*Lưu Ý:1. Đây là 1 câu truyện mà khi bạn đọc, cảm xúc của bạn sẽ như ảnh bìa của truyện.2. câu truyện này hơi khó hĩu 1 tý nên khi đọc hãy đọc chậm, đọc kĩ nhá.3. nếu cảm thấy ko hợp vui lòng ko toxic mà hãy đọc truyện khác dùm nha4. Đây cx là điều qtrong nhất, đó là nv trong chuyện này đều có thật, nhưng câu truyện thì không(tin hay ko thì tùy)*Giới thiệu nhân vật:nv9 : lộc (32t) ,là người đàn ông của gđ ( lăng nhăng), trapboy 9 hịu nhưng ở tuổi xế chiều nv phụ: quá nhìu ko đếm xủa nên đọc truyện đi r biết…
Trẫm chính là không dám thú ngươi a !Tác giả: Nhất Hạc Trù Editor: Bánh ÚNguồn: https://sieucapbaoboi.wordpress.com/2016/06/27/622/Thể loại: Cổ trang, 1x1, hài, có ngược, hoàng đế công x giáo chủ thụ, HE.Văn Án:Giáo chủ băng lãnh cứ một mực ngủ mà dính chặt lấy ái nhân của hắn.Giáo chủ ưu sầu nói: ngươi vì sao không muốn cưới ta?Hoàng đế cũng ưu sầu nói: không phải là không muốn, mà là ta không dám a.…
Cái đầu chứa nhiều hàng phế phầm quá nên phải lập thêm cái mới! :)Sau hơn nửa năm học Design thì trình nó ra như vầy, sẽ cập nhật khá là nhanh nếu còn yêu nghề! Nơi này không share tài nguyên, nếu bạn muốn biết font chữ thì có thể comment nhưng nhớ có chủ ngữ vị ngứ hộ tớ nhé!…
Tae đi qua cửa tiệm bán dâu của Y/n và mua 2 hộp về ăn thử. Sau khi ăn xong, anh thấy rất ngon rồi hôm nào cũng đến cửa tiện nhỏ ấy mua. 2 người họ bắt đầu quen nhau rồi Tae thích thầm y/n. Taehuyng nổi tiếng bởi anh là giám đốc công ty đứng đầu Hàn Quốc và mọi người hay đồn anh là trapboy. Đương nhiên Y/n cũng biết điều đó, cô rất ghét những người thuộc dạng trap. Lúc đầu cô cũng chẳng có tình cảm gì với anh cả nhưng.........( Đọc đi rồi biết nha các tình iu của tuiii)Love <3…
Đôi lời giới thiệu của Cá:Mình đã từng tận mắt nhìn thấy người mình thích hôn một người khác. Khoảnh khắc ấy đến giờ vẫn còn rất rõ trong ký ức. Có những cảm xúc khi còn nhỏ không biết gọi tên là gì, chỉ biết rằng tim đau đến mức muốn khóc thật to, nhưng lại chẳng có tư cách để níu kéo hay hỏi bất kỳ điều gì.Ngày tốt nghiệp năm đó cũng là lần cuối cùng mình gặp cậu ấy.Sau ngày ấy, tụi mình hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời nhau.Mình đã từng nhớ, từng khóc, từng tự hỏi không biết hiện tại cậu ấy sống ra sao. Mình cũng đã vô số lần tưởng tượng về một cuộc gặp lại trong tương lai. Có lúc tụi mình sẽ mỉm cười chào nhau như những người bạn cũ. Có lúc sẽ ngồi xuống nói hết những điều năm xưa chưa kịp nói. Cũng có lúc mình nghĩ rằng nếu thật sự gặp lại, có lẽ cả hai sẽ chỉ lướt qua nhau như những người xa lạ.Nhưng rồi năm tháng cứ trôi đi, và cuộc gặp ấy chưa từng xảy ra.Chính vì vậy mà câu chuyện này ra đời.Đây không phải là câu chuyện có thật. Save không phải mình, Auau cũng không phải cậu ấy. Nhưng những rung động đầu đời, những tiếc nuối tuổi học trò, những đêm nhớ một người đã rời xa rất lâu, hay cảm giác mong chờ một cuộc gặp lại tưởng chừng không bao giờ đến... đều được viết từ những cảm xúc rất thật.Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một người như thế.Một người chỉ đồng hành trong vài năm ngắn ngủi nhưng lại ở lại trong ký ức rất lâu.Một người mà dù thời gian đã trôi qua bao nhiêu năm, khi vô tình nhớ đến vẫn khiến trái tim khẽ rung lên.…
Tên truyện: Quay trở lại thời đại cấp ba của ba tôiTác giả: Tam Thiên Phong TuyếtSố chương: 114 chương Bản gốc: Đã hoànBản dịch: Lê lếtTag: Thanh xuân vườn trường,ABO, xuyên không, 1:1, HE, hiện đại, đáng yêu, ngốc nghếch…
