Trong quá khứ, chúng ta đã từng là tất cả của nhau.Hiện tại chúng ta lại là kỉ niệm của nhau.Tại sao ngay lúc em sẵn sàng quên đi anh thì anh lại xuất hiện trong cuộc sống em một lần nữa. - HRJTrong quá khứ, anh đã bỏ lỡ em, anh vô cùng hối hận!Hiện tại, anh quay về để cố gắng bên em một lần nữa.Dù quá khứ, hiện tại hay tương lai anh vẫn luôn yêu em. - JJH"我爱你 我想你 不管是过去,现在还是未来 我永远爱你❤️"…
Mỗi anh là một câu chuyện khác nhau.Tùy tâm trạng mà có đôi khi đó là oneshort hoặc là shortfic.P/s: Fic được viết ra chỉ để phục vụ cho sd allisagi, không tiếp ăn tạp, xin đừng lưu con fic flop lòi mu này vào list có các cp khác ngoài allisa, bởi khi thấy thì mình sẽ block ngay và luôn.…
Seulgi quay lưng, bước về cánh cổng lớn, bỏ lại Jaeyi đứng bất động giữa ngôi nhà lạnh lẽo.Từng giọt nước mắt rơi không ngừng.Từ giây phút đó, trái tim Jaeyi như đã chết."Đáng lẽ lúc đó mình phải biết rồi.Rằng tâm trạng của cậu, đang ở mùa nào."…
"giá mà người cứ an ổn ngủ hoài trong hồi ức."-Pairing: Lee Jeno x Na JaeminTags: abandoned, angst, ooc, songfic,... Fanfic hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng, click back nếu bạn cảm thấy không thoải mái-inspired by Memories - Conan Graylyrics translated by Ling Red written by pinkeulifeu…
Cũng nên nghe bài hát trước khi đọc đi ạ!"Anh chỉ quan tâm em" của Trung Quân IdolBản gốc của Đặng Lệ Quân.Bài viết này vừa là đoản do ý tưởng của Ne, vừa là tác phẩm đoản đam của Ne, vừa là bài test trả cho @Perfect Team.Các bạn đã đọc thì hãy vote như là share giúp Ne để mọi người cùng đọc nha! Cảm ơn rất nhiều!…
yang jungwon như một viên đường, từ đâu đi đến xoa dịu park jongseongpark jongseong bảo rằng đường thì phải bỏ vào trà chứ, em chỉ cười'anh đâu có thích trà đâu'nhưng em ơi, đường thì sẽ chẳng bao giờ có thể đi cùng rượu cả...write by bacchaa.…
Fic thuộc Series mừng sinh nhật năm 2025 của Moon Hyeonjoon.Mỗi lúc trời đổ cơn mưa rào, sẽ luôn có người vì em mà đứng đợi.CP: Faon - Lee Faker Sanghyeok x Moon Oner HyeonjoonThể loại: lãng mạn, điềm vănWarning: OOC, fanfic chỉ là trí tưởng tượng, không gán ghép tình tiết trong fic lên người thật.Xin đừng bế cổ đi đâu cả.…
Bản Ngã Lạc Lối là hành trình của một cô gái bị đẩy tới giới hạn cuối cùng của nhân tính - nơi mà nước mắt không còn mặn và tiếng kêu cứu chẳng còn ai nghe thấy.Nhưng đây không chỉ là câu chuyện của riêng cô.Mà là tấm gương phản chiếu cho biết bao con người giữa xã hội hôm nay - nơi áp lực, dối trá và tổn thương âm thầm nhào nặn nên những bản ngã méo mó.Cô gái đó không chỉ gục ngã vì những gì người ta làm với cô, mà còn vì sự đổ vỡ trong niềm tin, trong chính hình ảnh mà cô từng nghĩ là "mình".Giữa yêu và hận.Giữa đúng và sai.Giữa bản chất và mặt nạ.Cô - cũng như chúng ta - lạc đường giữa ranh giới của cái gọi là "tôi là ai?"Đọc "Bản Ngã Lạc Lối" là bước vào một mê cung của cảm xúc và bóng tối - nơi mỗi độc giả sẽ đối diện với một câu hỏi đơn giản nhưng ám ảnh:"Nếu bản ngã của tôi bị cướp đi, tôi còn là chính mình không?"…
Đêm đó cậu nhóc ấy đã hát bài này.Và lần nào khi nghe đến những dòng lyric ủy mị ấy, trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh của cậu.'Đôi mắt, cánh mũi, đôi môi của em Cả những cái móng tay nhỏ xíu, tất cả'Tâm trí Hoseok lại tua về đêm hôm ấy như một cuốn phim chậm.A story by Lammy22.Cover by namjunsblossom.…
