du hi vuong menh 232
…
Tác giả: Manh Hán TửTúc Bảo ngây thơ, hồn nhiên nhưng thông minh từ sớm đã bị cha nuôi đánh chết. Nàng nghe được giọng nói của sư phự phán quan Quý Thường hướng dẫn gọi cho các cậu của mình, và thế là tám người cậu đã chạy tới! Bé Túc Bảo đã tái sinh, bé chỉ muốn có thức ăn để ăn, và được lớn lên an toàn, nhưng lại không muốn được tám ông cậu chiều chuộng! Cuối cùng, người cha trời giáng như thần đã chiều chuộng bé thành một nàng công chúa nhỏ khiến cả thế giới phải ghen tị.ps; Vì truyện tranh hay nên dịch cho mọi người…
Tình trạng : Tạm hoãn.CP chính : ChiViet.Thể loại : vườn trường, đồng nhân, BL. Nội dung : Hai học bá của trường X, Trung Quốc và Việt Nam vốn dĩ được người đời gán ghép là đối thủ của nhau vì kì thi nào cả hai cũng tranh giành vị trí hạng 1. Nhưng không ai biết rằng cả hai đều là game thủ và đây cũng chính là điều mà Việt Nam luôn che giấu mọi người. Một ngày nọ, cậu phát hiện ra người kia cũng giống mình...Cảm hứng sáng tác : Tui ship đối thủ x tui, Triêu Du.Đôi lời từ tác giả : đây là lần đầu tui viết truyện vườn trường nè, mong các bạn vẫn ủng hộ tuiiiii.…
Come and talk with me about your dream, your life or anything Tớ thấy tớ như không thuộc về nơi này, hay bất cứ đâu, tớ sợ hãi, tớ hèn nhát, sợ cái thế giới mà bất cứ ai cũng phải sống với ít nhất 2 lớp mặt Vì thế tớ đắm chìm trong thế giới mơ mộng ảo Huyền này, nhưng hình như tớ nghĩ hơi đơn giản thì phải? Tuy tâm hồn được thả lỏng hơi nhưng có gì đó cứ nghẹn lại sâu trong tâm, tớ không chịu được nên thành ra tớ có fic này nè Nếu mà cậu đang đọc dòng này thì ta có duyên đấy, cùng bấn vào và tâm sự nhé, dù gì cũng không quen không biết vậy cớ gì mà phải ngại, hãy để tớ trở thành 1 người bạn của cậu cùng lắng nghe và trải lòng nhé…
Mùa đông năm ấy, tuyết phủ kín trời, Cung Môn vốn đã heo hút lại càng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Ấy vậy mà trước cổng Giác Cung, từng nụ hoa đỗ quyên bất ngờ hé mở, nở ra rực rỡ.Đỗ quyên hoa vốn chỉ nở vào tiết trời cuối xuân ấm áp, nay lại chống đối ý trời mà rộ hoa mạnh mẽ. Là điềm lành hay hoa cũng chỉ đang nhớ thương người con gái với nụ cười cũng dịu dàng tựa hoa ấy.- "Ngươi có biết ý nghĩa của hoa đỗ quyên là gì không?"- "Ta mãi thuộc về chàng".…
Park Dohyeon có thực sự thích Han Wangho không? Hay cậu chỉ đang nhầm lẫn với cảm giác phấn khích nhất thời? Hay vì đây là lần đầu tiên có một mối quan hệ thân thiết đến vậy nên cậu mới bối rối? Cậu thực sự thích người đó sao? Một người có lẽ là thành viên của giáo phái? Một người nấu ăn thì tệ, thỉnh thoảng lại nhìn mình bằng ánh mắt khó chịu? Ngay cả khi người đó hát sai hết nhạc điệu? Thích cả một Han Wangho cứ bám lấy nhà mình không rời sao?Fire, works, love (Mồi lửa, lễ tế, tình yêu)@takimoyi (AO3)(Đã được sự cho phép của tác giả)…