Em Là Ánh Nắng Của Anh
Truyện đầu tay của tớ hihi>33…
Truyện đầu tay của tớ hihi>33…
Có một bức tượng giống hệt người sống trong bảo tàng, và nó biết động đậy.Có một bức tượng mọc ra lông vũ mỗi lần Shuichi gọi nó bằng tên.Có một bức tượng đã tự xưng mình là Thiên thần hộ mệnh của Shuichi.Có một bức tượng đã nói nó yêu cậu hơn bất cứ thứ gì...("Vậy, chính xác thì, anh yêu tôi hay yêu [sự thực] đang ẩn náu bên trong tôi?"Rantarou chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng mà buốt lạnh. Một nụ cười, rõ ràng chẳng có chút gì là giả tạo, nhưng lại trát lên đôi mắt gã cái đắng chát đến chạnh lòng. Như thể biết bao xúc cảm, biết bao câu từ ứ nghẹn chôn sâu bấy lâu đều theo cái nhếch môi nhẹ tênh ấy, lan tràn.Gã chậm rãi, run rẩy áp tay mình lên gò má Shuichi."... Xin lỗi em."Shuichi không nói gì thêm.)…
Thanh xuân ai cũng có đôi lần rung động. Mỗi khoảnh khắc đều như một thước phim tua chậm làm người ta nhớ mãi. Có thể là tình đầu đẹp đẽ như ánh trăng sáng, hay là đau khổ như dằm trong tim. Tất cả như đều được định mệnh sắp đặt...Mỗi câu chuyện là một vũ trụ riêng lẻ. Nơi giữa người và người có những mối duyên ràng buộc. Để lại trong tâm trí những kỷ niệm khó quên...…
Rốt cuộc Minh Hưởng có từng để tâm đến em không? Hay đó chỉ là sự ảo tưởng của kẻ si tình?Đông Hách chẳng tài nào xoá nhoà hình ảnh chàng trai Sư Tử ấy khỏi đoạn kí ức thanh xuân của mìnhÙm húm, thì sẽ có một số từ ngữ hơi ấy một xíu, vì bối cảnh là ở trường học. Mà học sinh thì không thể nào thiếu những pha nói bậy được đúng không??? Mong là mọi người đừng nên quá nhạy cảm với ngôn từ mình dùng nha😸…
Thể loại: HE, ngọt, đồng niên, trúc mã, tình giả thành thật.…
Tôi không đủ can đảm để nói lời yêu em, bây giờ thì khác rồi!…
Sự thay đổi của tôi...…
chỉ là tôi ngốc…
Oneshot nhỏ thôi…
Đợi chờ có lẽ là hạnh phúc.Dù trên thế giới có bao nhiêu người nhưng tôi vẫn thấy mình cô đơn.Không còn giả tạo ta sẽ được gì?Giờ còn lại gì trong tiềm thức? Chỉ còn đây những kí ức vô hồn...*CHÚ Ý: Đây là những cảm hứng ngẫu nhiên nên viết thành truyện nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo. KHông đạo nhái dưới mọi hình thức, có muốn mang đi nhớ phải thông báo CHI TIẾT cho tớ biết và nhớ GHI NGUỒN đó. Không là tớ buồn đó mà tớ buồn thì sẽ đi ám kẻ làm tớ buồn đó!!! Chút chia sẻ vậy thôi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Tình yêu…
Dựa vào câu chuyện của tôi và người tôi thích…
Tác Giả : Won Pii…
Mấy bạn biết hủ là j mà đúng ko…
Tôi và cậu ấy đã từng học cùng lớp Tôi và cậu ấy không ngồi cùng bàn như những cặp khácTôi và cậu ấy không thân nhau như những người khácTôi và cậu ấy chỉ đơn giản là bạn cùng lớp Và ...tình cảm của tôi cũng chỉ có mình tôi biết Nếu cậu ấy có vô tình đọc được những dòng nhật kí này thì chắc cậu ấy không nghĩ là tôi đã viết đâu nhỉ? Cái lúc mà cậu đọc được những dòng nhật kí của tôi và cậu biết được tôi đã viết ra những dòng này để cho cậu biết được tình cảm của tôi. Thì chắc lúc đó.... tôi với cậu dù đang ở cùng một cái đất nước Việt Nam này , cùng ở cái thành phố này thì cũng chẳng tìm thấy nhau nữa rồiNhững câu chuyện về cậu, về khoảng thời gian tôi đơn phương cậu, về khoảng thời gian mà người ta bảo.. Là đẹp nhất cuộc đời học sinh...... Thanh Xuân…