Em liệu có tìm thấy hạnh phúc?
Lời tự sự của một học sinh sống trong cảnh bạo lực gia đình…
Lời tự sự của một học sinh sống trong cảnh bạo lực gia đình…
Tóm tắt: 1 cuộc đời tồi tệ. 1 thân xác đầy vết xước. 1 trái tim đầy nỗi đau. 1 đầu não đầy nỗi nhớ. 1 kết thúc đầy thương đau. -Mẹ ơi. Con đau lắm. -Con. Lắm tắm vài hạt mưa. -Chị ơi em chưa rửa. -Hết tất cả nỗi đau. -Và sau khi em chết. -Mọi thứ đã ổn chưa?. -Người xưa giờ đâu nhớ -Những kỉ niệm thuở ban đầu.…
truyện là được tôi viết từ chính đời thường của tôi .waring : tục , có những yếu tố không được văn minh !làm ơn đừng báo cáo hay làm gì công sức của tôi…
Cô gái tên Lâm Uyển có một cuộc đời bi thảm, bị bạo lực gia đình, vồn nghèo khó cha nghiện rượu, mẹ không chịu nổi mà từ sát để lại lâm uyển mỗi ngày chịu những đòn roi mắng chửi của người cha-đến khi được đi học cô ấy bị bạo lực học đường xuyên suốt những năm học,.…
Truyện đc dựa trên một câu truyện có thật ở ngoài đời, câu truyện này sẽ vạch trần ra một số sự thật trong đời sống mà có lẽ bạn đã từng thấy…
Tên truyện : có hoa vàng trong emTác giả : Lam HảiBìa : pinterestThể loại : tình cảm gia đình , tình mẫu tử , blgd , chữa lành…
truyện dựa trên câu chuyện có thật 🙌vui lòng không chuyển ver🙌những đều trên đều là sự thật , nếu các bạn không tin hãy cho nó là một câu chuyện hư cấu🖇tâm sự cùng tác giả hãy inbox trực tiếp🖇ins : eunoiapw…
Có những đứa trẻ sinh ra không biết đến tiếng cười hồn nhiên, không có vòng tay ôm ấp hay những ngày tháng vô lo vô nghĩ. Thay vào đó, tuổi nhỏ của chúng chất đầy bạo lực, sợ hãi và những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn.Cuốn sách này là hành trình đi vào thế giới của những tâm hồn non nớt bị tổn thương - nơi ký ức không phải là bức tranh rực rỡ mà là những mảnh vỡ vụn vỡ, lạc lõng và ám ảnh. Qua từng trang viết, ta nghe thấy tiếng kêu thầm lặng, nỗi đau bị chôn vùi và khát vọng nhỏ nhoi được yêu thương.Đây không chỉ là những câu chuyện để đọc, mà còn là lời nhắc nhở rằng một tuổi thơ đẹp đẽ không phải là điều xa xỉ, mà là quyền được sống hạnh phúc mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng đáng có.…
Em vốn xứng đáng với những thứ tốt đẹp hơn ở thế giới này. Chỉ là trên thế giới có quá nhiều người muốn sống hạnh phúc nên không may em lại tụt xuống nơi khiến con người em đau khổBtw, truyện ngẫu hứng nên sẽ không hay lắm cũng như truyện đầu tay nên có gì bỏ qua nha <3…
Bộ truyện có tên: [Buồn] Em sống cho ai vậy...? được tạo ra vào ngày 2/3/2024 lúc 12:37 trưa Tác giả và ý tưởng: VnTrn7978 Nội dung: Nói về 1 cô gái tên là Mạc. Cô là 1 cô gái rất xinh xắn, học hành giỏi giang, dễ thương và lễ phép. Cô rất hay cười, nhưng đâu ai biết đằng sau những nụ cười xinh đẹp đó chính là một khoảng trống vô tận trong trái tim cô...Gia đình cô lúc nào cũng bắt cô học, cứ mỗi khi thấy cô ngồi chơi 1p thì lại giao thêm nhiều bài tập cho cô, còn lúc nào không có bài tập thì cô phải đi học thêm. Lịch học thêm của cô kín cả tuần, chẳng lúc nào cô được nghỉ ngơi cả. Nhưng rồi sau đó lại có rất nhiều điều xảy ra với cô, vui có, buồn có. Đến mức cô chẳng chịu được nữa mà cô lại nghĩ đến một điều thực sự điên rổ...…
