Jensoo- Ngày vắng em
Rồi ta sẽ gặp lại nhau đúng chứ? Hứa với em đi Kim Jisoo…
Rồi ta sẽ gặp lại nhau đúng chứ? Hứa với em đi Kim Jisoo…
Câu chuyện về tình yêu tuổi học trò, xoay quanh 4 nhân vật My, Huy, Quốc và Linh ❤️. Một anh chàng đẹp trai, con nhà giàu, lạnh lùng và một cô gái xinh đẹp, hiền lành sẽ ra sao 😘 Hãy cùng nhau theo dõi truyện này nhé 😊…
kim tỏa phong tình nơi phàm thếnhất độ tương phùng, nhất thế thương.!lowercase, ooc-----nếu có vấn đề hãy góp ý trực tiếp, xin đừng cancel tôi 🙇…
một vài câu chuyện nhảm nhí của gotpink…
Chán quá nên làm cho đỡ rảnh tayMặc dù lịch học hè kín như đúng rồi + chat như điênVậy thoi…
Tại trong máy nhiều ảnh quá không biết để làm gì nên xả ảnh cho những bạn nào cần thì qua đây mị cung cấp cho!!!…
Hạ bút viết cho tuổi trẻ của chúng taKhi chúng ta vẫn còn thơ dạiKhi chúng ta vẫn còn là chúng tawritten by - @camcamchan…
truyen gom nhieu tap ke ve tinh ban giua sakura va tomoyo…
" em thích chị vãi lò luôn ૮₍ ˶ᵔ ᵕ ᵔ˶ ₎ა ""ừa! tui cũng thích tui ₍˄•͈⚇•͈˄₎"ooc, bad words, lowercase.chỉ đăng trên wattpad, không đăng ở nơi nào khác, nếu thấy ở trên các nền tảng khác đều là giả mạo.…
"Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắmMấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêuThế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiều..."…
Lần đầu viết truyện ko hay thì bỏ qua cho mik nhé…
[người đi người về liệu người có nhớ ta...][cùng đi nhưng lại không đợi nhau...]…
Đang làm thí nghiệm thì vụ tai nạn xảy ra khiến Nó vô tình xuyên không về năm 1497, từ đó nhiều chuyện trớ trêu và hài hước đã xảy ra với một thằng đang sống thế kỷ 21 đầy hiện đại nhưng lại bị đưa về thời phong kiến. Truyện do người viết tự nghĩ ra, hoàn toàn không có thật, nên không ảnh hưởng đến lịch sử và cũng không bị lịch sử ảnh hưởng, trong truyện có mượn 1 số tác phẩm văn thơ của các Đại Tác Giả thực trong lịch sử, kính mong các bậc tiền bối không trách người viết. Rất mong các đọc giả bỏ ít thời gian ra đọc và cho ý kiến, người viết xin cảm ơn…
Đây là truyện thứ hai của tui. Trích một đoạn . Tôi là một con rô bốt , một con rô bốt không có cảm xúc. Thật nực cười, mặc dù họ có thừa khả năng cho tôi một cái gọi là cảm xúc. Nhưng họ không làm vậy. Khác với những con rô bốt khác. Tôi được tạo ra bởi một nhà khoa học điên .Họ rất sợ tôi .Phải. Rất sợ. Họ sợ cái thứ tác phẩm của một nhà khoa học điên . Sợ rằng hắn tạo ra một tác phẩm có nguy cơ hủy diệt trái đất, hành tinh của họ. Họ tước cái gọi là cảm xúc của tôi với hi vọng là có thể kiểm soát được tôi, lấy sức mạnh của tôi. Con người thật tham lam! Một không gian được mở ra. Tôi đã đến thế giới khác. Cái thế giới gì gọi là anime của cổ nhân. Tôi vô tình biết chúng qua một đợt du hành thời gian. Thế giới đó thật rộng lớn, thật đẹp. Mặc dù có thể dễ dàng lấy lại cảm xúc của mình.Nhưng tôi muốn được dánh cược. Tạo ra luật chơi, để lấy lại cảm xúc của mình.…
Liệu rằng...…