PP Krit - thần đồng piano thế giới - bỗng xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết. Cậu không chỉ phải đối mặt với cuộc sống mới tại Học viện Âm nhạc danh giá, mà còn nhận ra mình là người bạn thuở nhỏ thật sự của Billkin - vị tổng tài ẩn dật, thiên tài piano. Trớ trêu thay, Billkin đang mù quáng che chở cho Nam Phụ Non, kẻ đã giả mạo vị trí "tri kỷ" và không ngừng hãm hại PP. Liệu PP có thể thay đổi số phận bi thảm của Billkin, vạch trần kẻ dối trá và tìm lại giai điệu định mệnh của tình yêu?…
#fanfic #fakenews #just4funCác nhân vật thuộc về chính họ.Sản phẩm hoàn toàn là trí tưởng tượng của mình, không đại diện cho bất kỳ ai hay quan điểm nào.…
Author: lofter @nimianxiameilePairing: Billkin x PP KritTranslator: @thenomeanlemonNăm mười một, bạn học mới tại trường luyện thi - PP Krit đã khiến Billkin chú ý. Thế nhưng, dường như người bạn mới này lại thích anh hai của cậu, Billkin khổ sở phát hiện mình không chỉ thích "chị dâu" mà còn bất đắc dĩ trở thành một người trợ giúp hèn mọn. Quá mức tuyệt vọng, Billkin đem câu chuyện rầu rĩ của mình kể cho người bạn qua mạng suốt một năm qua "0430". Cách đó 40 cây số, PP nhìn tin nhắn từ người bạn có tên account BMW mà bật cười. Tôi vượt hơn nửa địa cầu chỉ để bẫy cậu, một khi đã mắc bẫy đừng hòng chạy thoát!…
nếu một ngày tớ biến mất cậu có buồn không" ha ha đương nhiên là không rồi tại sao tôi lại phải buồn "chàng trai vừa hỏi lập tức cười mà đáp lại người đối diệntừ lúc quen biết cậu chưa từng đòi hỏi đối phương bất cứ điều gì nhưng lần này cậu xin phép được ích kỉ một lần " tạm biệt cậu '…
Tác giả: P'LalinCP: Billkin × PP KritThể loại: Hiện đại, đô thị, showbiz, trưởng thành, chữa lành.Thiết lập nhân vật: Ca sĩ/diễn viên × Ca sĩ/diễn viênTags: giới giải trí, yêu nhiều năm, đồng hành trưởng thành, người nổi tiếng, tình yêu trưởng thành, slice of life, famous couple energy, healing, soft angstLưu ý:Tác phẩm hoàn toàn là hư cấu, được xây dựng dựa trên hình tượng công chúng của nghệ sĩ. Mọi tình tiết, diễn biến tâm lý và mối quan hệ trong truyện đều là tưởng tượng của tác giả, không phản ánh đời sống thật của các nhân vật ngoài đời thực.Summary:"Khi Mọi Thứ Đã Thành Hình" kể về những năm tháng trưởng thành của Billkin và PP Krit - khi cả hai đã không còn là những cậu trai trẻ đứng giữa ranh giới mơ hồ của tình bạn, danh tiếng và cảm xúc nữa.Ở thời điểm hiện tại, họ có tất cả những điều từng ao ước: sự nghiệp ổn định, vị trí vững chắc trong giới giải trí, hàng triệu người yêu mến, những sân khấu lớn và ánh đèn chưa bao giờ tắt. Nhưng càng bước xa, họ càng nhận ra thứ duy nhất vẫn luôn ở đó, sau mọi đổi thay, là sự hiện diện của người còn lại.Đó không phải một chuyện tình ồn ào. Không có những lời tỏ tình kịch tính hay những biến cố quá lớn để chia cắt họ. Chỉ là hai con người đã đi cùng nhau quá lâu, lâu đến mức tình yêu len vào từng phần của cuộc sống từ khi nào không ai còn nhớ rõ nữa.Giữa lịch trình dày đặc, những chuyến bay liên tục và thế giới ngoài kia chưa bao giờ ngừng dõi theo họ, Billkin và PP dần học cách yêu nhau như những người trưởng thành - lặng lẽ, kiên định và t…
"Đáng ra em không nên cố chấp lao vào thứ tình cảm không đáng có này. Thứ lỗi cho em, cảm ơn ảnh thời gian qua đã cho em nương tựa nhờ, hy vọng sau khi em đi anh sẽ sống thật tốt, phải sống thay cả phần của em đó. Mã Quần Diệu, tạm biệt người mà cả đời này em vẫn luôn yêu" _ Lâm Y Khải…
một góc nhỏ để toi nêu cảm nhận về một số bộ fan fic mà toi từng đọc qua của một vài cp thái lẻn. mọi người có thể đọc để tham khảo xem bản thân có hợp với truyện và quyết định đọc truyện nhé.LƯU Ý: đây chỉ là cảm nhận cá nhân thôi thành ra có thể đúng hoặc không. toàn bộ đều mang tính chất chủ quan của toi.…
PP chụp được hoa cưới trong hôn lễ của OffGun, vũ trụ đã phát tín hiệu thì cậu cũng không chần chừ mà cầu hôn BillkinHai đám cưới liên tiếp diễn ra, cuộc sống sau khi kết hôn liệu có như họ mong đợi?…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
" Chờ đợi một nguời có đáng sợ không, sợ là phải chờ lâu hay chỉ là phải không biết chờ đến bao giờ " (... những câu truyện mình viết đều dựa trên 1 bài hát , truyện chờ đợi có đáng sợ dựa trên bài hát cùng tên của ca sĩ Andiez. Là tác phẩm đầu tay của mình mong các bạn sẽ theo dõi và thích nó nhé và nếu các bạn thấy hay thì bình chọn và theo dõi mình nha và follow ins: baebugbug để biết thêm nhiều tác phẩm mình sắp ra nhé ❤ , và cần góp ý điều gì hay muốn tớ làm 1 câu truyện nào dựa theo cốt truyện của các bạn thì DR instagram cho mình nha 😘ขอบคุณมาก 💚...) - Candypee 26-6-2021 -…