- Title: [TaeJin] Pluto- Author: Elain- Category: Đam mỹ, vườn trường, bạo lực gia đình, HE- Fandom: BTS- Pairing: Kim Taehyung x Kim Seokjin (TaeJin)- Rating: General- Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả, mục đích viết phi lợi nhuận- Summary:Pluto là ngôi sao cách xa Mặt Trời nhất trong Thái Dương Hệ, dường như không có ánh sáng nào có thể xuyên qua 5,9 tỷ km để tìm tới nó. Nhưng có một hành tinh luôn đồng hành bên nó tên là "Charon", cách nó chỉ khoảng 1/15 khoảng cách từ Mặt Trăng tới Trái Đất. Charon luôn ở bên cạnh Pluto trong suốt hành trình cô đơn của mình. Mỗi Pluto luôn có Charon cho riêng mình.- Note: CẤM SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
Tác giả : TakarinThể loại : longfic, mafia, Đam bách, 1x1...Tình trạng : chưa hoàn thành Summary: Cuộc đời một cậu bé vừa tròn 4 tuổi đã bị cha hắt hủi , mẹ vì tiền mà không giám làm gì mặc cho cha đánh đập cậu . Sau khi lên lớp 1 lại bị cha bạo hành bắt làm việc này việc nọ , cho dù cơ thể đau ốm ra sao vẫn phải gượng dậy làm việc mặc dù thành tích học lúc nào cũng cao nhưng chưa bao giờ cha mẹ khen cậu . Tuy cha mẹ không quan tâm nhưng cậu vẫn còn anh chị em và cô bạn thân chí cốt an ủi , giúp đỡ cậu.Cho đến năm cậu học lớp 5, vì chịu không nổi nữa và thường hay ngất xỉu trên lớp nên cậu bỏ nhà đi , được chủ tịch của tập đoàn Vương thị nhận nuôi , và còn được các ca ca trong băng Devil chiếu cố rồi cuối cùng cậu lên làm Boss của Devil khi mới 14 truổi. Rồi yêu luôn người chăm sóc mình.* Lưu ý : Trong truyện sẽ có một số cảnh đam bách ( boyloves / girlloves) nên mina nào không đọc được xin click back ...…
Tôi tên là an nhiên có nghĩa là an nhiên và thành thản Tuy tôi tên là an nhiên nhưng cuộc đời tôi chẳng đc an nhiên như cái tên của mình Tuổi thơ của tôi là những mảnh ký ức nhuốm máu và nước mắt. Không có cổ tích, không có phép màu, chỉ có nỗi đau và tiếng hét bị nuốt chửng trong im lặng.Đêm đó - đêm định mệnh - mẹ tôi ôm tôi trong vòng tay đầy vết thương, còn người đàn ông gọi là "cha" đã giáng xuống đời tôi bản án của một kiếp người không được phép tin vào tình thân.Kể từ khoảnh khắc ấy, trái tim tôi hóa đá. Tôi không còn chờ đợi yêu thương, cũng chẳng mong được cứu rỗi. Tôi chỉ sống - hoặc đúng hơn là tồn tại - để chờ một điều gì đó đủ mạnh để xé toang màn đêm đang nuốt lấy cuộc đời mình.Đây là câu chuyện của tôi - An Nhiên- và hành trình của một kẻ bước ra từ địa ngục, và đi tìm đến ánh sáng của bản thân…
Khi sáng tôi vừa ngủ dậy, lúc đó tôi nằm trên giường chơi game như bình thường, sau đó thì nghe được tiếng người đó và mẹ cãi nhau trước hiên, lúc đó tôi khá sợ và hoang mang, nhưng cũng mặc kệ vì đã quen với tình trạng không bao giờ kết thúc được này.Sau đó thì ông ấy đã đi uống cafe, nhậu nhẹt với bạn của ông. Mẹ con tôi ở nhà dọn hết đồ để chuẩn bị rời xa cái nhà này, dù gì thì tôi cũng sống ở nơi nàu được 15 năm, tôi buồn lắm, luyến tiếc nơi mà tôi gọi là thoải mái và ấm áp nhất. Ở đó đã có nhiều lần xảy ra xung đột mà nguyên nhân là từ ổng, tôi đã ráng chịu đựng nhưng tôi biết người mẹ của tôi còn mệt mỏi hơn, vì thế tôi không dám nói tôi khổ, trong khi chị tôi còn đang ở Đà Lạt trải nghiệm thì tôi cùng mẹ và cậu Bình đang chuẩn bị đồ đạc. Mẹ tôi phải chở đồ ba đến bốn lần nhưng vẫn chưa hết đồ. Trưa rồi nhưng ông ấy