Marianna Ucrìa là một tiểu thuyết nổi bật của nữ văn sĩ Ý Dacia Maraini, kể về hành trình của một người phụ nữ bị câm điếc trong xã hội quý tộc Sicily thế kỷ 18. Từ khi còn nhỏ, Marianna đã bị ép kết hôn với người đàn ông lớn tuổi mà cô không hề yêu thương, nhưng chính sự im lặng bắt buộc ấy lại giúp cô phát triển một nội tâm sâu sắc và khao khát tri thức mãnh liệt. Giữa một thế giới nơi phụ nữ bị ràng buộc bởi những định kiến hà khắc, Marianna dần tìm thấy tiếng nói của mình qua sách vở, tư duy độc lập và lòng khao khát tự do.Với giọng văn tinh tế, giàu chất thơ, Dacia Maraini không chỉ khắc họa số phận một cá nhân mà còn mở ra bức tranh rộng lớn về xã hội Ý thời bấy giờ-một thế giới mà những quy tắc gia trưởng áp chế con người, đặc biệt là phụ nữ. Marianna Ucrìa là câu chuyện về sự đấu tranh, khám phá bản thân và hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời, nơi im lặng không còn là dấu hiệu của sự khuất phục, mà trở thành biểu tượng của sức mạnh và ý chí kiên cường.…
Quang Huy chỉ là không chịu được đã chơi PUBG xả stress còn phải ăn cẩu lương mới đi phá mối nhân duyên của người ta, thật sự không hề biết bạn nữ đó là em của tên học bá chó điên cùng trường - Hoàng Việt Đức! Tuy nhiên, quả báo của sự việc này đến có chút kì lạ."Làm người không khó nhưng muốn làm chó chỉ cần "à" một tiếng thôi."Quang Huy gửi tới chiếc meme kinh điển dùng hình của Chu Cát Lượng trong bản phim Tam Quốc Diễn Nghĩa lên sóng năm 1994.Việt Đức không tốn đến một giây suy nghĩ, tiếp tục gõ:"À."Quang Huy: "Không thích làm người mà thích làm chó?"Việt Đức: "À..."Quang Huy tăng xông, chửi thề một câu rồi tắt máy. Sáng hôm sau bật lại mạng, có hai thông báo Messenger nhảy trên màn hình điện thoại của cậu.Việt Đức đã đặt biệt danh của anh ấy là À.Việt Đức đã đặt biệt danh cho bạn là Có Chó Mới Yêu.Song rất lâu về sau, cũng chính học bá chó điên kiêm chiến thần lật mặt này, gân cổ quát cậu:"Mẹ kiếp, mày coi tao là chó thật à? Coi tao là con chó, nên cho dù có bị chủ thẳng tay ruồng bỏ cũng vẫn sẽ quẫy đuôi chạy đuổi theo? Tao có thể con mẹ nó bước chín mươi chín bước, duy chỉ có một bước còn lại, nếu mày còn không chịu tiến lên, thì tao cũng không muốn, cũng không thể tiếp tục nữa..."Quang Huy nghe đến đây, từ ấm ức chuyển thành bực bội. Nỗ lực của cậu suốt ba năm này, còn không gấp chín mươi chín lần cái "một bước" ấy?Đây là câu chuyện về hành trình về một nhà của hai kẻ thù từng không đội trời chung ở trường cấp ba.…
Bộ này tuii vừa viết kiểu text vừa viết kiểu fic í nên mọi người thông cảm đọc lúc đầu hơi nhàn xíu í. Bộ này tuii có up bên Tiktok trước rồi mới up bên Wattpad nên tuii sẽ giữ nguyên không thay đổi với bên kia nha. (id tiktok : @pbandi04)Mong mọi người đọc xong cho tui nhận xét nha🥺🥰…
Đông Hải, năm 1893.Một người giáo viên được phát hiện đã gieo mình xuống cầu Thạch Môn.Cảnh sát kết luận đó là một vụ tự sát đơn giản.Nhưng một lá thư để lại sau cái chết ấy đã dẫn nữ phóng viên Lâm Nghiên và luật sư tập sự Trình Dực bước vào một mê cung của những hồ sơ bị rút, những nhân chứng biến mất, những bài báo bị chặn đăng và những con người bị buộc phải sống trong im lặng.Một diễn viên sân khấu đứng giữa phiên tòa chỉ để nói lên một lời thoại của chính mình.Hai cô gái công nhân mất việc chỉ vì yêu nhau.Một bác sĩ biến mất khỏi thành phố mà không để lại dấu vết.Và phía sau tất cả dường như là một thế lực vô hình đã tồn tại từ rất lâu, âm thầm quyết định ai được cất tiếng nói, ai phải biến mất khỏi lịch sử.Giữa một thời đại mà nhiều người bị xem là "không nên tồn tại", có những con người vẫn cố gắng để lại dấu vết của mình trên thế gian.Họ không đòi thay đổi cả thế giới.Họ chỉ mong có ai đó nhớ rằng họ đã từng sống."Nếu tôi tiếp tục im lặng, thì khi tôi chết, có ai biết tôi đã từng tồn tại không?"…