Tôi yêu Mân từ năm mười ba tuổi đến năm hai mươi bốn tuổi. Tôi đã đem hết sự nhiệt tình, chân thành của tuổi trẻ và những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời để mà yêu thích một người, nhưng lại không dám trực diện nói ra, dẫu chỉ một lần.writen by ☁️jjk x pjm…
"Tớ đã đọc một bài báo vào đầu ngày hôm nay, trong lớp. Rõ ràng chúng ta cần bốn cái ôm mỗi ngày để tồn tại và tám cái ôm để phát triển."https://archiveofourown.org/works/63582376[Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả]…
Những câu chiện đc lấy cảm hứng từ những bài hát mà tớ nghe 🎤* Note *: Vì cũng là truyện đầu tay, mình viết cũng không có mượt lắm ( vì con tym bíe bỏng nầy umê otp lắm rồi ) mong mọi người đọc cho vui thôi nheee ☺️☺️🤓. [Nhiều khi cũng không hẳn là mình lấy cảm hứng từ lyrics của bài hát đây mà kiểu... cái vibe, giai điệu của bài đấy ấy :))). Nên mọi người cũng đừng làm nó trở nên nghiêm túc quá nhé hì hì]…
chuyện kể về anh chàng tên Kim Ga-On đã chuyển đến làm việc cùng một người đàn ông tên Kang Yo-Han người đàn ông ấy là thẩm phán nổi tiếng nhất Hàn Quốc lần đầu gặp Ga-On đã có ấn tượng rất tốt về người đàn ông lịch thiệp, dịu dàng này và ngược lại Yo-Han lại thấy Ga-On rất dễ thương và có chút rụt rè, nhút nhát từ lần gặp mặt ấy họ dường như đã có một thứ tình cảm đặc biệt nào đó dành cho đối phương.…
Tác giả/ Dịch giả: Cẩm Hi_________________Đây không phải tiểu thuyết, cũng không phải fanfic.Mà là những bài phân tích dựa trên những moments, câu chuyện có thật của Chanbaek. Nơi dành cho những bạn tin vào Chanbaek.Qua đây, mình cũng muốn giúp các bạn tin vào Chanbaek hơn, chiến hạm to lớn của chúng ta~Không phải vì tớ ship Chanbaek nên tớ bảo Chanbaek is real đâu, mà sau khi xác định Chanbaek is real rồi tớ mới dám leo lên thuyền mọi người ạ 💁Chào mừng mọi người đến với ngôi nhà nhỏ của tôi ('ヮ')…
"Anh gì ơi."Norton không thích những âm thanh tự tạo ra văng vẳng trong đầu mỗi khi lơ đễnh với mọi thứ, như lúc này vậy. Trời thật lạnh biết nhường nào, gió không ngừng thổi dồn vào từng ngọn cây nhành cỏ, ước chi anh có thể trở thành một chú mèo, chẳng cần lo gì nữa, chỉ cần cuộn tròn thành một cục tìm chiếc hộp nào đó mà nằm vào thôi."Anh gì ơi, anh gì ơi!"Một bóng hình nhỏ bé lay lay tay áo anh, dáng vẻ một cô gái tóc vàng ngắn xuất hiện bên cạnh từ lúc nào, làm Norton một giây bất ngờ, hai giây mất bình tĩnh, đến giây thứ ba mới hoàn hồn tỉnh táo trở lại để nhận ra rằng âm thanh kia không phải là do anh tưởng tượng mà thành."Cô gọi gì tôi à?"Anh đáp lời, nuốt một ngụm nước bọt vào cổ họng, câu nói của anh có hơi run lên, chẳng biết là do tiết trời buốt lạnh hay vì cô gái trước mặt khiến hồn anh treo ngược cành cây nữa đây."Anh không có dù à? Em có hai cái, cho anh một cái nè."Norton hơi ngạc nhiên, hoặc chí ít khuôn mặt anh hiện rõ điều đó. Cô gái nọ nở một nụ cười tươi cứ như mang theo nắng ấm làm anh hiện một chút ánh đỏ trên đôi má. Cô gái đặt chiếc dù vào tay anh, chưa kịp nghe anh nói lời cảm ơn đã đi mất, anh gãi đầu, cùng với suy nghĩ thế giới cũng không quá đau khổ mà trở về nhà.…