trai tồi // heejake.
"nhìn tôi này?""cậu..xích ra đi"🔞 oneshot.; fic đầu, sẽ còn vài sai sót. /…
"nhìn tôi này?""cậu..xích ra đi"🔞 oneshot.; fic đầu, sẽ còn vài sai sót. /…
Từ nhỏ, Kang Hyuk đã nhận ra mình không giống bất cứ ai trên cõi đời này.…
몇분후 올릴 예정인 포스트에서 상세한 정보를 확인하실 수 있습니더…
Mỗi chap mỗi khác. Plot được dựng lên lúc rảnh rỗi không có hướng đi nhất định nên tùy duyên, tùy tâm trạng tác giả vui hay buồn.Vui lòng không mang đi bất cứ đâu dưới mọi hình thức.…
Nếu như khi ấy anh không cứu tôi, có lẽ cuộc đời của chúng ta cũng chẳng phải biến động đến ngư vậy...========================Author: PatheticRating: T (Google để biết thêm thông tin)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi, ngoài ra mọi thứ chỉ còn là tưởng tượng.Categories: Fantasy, Angst, Tragedy.Note: Một fic nữa với trọng tâm là tâm lý nhân vật, cốt truyện có vẻ không mới lắm. Sau "Em có thể lặng thầm yêu anh", thì đây có lẽ là một fic có khả năng tiết lộ cái kết cho người đọc một cách rõ ràng hơn.Xin hãy đọc thật chậm, bởi vì một khi bạn quyết định đọc câu chuyện này, thì hãy xem nó như thế giới của riêng bạn vậy. Một thế giới chỉ tồn tại sự vội vã và vô cảm, sẽ mục ruỗng từ tận bên trong những cá thể ở trong nó, và đến một lúc nào đó, sẽ không bao giờ có thể cứu vãn được nữa.Note 2: Enjoy! Fic này tôi sẽ viết thoải mái một chút nên đừng lo nhé :)Chữ trên ảnh: Ánh trăng rọi vào phòng. (Google dịch nên đừng tin tưởng)…
Tên: Phác Đồ Gồm Cả Ôm Và Siết.Tác giả: Hạ Ngọc Thanh Thanh.Otp: Kangjae và JaeKang.Giới thiệu. Trong từng chương của câu chuyện này, Baek KangHyuk và Yang JaeWon là hai con người không bao giờ cũ - dù thân phận, vị trí hay hoàn cảnh có đổi thay, dù là bác sĩ, quân nhân hay đơn giản chỉ là những người xa lạ vô tình gặp nhau. Họ yêu nhau theo nhiều cách khác nhau: có lúc là bình yên như hơi thở nhẹ nhàng giữa cơn bão, có lúc là hạnh phúc vỡ òa như tia nắng xuyên qua kẽ lá, cũng có khi là những nỗi đau chồng chất, những tổn thương không lời.Tình yêu của họ không nhất thiết phải có một cái kết hoàn hảo theo chuẩn mực, không bắt buộc phải là một "hạnh phúc viên mãn" mà ta vẫn mơ về. Có thể là HE (Happy Ending), GE (Good Ending), BE (Bad Ending), hay OE (Open Ending) - nhưng dù thế nào đi nữa, họ đều đã từng yêu nhau thật sâu, thật chân thành, và có thể sẽ luôn bên nhau theo cách riêng của họ.Fic không cố định ai là top, ai là bot, vì tình yêu vốn là sự hoà quyện và đổi chiều không ngừng. Ai không thích sự tự do này, xin hãy rời đi. Đây cũng không phải một câu chuyện chuyển ver hay mượn ý tưởng từ đâu, mà là hành trình của riêng họ - đầy sống động và chân thật.Hẹn gặp lại!…
Truyện mới viết mong ủng hộ…
cảnh báo : truyện có nội dung gây khó chịu.…