-Làn gió lướt qua, lay động mái tóc bống bềnh của Ngọc Anh, chợt nhịp tim của Đăng hẫng đi một nhịp. Ngọc Anh nghiêng đầu cười khẽ, đôi mắt nâu hạt dẻ nhưng lại trong veo đến lạ kết hợp với ngũ quan hoàn hảo và đôi môi anh đào làm người ta phải liên tưởng đến chú thiên nga trắng thuần khiết mà nhẹ nhàng. Ngọc Anh nhìn sâu vào mắt Nhật Đăng như thấy cả biển tình. Ánh nhìn trong trẻo, tình bể bình của cô đã thành công làm tai nó đỏ lên và hơn cả là trái tim chàng trai tuổi nổi loạn đang đập liên hồi. Chà giờ thì nó hiểu sao mình lại thích cái con hâm giở này rồi. Nó phải tự thừa nhận rắng chính đôi mắt hạnh ấy với nụ cười tỏa nắng của Ngọc Anh đã làm Đăng say nhỏ mất rồi. Nguyễn Hoàng Nhật Đăng tựa như hồ nước lúc thì gợn từng đợt sóng vừa mạnh mẽ vừa nhẹ nhàng vỗ về bờ hồ, lúc thì yên ắng dưới nắng vàng làm rung rinh mọi cô nàng. Còn Vũ Trúc Ngọc Anh lại chính là thiên nga trắng bơi giữa mặt hồ, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng nơi tim Đăng, làm cậu không tài nào đoán được suy nghĩ của cô. Có lẽ do chính bánh răng vận mệnh bắt đầu chạy, từng phút từng giây sợi chỉ đỏ rút ngắn để kéo hai người lại gần với nhau hơn. Những ngại ngùng, lo sợ tuổi mới lớn, hai người quyết định giấu gọn đi những tâm tư của mình bằng vỏ bọc hoàn hảo là "bạn thân".…
Tôi vừa đứng chỗ cột đèn vừa nghe máy Khôi:"Mình đang ở ngay cột đèn giao thông nè!" Tôi nói xong thì vẫy tay chào Khôi đang đứng đối diện tôi bên kia đường."Khoan đã, Linh đừng qua. Mình... mình không muốn chúng ta tiếp tục mập mờ nữa. Một là chúng ta cùng nhau hai là đợi khi đèn đỏ xuất hiện chúng ta dừng lại." Khôi đứng bên cột đèn đỏ đối diện lên tiếng.Lúc nghe Khôi nói tôi đã nhìn lên cột đèn đếm ngược đang chuyển đến số 4 trong trạng thái màu xanh. Tôi bất động suy nghĩ có nên chạy qua không. Tôi lùi lại một bước trong vẻ nhút nhát lo sợ. Tôi sợ rằng nếu như tôi bước về phía cậu ấy thì liệu tôi sẽ có thể bị bỏ rơi và như một cơn gió lướt qua nhẹ nhàng rồi sẽ bị lãng quên như bao cô gái khác trong cuộc đời của cậu ấy chăng ? Giữa con tim và lí trí tôi nghĩ lí trí của tôi không thể thắng được con tim. Vì đó chính là con người của tôi chứ không phải ai khác. Tôi biết rằng cái điều đó sẽ làm tôi tương lai sẽ rất đau khổ, nhưng mà tôi cảm thấy thà khổ tâm như vậy còn hơn là buông bỏ một ai đó hay là một thứ gì đó.[Các nhân vật, sự kiện tình tiết trong truyện đều là hư cấu và không có hành vi xúi giục hay khuyến khích làm theo nào mong độc giả cân nhắc có cái nhìn tích cực khi đọc truyện]---------------------Truyện được đăng đồng thời trên 2 app: Mangatoon và Wattpad…
Nơi mà các cậu có thể xem những tác phẩm mà chúng tớ đã edit, và chúng tớ có thể thoả sức bung lụa tại đây ư ư <3Với sự đóng góp của 6 đứa trốn trại: - Kiến- Bọt- Nhện- Blynn- Mẫn- DiHãy vote và follow chúng tớ nếu cậu thích nhé <3 Mãi yêu saranghae daisuki i luv u <33…