Tác giả:Hậu quạ0831 hào nửa ám đọa bổn hoàn tới một người tân thẩm thần giả -- một cái mang theo hài tử, mềm mại nữ tính. Vì thỏa mãn chúng ta thê tiểu đam mê bãi liêu, np nhắc nhở -------- chuẩn bị còn tiếp: Ba ba thúc thúc tình nhân 【NPH】 dư ân ân là nghệ thuật học viện hệ hoa, là lão sư trong mắt ngoan ngoãn học sinh, là đồng học trong mắt thân hòa nhà giàu tiểu thư. Nhưng nàng cũng là thúc thúc nhóm trong mắt thủy tinh oa oa, dưỡng phụ bên người ngọt ngào tình nhân.…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Chưa từng yêu, chưa từng hiểu về tình yêu. Là người đưa ra lời khuyện về chuyện tình yêu cho bạn bè nhưng chính bản thân lại không được viên mãn. Người đời thường nói : Thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi thứ, kể cả tình cảm. Nhưng đã qua mấy năm rồi, tôi vẫn nhớ cậu như những ngày ấyVẫn nhớ như in từng lời nói, nụ cười, hành động của cậuNhớ rằng tôi và cậu cũng đã từng có một thời gian thân thiếtNhớ rằng tôi đã từng ấu trĩ, muốn thu hút sự chú ý của cậu đến mức nào ... Sau cùng, thứ thời gian để lại cũng chỉ còn là hình bóng và chờ mong.…
My destiny. My destiny. My destinyChúng ta gặp nhau khi còn là những đứa trẻ ngây ngô, trong sáng và bỏ lỡ nhau để đánh dấu bước đệm trưởng thành.Cậu đến với tôi như tia nắng mùa hạ đầy ấm áp nhưng lại lặng lẽ rời đi như cơn gió mùa đông. Ngày cậu đi, chong chóng không ngừng quay."Hạ Dương, chờ mình nhé?" ×Truyện được lấy chút cảm hứng từ " Mùa hè năm ấy quay trở lại" của fuyu trong quyển "Và nụ cười sẽ hong khô tất cả"…
MỘT CÂU CHUYỆN NHỎ TUỔI 18 -Thụy An, bà tính thi trường nào thế? Văn Dương vò đầu bứt tai ngồi cặm cụi gạch từng nguyện vọng mà ông ấy đã tìm hiểu. Có vẻ mọi chuyện đang không được suôn sẻ lắm với ổng. Tôi thấy ổng mấy nay khá căng thẳng về việc chọn trường, chọn nguyện vọng để thi lên đại học. Thực ra Văn Dương học rất tốt, thậm chí là còn hơn tôi nên nhìn ông ấy ngồi vò đầu bứt tai mấy nay mà tôi cũng hơi hoang mang. Mà tôi có một bí mật nho nhỏ về Văn Dương. Ông ấy là tình đầu của tôi.…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
Sau chuỗi ngày mệt mỏi nghiêng cánh ô che dòng cảm xúc, che đi giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi, dường như... em đã không còn đau nữa rồi.____Phương Tử Du là một chàng sinh viên vừa tốt nghiệp chuyên ngành văn học, để cảm nhận chân thực hơn về cuộc sống sau bao năm miệt mài đèn sách, đồng thời tìm nguồn cảm hứng cho tác phẩm mới của mình, cậu quyết định tham gia một đoàn tình nguyện ngắn hạn, trở thành giáo viên tạm thời nơi vùng núi xa xăm phía Bắc. Tại đây, Tử Du gặp lại mối tình đơn phương dang dở của mình - Trần Hạ Vũ - người mà cậu vừa tỏ tình thất bại cách đây không lâu.Dù Hạ Vũ tỏ ra bài xích vì cho rằng cậu theo đuôi mình đến tận non cao, nhưng Tử Du vẫn hăng hái bắt đầu hành trình cưa đổ hắn từ đầu, song song với đó là những câu chuyện về chuyến hành trình mang con chữ đến bản cao cho các em nhỏ miền núi hẻo lánh.Từ núi non trùng điệp, nơi cỏ cây xanh mướt cùng mùi thơm lúa mới của ruộng bậc thang, đến chốn đô thị phồn hoa tấp nập, nơi quá khứ chưa từng ngủ yên lần nữa vây lấy tâm hồn người thương tổn. Tình yêu, lý tưởng, định kiến cùng những nỗi sợ sâu thẳm nơi tâm hồn, liệu họ có vượt qua tất cả ranh giới để chạm đến linh hồn nhau?____Về cái tên Phương Tử Du: Tử Du là con lai Việt - Đài, cậu theo họ mẹ và có khoảng thời gian sinh sống ở Đài trong thời thơ ấu, sẽ được tiết lộ cụ thể trong truyện.…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
hơn đam 1 tý 1-2 chap sẽ cs h+ngọt ngào:)ngược , hơn ngôn tình , sẽ k biến ai thành con gái cảchuyện sẽ ra từ 7g đến 8g thứ 2-5-7cs vài từ viết sai mong m.n thông cảmđây là lần đầu tiên mình viết chuyện mong m.n bỏ qua ạ💞…
Có một con cua "cute" thích một bạn Song tửBạn Song tử là nữ ....... và cua "cute" cũng vậy..... nhưng chạ sao cua vẫn thích*Hahahaha*Lưu ý:-Đây là nơi cua giải toả tâm trạng về tình cảm của mình nên nghiêm cấm những hành vi không có văn hoá(chửi, ném gạch, ném đá * không có nhu cầu xây nhà mới* v.v.....)-Con cua này mới học lớp 8 thôi nên mọi người cứ xưng hô theo tuổi là được ạCảm ơn đã đọc ạ (*^ω^*)…
