Ám Hà lúc này vẫn chưa thay đổi, Ám Hà vẫn là Ám Hà, không phải câu chuyện có người khác, đây là câu chuyện chỉ có hai người đồng hành cùng nhau, là quá khứ chỉ có hai người nhớWARNING: fanfic viết về Tô Xương Hà x Tô Mộ Vũ, tình tiết chậm, trước Tô Xương Hà đơn phương Tô Mộ Vũ, ban đầu là tình cảm huynh đệ, sau mới phát triển thành tình yêu, có ngược.…
Lời tự thoại và những tình huống trắc trở hằng ngày của 1 kẻ ác nhân.giới thiệu : Tên tôi là Yoshikage Kira. Tôi 33 tuổi. Nhà tôi ở phía đông bắc của Morioh, nơi có tất cả các biệt thự, và tôi chưa kết hôn. Tôi làm nhân viên cho các cửa hàng bách hóa Kame Yu và muộn nhất tôi về nhà vào 8 giờ tối. Tôi không hút thuốc, nhưng tôi thỉnh thoảng uống. Tôi ở trên giường lúc 11 giờ tối và đảm bảo tôi ngủ đủ 8 tiếng, không có vấn đề gì. Sau khi uống một ly sữa ấm và thực hiện khoảng hai mươi phút kéo dài trước khi đi ngủ, tôi thường không gặp vấn đề gì khi ngủ đến sáng. Giống như một đứa bé, tôi thức dậy mà không thấy mệt mỏi hay căng thẳng vào buổi sáng. Tôi được cho biết không có vấn đề gì trong lần kiểm tra cuối cùng của tôi. Tôi đang cố gắng giải thích rằng tôi là một người muốn sống một cuộc sống rất yên tĩnh. Tôi cẩn thận không gây rắc rối cho bản thân với bất kỳ kẻ thù nào, như thắng và thua, điều đó sẽ khiến tôi mất ngủ vào ban đêm. Đó là cách tôi đối phó với xã hội, và tôi biết đó là điều mang lại cho tôi hạnh phúc. Mặc dù, nếu tôi chiến đấu, tôi sẽ không thua bất cứ ai.:))))PS : những điều trong truyện tôi viết k hề liên quan đến mạch chính của JJBA , tôi viết cho dui hoi :3…
Tôi viết cái này chỉ để lấy kinh nghiệm để có thể viết được một bộ truyện nguyên chỉnh. Vì đây là lần đầu viết truyện nên còn hơi dở mong mn thông cảm và chỉ bảo!-Truyện ko liên quan đến chính trị-Truyện là bịa đặc không liên quan đến lịch sử-T/G ngu văn xin được thông cảm-Truyện có sai chính tả, thiếu nội dung, thiếu chữ!Tôi sẽ cố gắng sửa về điều này-Truyện ko có ý xúc phạm tổ chức hay các quốc gia nào-Ảnh bìa : MilkyWayCorn-Nếu truyện có không hay hay dở xin hãy bình luật và đừng gạch đá-Không đục thuyền!! Nếu bạn tôn trọng OTP tôi thì tôi sẽ tôn trọng OTP của bạn và bạn!…
Hôm nay cậu thế nào? Bật bản lofi Point the star, cốc cà phê vẫn còn bốc khói nghi ngút, cảm nhận vị đắng còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Thực ra là cà phê sữa nên cũng không quá đắng. Đã tối rồi. Ngủ thôi. Nằm nhoài ra giường, thả lỏng cơ thể, khẽ nhắm mắt lại, rốt cục vẫn là thao thức. Chính xác là cảm giác trống trải, thiếu thốn đến lạ. Cậu là cái gì mà cứ quanh quẩn trong đầu tôi thế? Đang liu riu đôi mắt, điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Ài.... Lại quên tắt wifi rồi! khó lắm mới ngủ được mà! Vơ lấy cái điện thoại trên bàn. Trong bóng tối, ánh sáng từ màn hình điện thoại thật nhức mắt. Một dòng tin nhắn hiện lên: "Hôm nay cậu thế nào?".......…
Tác giả: AkirathorThể loại: Học đường, viễn tưởngTakachi Kamiki, một học sinh bước vào cao trung với tâm thế khác hẳn bao người khác - cậu bị khuyết một phần ký ức. Trên con đường tìm lại ký ức và thực hiện ước mơ trở thành anh hùng giữa cuộc sống đời thường, cậu đã chọn Kansei - một ngôi trường kỳ lạ làm nơi lưu giữ những tháng ngày đẹp nhất của tuổi học sinh. Tuy nhiên với tính cách khép kín của bản thân, liệu chàng trai trẻ có thể thực hiện được những điều bản thân mong muốn?…
5 năm trước, Tiểu Tĩnh và Cố Minh Hạo từng có một mối tình thuần khiết. Nhưng khi đó, anh chỉ là chàng trai trẻ chưa gây dựng sự nghiệp, không xứng với gia thế của cô. Dưới áp lực của mẹ, Tiểu Tĩnh buộc phải rời xa anh, đi du học, cắt đứt mọi liên lạc.Ba năm sau, cô trở về nước, chuẩn bị kế thừa công việc từ anh trai trong công ty gia đình. Nhưng một tin tức bất ngờ ập đến: ba cô đã ký kết hôn ước với nhà họ Cố - vốn nay đã là một tập đoàn hùng mạnh. Người đàn ông cô buộc phải kết hôn không ai khác chính là Cố Minh Hạo, mối tình cũ đầy đau khắc.Liệu hôn nhân này chỉ là một bàn cờ thương trường, hay có thể trở thành câu chuyện tình yêu viết tiếp từ dở dang năm xưa?…
"Xin lỗi nha, muốn uống rượu với bổn tiểu thư, ít nhất phải lái được Bentley."" Xin thứ lỗi, muốn làm Bạch thiếu phu nhân thì ít nhất cũng phải có Rolls-Royce biển 5 số 8"Đồng vợ đồng chồng - Bá đạo như nhauNhiếp Chiêu x Bạch TừCô tiểu thư kiêu kì nghịch ngượm x tổng giám đốc đẹp trai lắm tiền simp vợ…
Những nhân vật chính: Rubedo (OC), Albedo, RhinedottirTác giả: Cây Cỏ Ven ĐườngThể loại: Shortfic, AngstSummary: Rubedo là "cô em gái" của Albedo - một nhà giả kim có tiếng ở Monstadt. Từ sau khi sư phụ Rhinedottir rời đi và chỉ để lại một mẩu giấy, cô đã sống cùng với Albedo - người "anh trai" trân quý nhất, cuộc sống của hai anh em đã chuyển biến như một kết thúc cho quá trình giả kim và mở đầu cho một chặng đường không biết trước kết quả...Note: Truyện này không có couple lãng mạn nào cả nên không phải loạn luân nha các cậu...…
Vũ Ánh Như và Phạm Hoàng Nhật Huy quen nhau vì bố mẹ của 2 người là bạn thân.Thật trùng hợp khi lên cấp 3 cả hai đã học chung trường THPT-Amsterdam và đều cùng khối chuyên văn.Tuy Phạm Hoàng Nhật Huy là trùm trường nhưng thành tích học tập của cậu ta luôn đứng đầu toàn khối,còn Vũ Ánh Như là hot girl của trường lại còn học giỏi nên có rất nhiều người theo đuổi.Cả hai người đều thích thầm nhau nhưng cứ vì hiểu lầm dẫn đến xa cách vậy chuyện tình gà bông này sẽ đi về đâu vậy mời các bạn đón xem nhé!!…
Anh đã từng nắm lấy tay cậu thật chặt như vậy.Anh đã từng ôn nhu vuốt nhẹ mái tóc cậu trong một ngày mưa lạnh lẽo.Anh đã từng quá đỗi vui mừng chỉ vì những hành động quan tâm nhỏ nhặt mà cậu dành cho anh.Cậu nghĩ rằng Park Jimin sẽ luôn ở mãi bên mình, cho dù cậu vô tâm với anh biết bao nhiêu chăng nữa.Nhưng cậu đã nhầm. Chẳng có gì là mãi mãi.Anh cũng không thể mãi chỉ là một kẻ chạy theo cậu. Để cậu tuỳ hứng đối xử như một kẻ ngốc.Đến khi nhận ra là đã quá muộn mất rồi. Giờ đây chính cậu mới là người phải dành lại được trái tim anh.…
Viết về chuyện tình đơn phương giữa cô học sinh trường thường và anh chàng chuyên toán. Chuyện tình viết về những thanh âm của tiếng đàn guitar, giai điệu ngân vang của tuổi trẻ. Giữa thành phố tấp nập xô bồ, có lẽ đâu đó, 2 người đã tìm thấy nhau. Thế nhưng, cái kết cho câu chuyện tình đơn phương năm ấy, mãi là một điều giang dở và không thể biết rằng, liệu có cái kết đẹp cho họ hay không?…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
Mộc An Ngưng cảm thấy mình không phải là một người thú vị.Nhưng lại để ý một nam sinh, đến nỗi sẽ quên ăn quên ngủ.Nam sinh kia như trăng trên cao, mà bản thân là như hồ dưới đất, mặt hồ vĩnh viễn không thể giữ được ánh trăng.Kỳ lạ chính là, dù biết là vậy, nhưng ánh mắt vẫn sẽ dừng lại trên người cậu ấy.Rồi tâm tư bị cậu ấy nhận ra.Mộc Ngưng An hồi hộp lại lo sợ, trở thành rùa rụt đầu dám có ý mà không chịu tỏ, chỉ dám viết nhật ký rồi đọc lại một mình.Sau này, một ngày nọ, khi đọc lại nhật ký ngày xưa của bản thân, Mộc An Ngưng cảm thấy bản thân ngày xưa rất không được.Cô không thể nào vô sỉ và không cần mặt như vậy."Anh là bảo bối, là vầng trăng, là ánh sáng của đời em.""Em đọc cho anh nghe nào."Chống lại ánh mắt nhiệt tình và nóng bỏng của chồng mình, Mộc An Ngưng không muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn phải mở miệng.Câu chuyện về một cô gái trầm tính, thích ghi nhật ký những lời ngọt ngào muốn nói với nam thần của mình, và nam thần dùng tình cảm chân thành của mình để giúp cô gái nhỏ mở cửa trái tim.…
1 Tổng tài văn 《 giá trên trời kiều thê 》 có cái vô tội nữ xứng, ở nữ chủ sau khi xuất hiện đã bị bá tổng bội tình bạc nghĩa, hung hăng nhục nhã.Nhà giàu số một thiên kim trình la xem xong, giận ném 400 vạn: "Làm tác giả sửa văn, nữ xứng cần thiết nghịch tập!"Một giấc ngủ dậy, trình la xuyên thành nữ xứng, còn bị bá tổng một chân đá văng ra.Hội sở ngoại, hai người oan gia ngõ hẹp, bá tổng hết sức khinh miệt: "Ngươi gia thế quá kém, không xứng với ta. Đừng cầu ta, không còn nữa hợp."Lời còn chưa dứt, một chiếc Rolls-Royce ngừng ở ngoài cửa, bá tổng hắn ba mở cửa xuống xe: "Kỳ thật hai ngươi ôm sai rồi, tiểu la mới là ta thân sinh!"Trình la đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm ở bá tổng trán: "Nghe thấy không? Lăn trở về ngươi đống rác đi."Đoạn gia Thái Tử gia đoạn tự bởi vì cái này ly kỳ ôm sai ngạnh, nhiều một vị vị hôn thê.Đoàn thị cổ đông sẽ, cổ đông mồm năm miệng mười: "Nào ôm trở về thôn cô, còn tưởng tiến Đoạn gia?"Đoạn tự lãnh mắt trầm giọng: "Ai lại vô nghĩa, ta đem hội nghị kỷ luật viết hoa bôi đậm khắc hắn trán thượng."Nào biết vị này "Thôn cô" một thân cao định, trang dung tinh xảo, nhảy trở thành quốc dân nữ thần.Nhất quán tây trang phẳng phiu, không ai bì nổi đoạn tự ôm nàng khai cổ đông sẽ, từng ngụm uy kem ly ăn.Cổ đông nhóm thật cẩn thận: "Còn...... Còn đề hội nghị kỷ luật sao?"…
Đúng,bộ này tôi nối tiếp bộ của bác @HongYnJoyce nhé^^,coi như bộ này là p2 nối tiếp mấy chương kia đi.Lưu ý:ko xúc phạm bất kì quốc gia nào,hoàn toàn là sự tưởng tương của tôi,ko liên quan đến chính trị,tôn trong thuyền của nhau,NOTP thì out ko tiễn.…
Không phải nhân chủng học! Không phải tâm lý học! Không phải thần học! Không phải tâm linh học! Không phải giới tính học!Không phải biếm họa học! Không phải sự thật học! Không phải lừa gạt học! Không phải ảo tưởng học! Không phải phê phán học! Không phải tự truyện học!Không phải ai học!Chỉ là ngươi học!!!…
Sở Lưu Hương là người chấn danh thiên hạ, trong giang hồ đầy rẫy những lời đồn về nhân vật này. Mẫu hình nhân vật này là một người đàn ông trong mơ tưởng của các phụ nữ, anh ta là đạo soái, đẹp trai, có tánh phong lưu, thích mạo hiểm, thích hưởng thụ, thích cấp thời hành lạc, không bị danh lợi bó buộc, chỉ làm những gì mình thích và không ai có thể cưỡng bức anh ta...Lý Tầm Hoan đã tìm quên vết thương đó trong men rượu nồng, trong những bóng dáng giai nhân, nhưng rượu nồng chỉ đốt cháy hai buồng phổi, huỷ diệt đi xác thân, và cuối cùng cũng mang theo vết thương ray rứt vào lòng đất lạnh.Bây giờ bên kia bờ thế giới, chẳng hiểu chàng đã quên được hay là chưa ? Rồi mười năm sau... Bao nhiêu là vật đổi sao dời, bao nhiêu là biến thiên dâu bể... Bao nhiêu là dĩ vãng trôi dần theo ký ức lãng quên... Nhưng tình yêu vẫn cứ là một vết loang không đậm cũng chẳng nhạt mà thời gian không làm sao gột rửa, mà mưa gió cuộc đời không thể xóa nhòa.Tiểu Phi ngồi nghiêng dựa lên mạn thuyền nhớ lại người bạn củ, chàng không khỏi ngậm ngùi thở dài... Chính chàng cũng mang phải vết thương ấy và chàng cũng đã tìm lãng quên bằng cách theo Lý Tầm Hoan ngao du khắp sơn cùng thủy tận, khắp thắng cảnh danh sơn. Liệu cuối cùng cái kết truyện sẽ sao, nhân vật này sẽ như thế nào nữa ???---> Cùng thảo luận truyện Sở Lưu Hương tại TRUYEN368.COM…