[ AP - BLH ] 40 ngày kết hôn
Tác Giả : Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu🚨🚨 Mọi thứ đều là giả tưởng , không có trong thực tế Vui lòng không bê ra khỏi app !!!!…
Tác Giả : Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu🚨🚨 Mọi thứ đều là giả tưởng , không có trong thực tế Vui lòng không bê ra khỏi app !!!!…
•18+•POV• Sốc ke gây sùi bọt mép, nên cân nhắc trc khi sà vào• Note: nhiều thoại…
giám đốc bùi giận người yêu là xách xe về quê méc mẹ…
khiêu vũ trong tranh và lời ca cho em.…
Khi chiến tranh đưa họ đến bên nhau, không phải tình yêu, mà là một lần trốn càn. Nhưng từ cái nhìn đầu tiên trong đêm tối đó, đã có một thứ gì đó bùng cháy - dịu dàng, mãnh liệt, và câm lặng.Giữa sông nước miền Tây, giữa những mật thư, máu đổ và đạn bay, họ chọn yêu - dù biết, có thể mai này, chỉ một người còn lại để nhớ.…
Đây là câu chuyện do tôi tưởng tượng nên không có thật! Hoàn toàn do tôi tưởng tượng nên Trong truyện có từ tục các cậu lưu ý nhéCâu truyện: cổ hủ, định kiến ,những người có xu hướng tính dục ,lăng mạ và blhđ,blnt!…
Hường phấn dễ thương :))))…
"Đừng đổ lỗi khi cậu chính là người khiến người khác trở thành một kẻ điên cuồng"‼️KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGƯỜI THẬT, NỘI DUNG ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT‼️Abo! Blhđ, toxic, cân nhắc trước khi đọc…
Một kẻ thuê gì cũng làm.Một kẻ muốn làm tất cả.Tình yêu giữa cậu và hắn bắt nguồn từ chuyện bắt nạt ở trường và những tờ tiền mệnh giá lớn, nhưng rồi khi nhận ra cảm xúc của nhau, họ lại vì nhau mà quên đi mục đích ban đầu.…
Đừng bỏ anh mà đi về nơi có những con người có cánh,em ơi...-----------------------------------------------------------------------------------Ngày viết:02/01/2024Thể loại:OneShort,Lệch nguyên tắc,SeTác giả:Bò Bít Tết[Trương Khả Dương]------------------------------------------------------------------------------------Bộ truyện thuộc quyền sở hữu của tác giả(Bò Bít Tết) và chỉ đăng duy nhất trên Wattpad và Facebook,xin vui lòng không đăng lại mà không có sự đồng ý của tác giả…
(w) lowercase.4shots về chuyện tình bốn mùa của gấu mèo.tất cả mọi thứ đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không mang đi đâu.…
MỌI CHUYỆN CHỈ LÀ ẢO GIÁC THÔIII KHÔNG CÓ GÌ LÀ THẬT HẾTTTTTT AU VẪN MONG 2 CHỊ HẠNH PHÚC NGOÀI ĐỜI <3=================Lan Hương từng nghĩ, điều đau nhất trong hôn nhânlà không còn yêu.Cho đến khi nàng bị phản bội, mất tất cảvà nằm bất động, nghe rõ từng âm mưucùng những lời yêu đến quá muộn.Khi chết đi và quay lại,Lan Hương không còn muốn thắng ai nữa.Nàng chỉ muốn giữ lại ba đứa convà kéo người "chồng" từng rời xa mình trở về.Nhưng có những sai lầm,không phải quay đầu là được tha thứ.Liệu nàng có thật sự làm được?…
"Cái thứ được gọi là hôn nhân chính trị thì làm gì có tình yêu? Tôi không cần quyền thừa kế, tôi không cần tài sản của họ, tôi cần em!""Em và chị, chúng ta không có lỗi. Chỉ trách thế giới thượng lưu này quá khắc nghiệt... Thứ họ cần là danh dự, là tài sản chứ tình yêu của em họ đâu cần!" ------------"Mình đi trốn được không chị? Họ bắt em phải kết hôn với một nam nhân em chưa từng biết mặt để làm họ nở mày nở mặt, em không muốn...""Em có tin chị không? Chúng ta đi nhé! Đi đến nơi mà không ai biết mình là ai, rồi mình sẽ sống thật hạnh phúc cùng nhau. Mình đi em nhé?"…
🔞Ryul phải thực tập ở cái chỗ mà cả đời anh không ngờ mình sẽ đến, ngày ngày gặp đủ chuyện kì quái khiến mình muốn bỏ chạy...…
