xin chào các bạn, đây là câu chuyện viễn tưởng mà tôi đã tạo ra.Nó sẽ là tiểu thuyết chứ ha?trong tiểu thuyết nhỏ này, tôi sẽ đóng vai một người con gái ,cứ gọi tôi là Lam.tôi đang học tại một ngôi trường xxx ,là một học sinh mới nên tôi phải sử dụng cái não bò này lếch đi tìm lớp và..... Mời các bạn đọc để biết thêm chi tiết nhé !CHÚ Ý :TIỂU THUYẾT NÀY CÓ PHẦN THÔ TỤC ,KINH DỊ NẾU KIÊN NHẪN THÌ BẠN SẼ CÓ MỘT CÁI KẾT LÃNG MẠN…
Trên thế gian này, có 3 loại duyên phận.Vừa có duyên, vừa có phận. Thì thật may mắn.Không có duyên, nhưng lại có phận. Cái đấy gọi là sự trói buột.Nhưng có duyên lại không có phận. Thì lại chính là để bỏ mất nhau. Đáng tiếc.Và cái đáng tiếc ấy, lại dành cho anh và cô. Gặp nhau trong đời, nhưng chỉ lướt qua như người dưng.- - -Lưu ý: Truyện được làm nên chất xám của Điệp Điệp. Phiền làm người có văn hóa.…
*Lưu ý: tất cả nhân vật trừ đứa dẫn truyện trong đây đều thuộc về Omniscent Reader's Viewpoint**BÙM!*quả bóng sắt đó nổ tung, mọi thứ tối đen đi.Cảm giác như người bị xé ra thành mấy mảnh. Nói chung là đau vcl ra.Vậy mà giờ sao tôi lại trên cái tàu điện này?Tôi nhớ là từ trước đến giờ mình có bước lên tàu một lần nào đâu???Bên cạnh tôi là hai người cực quen, hình như hơi giống mấy nhân vật trong Omniscent Reader's Viewpoint mấy bữa nay đọc ấy nhể.Hểeeee????Vậy đây chính là chuyển sinh trong truyền thuyết sao trời?!...Aigoo, cuộc đời đầy đau khổ của tôi...Chúng mày có cần thiết phải đưa đẩy đến có đó không hả trời...?…