn chóa chết tao đi du lịch có mấy hôm mà bây báo tao là sao??? Dặn lòng tự nhủ với bản thân "không sao lỗi lầm của bạn là do mình, bạn bè phải giúp đỡ lẫn nhau nhưng nếu bạn đéo biết sửa chữa thì chuẩn bị gặp tổ tiên đi!!! " tâm tình đã ổn Takemichi đi tìm những người bạn để ôn ít chuyện cũ cũng như tâm sự mỏng. Lại là chuyên mục đào hố mới quên hố cũ🐸 Mấy bộ kia tôi ko chắc là có nên viết tiếp hong nhưng chắc là khôngggg nhóa<3Mãi êuuu…
-Sự thao túng- _Sự thống trị_-Niềm khao khát-_Kể cả những mong ước tầm thường giả dối_ -Sự đối đầu-_Nghịch chuyển xuyên thời không_-Vẫn chưa đủ đâu-_Thêm một chút nữa_-Trở thành của người-_Ta sẽ cho em thấy thứ gì mới là cao quý nhất_Đơn giản là tập hợp các câu chuyện nho nhỏ thôi…
" Chú ơi, chú là sư tử đúng không ạ"Một giọng non nớt cất lên khiến Taiju giật mình thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân.Lại một lần nữa giọng nói ấy vang lên, lần này ống quấn đã bị nhăn lại do lực kéo nhỏ từ bên dưới gây ra, Gã liền nhìn chân mình, một cục nhỏ tròn tròn đang nói chuyện với mình, đứa trẻ này còn có chút quen mắt.-------------------------------------------------------------------------------------------Đây là một phần của truyện mình định viết mà mình mãi vẫn chưa xong phần đầu vậy nên cho nó lên làm oneshort tạm hihi.…
Takemichi đã quyết chiến với Mikey với băng *toy quên rồi* nhưng Takemichi đã 'chết' vì bản năng hắc ám vì muốn mọi người hạnh phúc nên mới làm vậy...nhưng cậu đã lầm rồi cái ngày định mệnh đó cậu đã ra đi....Tg:lần đầu viết chuyện nên sợ khum hay mn gắng đọc nha^^…
Tổng hợp những câu truyện kinh dị, giả tưởng mà mình viết, nếu có sai sót mong mọi người nêu góp ý.Lưu ý: Truyện có yếu tố 18+, Rape, Máu me, vân vân và mây mây nên lưu ý trước khi đọc nếu như bạn không phù hợp với thể loại trên![Đa phần viết để thỏa mãn cơn vã otp]Truyện sẽ chỉ được đăng trên Wattpad nếu bạn thấy truyện được report ở đâu vui lòng báo lại cho mình!…
Takemichi chỉ đơn giản là một cậu học sinh bình thường như bao người khác, nhưng một lần cậu đã gặp được mikey - tổn tưởng touman. Bang đảng bất lương đang nổi hiện nay. Cuộc hành trình đầy gian khổ đã mở ra. Hãy cùng theo chân takemichi nhé?! ..............Đâu là giả dối, đâu là sự thật? Takemichi, rốt cuộc cậu là ai?!…
Gia đình tôi là một gia đình gia giáo , mẹ t là thạc sĩ . Còn bố tôi là một tiến sĩ . Nghe vậy chắc hờn các bác muốn gia đình mình như vậy . Nhưng không , bởi sự tài giỏi của bố mẹ nên chị em chúng tôi phải gồng mình mà học tập để bố mẹ không mất mắt . Ở đây gồm có những dòng chữ buồn của tôi ...( câu chuyện dựa trên sự kiện có thật )…