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@!!!Chính quyền đã bị thôi miên, chính quyền không vào đây!!!Bạn đã bị thôi miên thế nên mọi chi tiết chỉ là ảo giác, nếu có bất kì sự tương đông vào với đời thực thì đều là trùng hợpTẤT CẢ TRONG FIC ĐỀU LÀ GIẢ :CCCTruyện có thiết lập riêng, không đề cập nghĩa là không có___________________Đừng có mà bưng fic của tôi đi đâu, cũng không cover lại dưới bất kì hình thức nào; nếu có thì hãy che tên các chị, gửi link riêng, không công khai link/tên truyện để bảo vệ sự thoải mái của các chị. Vì chúng mình là một shipdom lành mạnh và văn minh!___________________Tác giả: Tường HinhThể loại: Oneshot, cuộc sống thường ngày, NỮ x NỮCúp le chính: Phan Lê Ái Phương x Bùi Lan HươngChâm ngôn của fic: Cái gì buồn thì mình làm cho nó buồn cười___________________Như tiêu đề, fic này là nơi kể những câu chuyện thường ngày chẳng có gì lạ, chẳng có liên quan đến nhau, chẳng có cốt truyện, chẳng có cao trào; chỉ có một bé Mèo nhị thể cam họ Bùi và một bé Gấu ngơ ngơ họ Phan suốt ngày đi loanh quanh, làm những việc lặt vặt cùng với đàn con ồn ào và những người bạn thân thiết trong vũ trụ Đạp Gió. Lấy chất liệu từ CDDG2024 và chất xám của tác giả, không hứa fic sẽ hay tuyệt vời nhưng hứa chắc chắn sẽ yên bình số 1 Việt Nam!Chúc các thần dân của đại đế chế Phan Lê Bùi Lan đọc truyện vui vẻ và đừng quên stream nhạc cho ba mẹ nhé! ^^…
Học viện Trần Quốc là nơi dành cho con cháu nhà quyền quý nhưng lại không hề đẹp như vẫn tưởng. Ở đó, người ta phân cấp nhau chỉ qua một cái huy hiệu cài áo. Ruby, Gold, Silver, Bronze. Và sâu trong Trần Quốc là những luật lệ kì lạ đến điên rồ buộc tất cả học viên phải dùng ba năm để vật lộn trong chính cái vương triều đó, kể cả Trần Niên - người thừa kế tập đoàn Trần Quốc, tập đoàn mẹ của học viện và Hắc Kỳ Phong, đối thủ của Trần Niên. Họ đều là những người đứng trên đỉnh cao kim tự tháp nhưng không vì vậy mà dễ dàng. Chính thứ đặc quyền họ có trong tay lại khiến cho Niên và Phong từ thù thành bạn rồi lại từ bạn thành thù, mở ra chuỗi bi kịch trong học viện bí ẩn nơi rừng cấm. [...]…
Đời người mà,Ai chẳng có mấy khi mong muốn những thứ thành hiện thực, nửa mộng nửa thực.Hôm nay cầu c-h-ế-t có thể ngày mai vì cười một lần mà cố gắng thêm vài ngày nữa.Những mảnh đời chơi vơi, chẳng bằng ví như lục bình lênh đênh giữa dòng nước lúc cuộn trào lúc yên bình biết bao.Chào mừng bạn đến với những oneshot lúc thì nả 1 cái vào tim bạn lúc thì lại mềm mại xoa dịu như sợ bạn tổn thương.Đây là những mảnh vụn kí ức được nhặt về, lau chùi nâng niu thật nhẹ rồi cùng sửa lại hình dạng cuối cùng mảnh vụn mong muốn nhất.Nửa thật nửa giả, lời đầu là thật lời cuối chính là tiếc nuối của một câu chuyện dở dang còn đó.Lưu ý: Không hợp xin rời đi chớ ở lại nói lời khó nghe. Xin cảm ơn.…
POV: Hai người hơn kém nhau chỉ một tuổi.Nhưng lại đứng ở hai bậc thềm khác nhau.Chuyện bắt đầu từ những lần la rầy, những buổi chiều sửa từng nét chữ... rồi không biết từ lúc nào, lại thành thói quen không thể bỏ."Em đừng có mà né mặt Cô nữa, cứ dòm thấy Cô là em lủi đi đâu không vậy hả?""Em sợ...""Sợ cái chi?""Em sợ em quen..""Quen thì sao?""...quen rồi, lỡ mốt hổng còn được vậy nữa, em chịu hổng nổi đâu Cô."Một câu chuyện tình, có chút buồn, có chút thương và rất nhiều điều chưa dám nói ra của hai người con gái.P/s: MỌI THỨ TRONG ĐÂY ĐỀU LÀ AU TỰ SẢNG, TỰ LÀM KHÙNG LÀM ĐIÊN, KHÔNG CÓ GÌ LÀ THẬT HẾTTTTTTT.…