vẫn chưa về (tôi rất mừng vì điều đó), tôi và mẹ tôi ngồi ăn cơm mà tôi đã mua, sáng đến trưa tôi cứ sợ hãi vì có thể ông ta sẽ về bất cứ lúc nào, thời điểm tôi cùng mẹ ăn cơm đã xoa diệu lòng tôi rất nhiều.Sau khi ăn nghỉ xong xuôi, thì hai người cùng nhau đi đến nhà mới (ngôi nhà nhỏ mà mẹ tôi thuê), đến nơi tôi nghĩ rằng "làm sao mà tôi có thể thích nghi ngôi nhà này đây, nó khá cũ kĩ và không sạch sẽ, nhưng rồi cũng bác bỏ ý nghĩ đó vì ba mẹ con phải cố gắng từng chút một".…
Ôm lấy chân của mình, lưng thì dựa vào người Nguyên. Tôi để im lặng nhấn chìm mọi nỗi đau, sự xấu hổ và cảm giác rát buốt ở trên da thịt. Những mảng đen ngòm xung quanh giờ đây trở nên rõ ràng nhờ ánh trăng trong đêm. Dù cũng chỉ là những cái cây ngọn cỏ, nhưng khi vác lên mình cái áo choàng màn đêm, trông chúng nó lại đáng sợ hơn gấp nghìn lần. Tôi tự hỏi nếu bây giờ có ai đó đột ngột tấn công tôi thì sao? Lỡ như hắn cầm theo một cái bao lớn và nắm chân chúng tôi bỏ vào trong. Ai là người sẽ giúp chúng tôi giữa nơi trống vắng cô độc thế này? Ai là người sẽ chấm dứt những kẻ xấu xa đang ẩn nấp để tấn công ngoài kia? Dù là đêm nay hay đêm mai. Trong nhà hay ngoài nơi vắng vẻ. Dường như vẫn chỉ có chúng tôi mới mang lại sự an toàn cho nhau. À, với tôi là vậy. Nguyên còn có mẹ của nó. Nhưng tôi cần Nguyên là một điểm sáng soi tỏ cho con đường tôi đi. Nguyên có lẽ chỉ cần là ánh trăng giúp tôi thấy bóng hình của thứ xung quanh, giúp tôi định vị được đâu là nơi tôi có thể đặt chân vào. Tôi không muốn tàn phá Nguyên như hôm nay nữa, nó vốn dĩ đã sống bình yên hơn nếu không có tôi trong đó rồi. ==Bối cảnh truyện đa phần ở miền Tây, có những mặt tối gây khó chịu cho người đọc, cẩn thận trước khi ấn vào.TAG: bạn hồi thơ bé, từ bạn bè thành người yêu, có tình tiết buồn, có tình tiết gây ức chế, tình cảm lãng mạn, có tình tiết lạm dụng trẻ em (bạo lực, @u d@m, kiểm soát)...…
"Mười tuổi biết mình phát điên, mười bốn tuổi nhận ra mình mục rỗng. Cả đời sau đó, Hàn Nhạn chỉ cặm cụi học cách làm một người bình thường."Dưới vỏ bọc thạc sĩ xã hội học hoàn hảo, Nhạn che giấu một quá khứ tối tăm. Cô đơn độc lớn lên cùng những căn bệnh tâm lý giày vò và sự chối bỏ tàn nhẫn từ chính người ruột thịt. Trốn chạy lên Ngọa Long, đổi tên, Nhạn ngỡ đã chôn vùi được sự đọa đày.Cho đến năm 24 tuổi, sự thật bị xé toạc: Những gì cô gánh chịu không thuần túy là tâm bệnh, mà là "hành căn". Cả cõi Âm lẫn cõi Dương đang cùng lúc giáng xuống để nhào nặn một linh hồn.Nhưng Nhạn từ chối gục ngã. Cô không đợi bất kỳ vị cứu tinh nào xuất hiện. Tự cô giằng co với ác nghiệp, cắn răng rỉ máu đập vỡ cái bóng của chính mình để giành lấy hạnh phúc trần tục.Và trên hành trình tự cứu ấy, cô gặp Lãm.Anh là bác sĩ ngoại khoa - kẻ chỉ tin vào nhịp tim thực chứng. Lãm không bế Nhạn ra khỏi vũng lầy. Anh đứng ở bờ ánh sáng, kiên định chờ đợi cô tự mình bước tới. Anh không thương hại, anh tôn trọng sự kiên cường của cô, và xác nhận nỗi đau của cô là thật.Giữa một người con gái tự tay xé nát định mệnh, và một người đàn ông dùng dao mổ níu giữ trần gian. Tình yêu của họ không phải là sự dựa dẫm, mà là phần thưởng rực rỡ nhất cho kẻ vĩnh viễn không chịu cúi đầu.#Chualanh #Tamlyxahoi #HienDai #DoThi #NuCuong #Huyenhoc #Bacsi…