Tạp bút này mình viết để dự thi cuộc thi tạp bút Quê nhà yêu dấu thế nhưng chắc vì chưa có duyên nên tác phẩm chưa thể đến tay của bạn đọc. Thế nên hôm nay mình muốn share cho nhiều người đọc hơn thay vì chỉ giữ nó cho riêng mình.Có ai lúc nhỏ chẳng hay đi đâu chơi, chỉ quanh quẩn ở nhà như mình không? Mặc dù đó chỉ là một căn nhà gạch cấp 4, không vườn tược gì rộng nhưng nó vẫn điều gì đó hấp dẫn mình ngày đó và cả bây giờ, ngay cả khi mình đã dọn đến một căn nhà mới hơn, khang trang hơn nhưng vẫn không ngừng nhớ về nó.…
hòi nem bị bệnh, chi gô và tứn kho lần đầu có cảm giác làm anh lớn để chăm sóc cho hòi nem ( trước sự ngăn cản một cách bất lực của lai bánh và anh cá )…
...Con người có những thứ cảm xúc khó xác định , khó chi phối. Tôi ghét nó! Những thứ cảm xúc đó đối với tôi chẳng có ý nghĩa gì... cho nên tôi tự tạo một khoảng không cho bản thân để rồi ẩn mình trong đó. Tôi gặp được cậu! Tại cậu, cậu đã khiến trật tự tôi sắp xếp cho bản thân hoàn toàn đảo lộn. Cậu làm trái tim tôi rộn nhịp không ngừng. Khoảng không lạnh lẽo muôn trùng của tôi cũng do cậu mà lấp đầy và rồi cậu kéo tôi ra ngoài... ---- "Khoảng không của tôi được lấp bởi cậu"là một câu truyện Nari lên ý tưởng khi đang ra chap mới cho fic "Thế giới ngầm" mong các bạn ủng hộ!…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
"Jungkook à, ta cùng nhau bỏ trốn nhé!" Câu truyện về những đứa trẻ, những áp lực tuổi học trò, những tình cảm mới lớn và về gia đình của 2 bạn nhỏ Kookie và Tae Tae.…