Không linh căn. Không khí mạch. Không thiên mệnh.Trong thế giới nơi đạo là trời, kẻ không thể tu luyện bị xem như rác rưởi.Hàn Vô Minh - một thiếu niên sinh ra ở đáy vực của tu chân giới - bị gọi là phế nhân, là đồ bỏ đi, là kẻ không xứng ngẩng mặt nhìn trời.Nhưng hắn không khuất phục. Không được bước lên đạo lộ? Hắn sẽ tự rèn ra con đường của chính mình bằng máu, thép và ý chí.Rèn tay thành kiếm. Rèn xương thành thương. Rèn tâm thành đạo.Khi thế gian đóng mọi cánh cửa, hắn sẽ đập vỡ cửa trời mà bước lên.…
"Cô là ai?" JungKook nhìn cô ta "Tôi là người yêu của Taehyung" Ahnie nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bì"Ha...Cô thì ra là tiểu cường thơm tho Jang Ahnie đây mà""Hôm nay tôi không đánh cô tôi không phải là VỢ CỦA KIM TAEHYUNG" Thế là cuộc chiến giữ cô ta và Kookie bắt đầuKookie lên gối, tát mặt , giật tóc ả _Một lúc sau_"Hơ yếu mà bày đặt ra gió dám cướp chồng của ông đây" nói rồi JungKook ngồi xỏm xuống nắm tóc ả lên giựt mạnh ra sau cậu nói tiếp: "Con mẹ nó bây giờ cô cút ra khỏi chồng ông không HẢ!?"…
Truyện kể về Vũ Cát Tường - một cô gái xinh đẹp và lương thiện. Nàng vốn đã có một mối tình đẹp với người thương, định sẵn là sẽ lấy chàng làm phu quân. Nhưng nàng lại bị phu nhân Ngọc Lan gài bẫy và cuối cùng buộc phải nhập cung. Cũng từ đây - những biến cố kinh hoàng ập đến nàng. Nàng bị hàm oan và bị tống vào lãnh cung. Nữ chính giờ đây mới hiểu rằng, sự nhân từ đối với kẻ thù chính là con dao đâm chết chính mình. Liệu cô sẽ trả thù những kẻ đã hãm hại cô như thế nào? Sự đáng sợ của ma thuật đen, tà chú, những xác chết đội mồ sống dậy và những linh hồn gào thét trong đêm tối, nhưng thứ đáng sợ nhất liệu có phải ma quỷ hay chính là lòng người?? Tất cả sẽ có trong truyện. Lưu ý: Toàn bộ tình tiết trong truyện đều là HƯ CẤU.…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận…