ảnh anime chế:v
vô đi:vNguồn:Face,Wattpad…
vô đi:vNguồn:Face,Wattpad…
Xin chào !! Tôi là Sally…
Trước đây cô là công chúa Bắc Triều mang dòng máu Thiên . Cô sống trong những ngày hạnh phúc bên Phụ Hoàng , Mẫu Hậu tỷ muội sư huynh .Nhưng cuộc sống ấy lại ko kéo dài mãi Mọi thứ đặt dấu chấm hết cho Bắc Triều khi bị Vương Triều hoàn toàn hủy diệt .Thấy Phụ Hoàng cùng người thân chết ko nhắm mắt ,cô chỉ biết rơi nước mắt , cô bất lực ko làm gì được chỉ gào thét ,nước mắt dường như ko bao giờ ngừng rơi.Nó đã hình thành trông cô sự oán hận tột cùng , sự khát khao trả thù , lời hứa mà cô đã viết bằng máu của chính mình " Ta sẽ giết hết tên nào mang dòng họ Vương " Ánh mắt của đỏ rực ...muốn bik thêm thì mấy bạn vào và đọc truyện nha ,ủng họ mình nha…
Đây là truyện đầu tay của mình,có mong các bạn cmt góp ý…
câu chuyện kể về tuổi học trò đầy ngây thơ trong sáng giữa những bon chen của xã hội…
Fic đầu tay nga ~Đọc zui zẻ !!!!…
Là một câu chuyện nói về chàng trai đại gia và một cô gái nghèo khổ. Cuộc gặp gỡ trời định....bla...bla..blaa…
Mặt trăng và mặt trời sẽ ko thể đến gần nhau !…
Nhật ký của tôi và thế giới nội tâm của tôi. Những ngày tháng tuổi trẻ của tôi #An4life…
truyện ngắn Mk mới viết có gì đừng ném đá nha💗💜💜😇😇😇…
Đây là những câu chuyện 1 chương, mỗi chấp 1 cặp khác nhau…
Cô là một lọ lem nhỏ bé và cô đơn.Còn anh... một chàng hoàng tử ấm áp.Năm mười một tuổi cô mất mẹ, từ đó cô sống trong bóng đêm cô độc và lạnh lẽo. Bỗng anh xuất hiện như ánh nắng mặt trời giữa mùa đông giá rét, đem đến cho cô hi vọng để sống.Hai người đã cùng nhau trải qua bao phong ba sóng gió, cùng nhau nếm trải những phút giây ngọt ngào và đắng cay. Nhưng cuối cùng người con gái anh thật sự yêu vẫn không phải là cô. Cô cuối cùng cũng chỉ là một người thay thế tội nghiệp!Thế nhưng, trái tim cô vẫn luôn muốn bảo vệ và quan tâm anh. Cô muốn dùng quãng đời còn lại của mình để trao trả lại anh hết bao yêu thương, trao trả hết bao tình yêu mà anh đã từng dành cho cô.Vì cô vốn cô đơn nên lúc giã từ cuộc đời, cũng không có ai bên cạnh để lau khô nước mắt, không có ai bên cạnh để nhắn nhủ đau thương... Cứ thế mà lạnh lẽo ra đi, thân thể nhỏ nhắn này từng có ai ủ ấm khi đông về, từng có ôm lấy nó giữa cuộc đời lạc lõng. Vậy mà giờ lại chỉ trơ trọi có một mình, một mình lặng thầm ôm mối đau thương...Đôi mi kia cuối cùng cũng từ từ khép lại, mãi mãi bỏ quên những kí ức về anh, về những gì ngọt ngào nhất...…