Gió biển vẫn quyến luyến sa, ngươi lại bỏ qua của ta thì giờ Con bướm như trước cuồng luyến hoa, bỏ qua ta chuyển thế hai má Từng ưng thuận vĩnh viễn lại ở đâu, luôn không bỏ xuống được Ngươi còn yêu ta sao, ta chờ ngươi một câu -- ta nghĩ tình yêu nó là cái mê, nhưng này cái đáp án là ngươi sao?Ông trời a, một cái bá đạo thanh mai trúc mã đã muốn thực đủ đau đầu !Vì sao? Vì sao? Còn muốn nhưng cái túc thế người yêu đến tạp ta!Hơn nữa là ta hoàn toàn không có miễn dịch lực tuyệt thế mỹ nam!Soái ca càng nhiều càng tốt là không sai .Nhưng là tình yêu này mê, ta như thế nào mới có thể cởi bỏ!?…
Author: sweetchildfoxCategory: Friendship, sadness (chắc vậy)Rating: Mọi lứa tuổiSummary: [...] Chuyện tình này không vui, không lãng mạng như những câu chuyện khác-những câu chuyện ngôn tình. Mà chỉ đơn giản là một chuyện tình đơn phương như những tiếng đàn, từng nốt nhạc của nó thật trầm tư, bước đi chậm rãi. Đôi lúc trầm, đôi lúc bổng, những mảnh ghép cảm xúc của con người...…
Đây là fic mình viết ra cho chính bản thân mình , thay vì giống những người khác , thì mình lại muốn tự vẽ lên giấc mơ của mình , mình sẽ dùng cái tên Jeong GaEun cho nữ chính , và câu chuyện nói về giấc mơ yên bình của mình và các anh di tự mình dựng lên không ồn ào , không tranh dành , mình chỉ viết lên một câu chuyện bình yên , hạnh phúc , giới thiệu đoạn mở đầu sẽ bắt đầu ở Thụy Điển do ở đất đại Hàn mình k được chấp nhận nên mình và các anh đã chọn Thụy Điển một đất nước bình yên xinh đẹp để định cư ở đó …
Lâm một cậu thiếu niên nhạt nhòa giữa đám đông, cậu mang trong mình tính cách có đôi chút hướng nội. Đối với cậu mỗi ngày đi học chỉ đơn giản là lên lớp chép bài, đọc sách cuộc sống cậu luôn nhàm chán cho đến khi cậu gặp được người ấy. Minh như một tỉa sáng chiếu rọi vào cuộc sống nhạt nhẽo của cậu. *lần đầu mình viết truyện, có gì không hợp xin mấy bạn bỏ qua nha. Cảm ơn các bạn đã chọn truyện của mình để đọc*…
Năm 17 là độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Cũng là lúc bắt đầu hiểu thế nào là "chia xa". Là lúc nhìn những cánh phượng rơi mà thấy lòng xao xuyến lạ. Là lúc viết những dòng lưu bút vội vàng, gửi gắm bao nhiêu điều chưa kịp nói. Vào cái năm ấy, bước chân còn ngập ngừng trên ngưỡng cửa trưởng thành, ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn tiếng ve kêu râm ran và một mùa hè ở lại. Đây chỉ là một quyển nhật kí gồm những cảm xúc và tâm trạng của một cô bé mới lớn, ghi lai chút kỉ niệm nhỏ trong khoảng thời gian tươi đẹp ấy…
❗❗ Cảnh báo❗❗ Truyện siêu sắc, H nặng, không dành cho bạn đọc dưới 18 tuổi, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc Tác giả: Công tử khanh khanh🌷 Truyện được đăng tải tại 𝓵𝓮𝓶𝓸𝓷𝔂𝓼𝓽𝓸𝓻𝔂 🌷Nội dung tóm tắtNàng nhận thức hai ngườiÂnVẫn là hai cái mặt người dạ thúCường thủ hào đoạtHai cái nam chủ đều các có đặc điểmCốt truyện thịt phi ngốc nghếch thịt1v1 không tồn tạiĐây là 2v1 2v1 vănSảng văn ngược tâm ngọt văn hài kịch nhẹ nhàng…
Thể Loại: Thanh Xuân Vườn Trường, HE, Sủng, NP, Đô thịNữ chính: Chu Khiết Nam chính: •Lâm Phong •Tô Bắc Minh •Cảnh ThầnTruyện quay quanh thanh xuân từ năm 17 tuổi của 4 người đến khi trưởng thành, mỗi người đều là những mảnh ghép thanh xuân khó quên của nhau. Tuổi trẻ của họ rực rỡ, vui vẻ hơn bởi vì có nhau. Trong quá trình trưởng thành, cũng có những hiểu lầm, rồi cũng có những tình cảm ngây thơ chớm nở... 3 chàng trai cùng thích thầm một cô gái. Cô ấy sẽ bên cạnh ai? Chu Khiết thuở thiếu thời, bởi vì không muốn mất bất kì ai, cô lựa chọn im lặng; Chu Khiết năm 30 tuổi nhớ lại bản thân lúc ấy cười bảo: 'Chu Khiết ơi, mày chọn ai thì các cậu ấy vẫn sẽ ở bên cạnh bảo vệ mày mà!'*Note: -Truyện do mình tự viết mà đây cũng là lần đầu viết nên sai sót mong mọi người bỏ qua nha!-Đừng hỏi truyện NP vậy có sạch hay khum vì đọc đi rồi biết nha! Mình cũng không dám nói là sạch trơn tru nhưng không phải văn H nha-Truyện đăng 1 tuần 1 chương do mình bận học nhưng nếu mọi người yêu thích thì mình sẽ tăng lên mỗi tuần 2C nha!-Mọi người follow mình để chờ truyện tiếp theo nè!…
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…