Trên đỉnh núi Hoàng Tra, có một ngôi mộ bơ vơ giữa muôn trùng gió núi.Ở nơi ấy, đất trời phân chia, tạo thành hai mảnh tách biệt mà cô độc.Dưới chân mộ là một chiếc hộp gỗ đã gần như mục nát. Chẳng ai biết nó đã ở đấy tự bao giờ, cũng chẳng ai có đủ can đảm để chạm vào vật bên trong ấy. Cố nhân đã không còn, giữa nơi sống và chết cũng chẳng phân ranh giới, liệu có ai dám phạm đến chốn linh thiêng để rồi hối hận ngàn đời?Chiếc hộp ấy, tuy đã chẳng còn mang dáng vẻ xinh đẹp ban đầu, nhưng hương thơm thuần khiết chẳng biết vì sao lại cứ văng vẳng bay khắp nơi này. Chẳng có cây, cũng chẳng có hoa, nhưng mùi hương từ hộp gỗ Đàn Hương ấy lại là thứ khiến cho người ta khó mà dứt lòng ra khỏi.Từ khe hở trên nắp hộp, có thể thấy rõ ràng vật ở bên trong.Ánh mặt trời chiếu vào vật ấy, thứ ánh sáng đỏ thẫm hắt ra khiến cho người ta có dè chừng. Nhưng nếu nhìn kĩ hơn, thì đó lại là một vật dường như đã có từ rất lâu về trước.Một chiếc trâm cài bằng vàng, với viên ngọc bích đỏ chói lọi cả một góc trời.Trên thân vàng quý giá lại có khắc một dòng chữ. Nguệch ngoạc mà cẩu thả, dường như người đã lưu lại bút tích trên ấy đã rất vội vã, hoặc có lẽ là sợ hãi, khiến cho nét chữ chẳng còn đều nữa, nhưng vẫn có thể đọc được phần nào ý người muốn nói.Chẳng ai biết chiếc hộp gỗ ấy đã có tự bao giờ.Cũng chẳng ai biết chiếc trâm cài tuyệt đẹp ấy thuộc về ai.Người ta chỉ biết có một điều..."Ta vẫn luôn đợi người."... rằng kẻ này đã sống một đời vô cùng khổ…
Myung Jaehyun là một redflag chính hiệu. Cậu đã tán được 5 anh chàng, mỗi người đều có một cá tính riêng. Nhưng thứ quan trọng nhất là họ có một mối liên kết gì đó với nhau nên rất dễ để người này bắt gặp cậu đi chơi với người kia. Vậy nên cậu phải tìm cách để tránh cho họ gặp nhauTextfic trộn lẫn văn xuôi…
thằng hoon boi phố đòi quay lại với jaeyun ?…
All x JamesTất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng nhằm giải trí mà thôi.16+, có những hành vi, cử chỉ thân mật (nhưng không gồm Fingering, Oral sex, Blowjobs)…
mưa hoài rơi mãi bên hiên nhà vắng tanh chẳng còn một ai đứng cùng mình như là lúc xưa text, văn xuôi, to6, tục tĩu, lowercase, teencode…
cảnh báo : cảnh báo có chứa yếu tố song tính…
"Dù sau này em có đi đâu, chỉ cần em vẫn nhớ đến giảng đường này, hãy luôn biết anh sẽ ở đây chờ em về."…
Tại bệnh viện Đại học Hàn Quốc, khoa chấn thương, giáo sư Baek Kang Hyuk nổi tiếng là thiên tài nhưng khó tính, sống lý trí và "mỏ hỗn" bậc nhất-mắng người không nể nang ai.Đệ tử của anh, Yang Jae Won, đẹp trai, cao ráo, tài năng... nhưng ngày nào cũng bị thầy "chỉnh" đến mức muốn bỏ nghề.…
'Jaehyun đã biết ngay từ khoảnh khắc ánh mắt em chạm tới anh. Em biết em rồi sẽ là người tổn thương sau cùng. Em biết đôi mắt đen láy, sâu thẳm, nhìn em đầy mong đợi ấy rồi sẽ trở thành mất mát của em, suy sụp của em. 'fic gốc: someday (i'll be waiting)author: thotyongtranslator: bberserkerfic dịch chưa được sự đồng ý của tác giả.…
Tác giả: XiangxiaEditor: BánhCặp chính NoMin, cặp phụ JaeDo, đất diễn cặp tám lạng cặp nửa cân =))Truyện edit CHƯA ĐƯỢC TÁC GIẢ ĐỒNG Ý, đang trong quá trình chờ perVui lòng không chuyển ver/repost khi chưa có sự đồng ý của mình, nếu không lập tức hide truyện.…
Coi đi rồi biết hihi- Mưa said…