[KaiIsa] Hối hận
⚠ OOC , có những thứ khác với nguyên tác..Bằng một cách nào đó,hắn ta luôn hiểu lầm cậu..Vì sao hai người lại rời xa nhau?Hay đó chỉ là ảo giác.…
⚠ OOC , có những thứ khác với nguyên tác..Bằng một cách nào đó,hắn ta luôn hiểu lầm cậu..Vì sao hai người lại rời xa nhau?Hay đó chỉ là ảo giác.…
Để phục vụ cho kì thi cuối kì sắp tới.Viết ra theo suy nghĩ của tôi,sẽ còn nhiều sai sót,mong được góp í cũng như ủng hộ:3…
lâm thiếu con nhà giàu bị ám sát rớt xuống núi và đến cửu thiên giới tại đây một câu chuyện ly kì về một huyền thoại bắt đầu ....…
Tác giả: ShiiChanCouple: Tăng Khả Ny x Dụ Ngôn…
"Tôi tên là Thiên Di, là một cô bé vị thành niên bình thường... cho đến khi gặp được cậu ấy" - Việt Nam/ ngày/ tháng/ năm.…
câu chuyện kể về cuộc đời của tôi từ nhỏ đến lớn. Câu chuyện về một nhóm siêu quậy chơi với nhau từ nhỏ nhưng ko dc bao lâu thì phải cách xa nhau( có thể mình sẽ thêm mắm, muối để cho mặn hơn nha)…
Một dòng tâm sự nhỏ dành cho các bạn yêu đơn phương...…
Sự khát khao tự do của cậu bé, muốn có đôi cánh như những chú chim mặc sức vẫy vùng trên bầu trời xanh thẳm.…
Nếu như các bạn không có thời gian để đọc thì có thể thử tải app chuyển text thành audio này…
Nếu bạn không yêu ai đó chân thật thì chắc chắn sau này bạn sẽ là người phải hứng chịu những nỗi đau của những người không có được tình yêu chân thành…
Nhảm nhí về HakSeon thôi :))) nếu cháu nào không thích H hoặc sợ hỏng hình tượng hai chế thì cút con mẹ ra ngoài nhé đéo cần coi chùa đâu :)))#Ryu…
Những bài thơ ta viết khi còn ở Trung Quốc. Những bài thơ ta viết về dân tộc Việt hào hùng, về đất nước nghìn năm bất khuất.…
Vô thì biết ha!…
câu chuyện có thật dựa trên diễn biến của tác giả.Mỗi tập sẽ là một câu chuyện mới do tác giả tự tạo ra và lồng một số tình tiết có thật Lần đầu tớ viết nên mong đc ủng hộ ạ<33…
Chuyện cũng đã khá lâu rồi, ở tỉnh Vĩnh Hoà này ai ai cũng biết danh tiếng nhà ông Hội Đồng Phạm Trí có cậu con trai tên Phạm Trung Khải. Người ta bảo cậu ba Khải đi du học bên Tây mấy năm, cái gì cũng biết cũng hiểu. Vì cậu có ông bố danh tiếng khắp lục tỉnh, uy vọng ngút ngàn. Mà không phải lo cái ăn cái mặc bao giờ. Tiền nhà cậu đè chết con người ta được. Mà cậu lại có tiếng đẹp trai, đào hoa con gái lục tỉnh đều mê mẩn cậu. Nhưng một thời gian sau người ta nghe tin cậu cưới vợ. Người ta bảo cậu đào hoa là vậy, mà trong nhà cậu chỉ có một người vợ duy nhất. Người ta hay truyền tai nhau mợ ba nhà họ Phạm có câu nói thế này: " Trời sinh em kiếp má hồng, một cành hoa nổi giữa dòng lênh đênh " __________*Lưu ý: Tất cả những tình tiết, tên tuổi, nhân vật trong truyện đều là hư cấu do trí tưởng tượng của tác giả. Không có ý bôi bác bất kì cá nhân hay tổ chức nào.…
Hai người bọn họ vốn là người của hai thế giới.Cô là viên ngọc sáng ngời dịu dàng e lệ trong tòa tháp cao. Còn anh là mãnh thú liều mình ngày đêm không màng sống chết nơi võ đài quyền anh ngầm dưới lòng đất.Cô gái mười bảy tuổi bị kẻ buôn người bắt cóc đến sàn đấu dưới lòng đất, trở thành vật báu bị giam cầm trong lòng bàn tay của Hoắc Mãng.Hoắc Mãng mang cô gái nhỏ về Đông Nam Á.Đường biên giới dài 4060 cây số, núi non trùng điệp.Anh dạy dỗ cô trưởng thành suốt ngày đêm bằng tất cả nhiệt thành cùng hoocmon nam tính của mình.Anh thích nhất cảm giác khi bàn tay thô ráp của mình xoa nắn hai luồng mềm mại đầy đặn của cô: "Cô vợ nhỏ, sướиɠ không? Ông đây sẽ làm em sướиɠ hơn nữa." Cô cắn môi, nước mắt đong đầy trên mi, nắm lấy bàn tay đang tung hoành trước ngực, thỏ thẻ, nức nở:"Đừng bóp nữa mà, được không? Đau lắm...""Xin anh đó, tôi muốn về nhà, anh cho tôi về nhà đi?""Em đã bị bán cho anh rồi, từ giờ nơi đây chính là nhà của em."…
Linh - chẳng có gì đặc sắc hết, Trung - nổi bật về mọi thứ, Mai - bạn thân của Linh và Quốc - chàng trai ngồi cùng bàn với Linh. Mọi câu chuyện đều xoay quanh tính tò mò của Linh và sự ngốc nghếch của Quốc…
Khi nàng vẫn còn là một thiếu nữ e ấp, phẩm hạnh và cả tình yêu trung thành mà nàng dày công vun đắp đã bị thời gian gặm nhấm cho tới tận khi chết đi rồi. Trở thành một kỹ nữ, học được cách nhìn đời bằng con mắt của kỹ nữ, nàng mới phát hiện ra mọi thứ tựa hồ đều trở nên đơn giản, lại đã có thứ tự cả rồi. .............. Hồng trần biết mấy lúc nổi trôi, nàng đã tê dại rồi, trơ lì với thân phận của một kỹ nữ, hoặc giả nàng đã trơ lì với nơi trần thế này rồi...…
không sao mà, vẫn còn em ở đây…