Một Cuộc Đời
Một cuộc đời trong dòng đời bất tận ...…
Một cuộc đời trong dòng đời bất tận ...…
Có những chuyện ngoài bản thân mình biết ra, chẳng thể nào chia sẻ với người khác được nữa. Những tình yêu mà, tình yêu nếu không chia sẻ, có lẽ chỉ còn là chuyện của một người. Một người với tình yêu, dù cam chịu, dù tự nguyện thì dần dần theo thời gian cũng trở thành thứ tình cảm đáng thương trong mắt người ngoài và trong mắt của chính mình. Đến cuối cùng cũng chỉ còn lại cảm giác đau thương mà chấp nhận bỏ cuộc thôi. Con người. Dù gồng mình tỏ ra mạnh mẽ cơ bản vẫn là sinh vật yếu đuối, không ai chịu được nỗi cô đơn nỗi đơn độc quá lâu.…
Tên truyện: Tuyển tập nước mắtTác giả: SuThể loại: Tuyển tập truyện ngắnBìa truyện: KemsunnVăn án:Tuyển tập nước mắt là nơi tổng hợp tất cả những cảm xúc rung động, yêu thương, nhung nhớ, cùng đau buồn sau bao nhiêu lần vấp ngã, tổn thương.Nước mắt dành cho nỗi đau luôn xuất phát từ tình yêu sâu nặng. Yêu càng sâu tim càng đau. Tình yêu cho những người quan trọng càng vì thế trở nên đáng trân trọng. Dù là người yêu, người thương, người thân, hay người đặc biệt luôn giữ lấy trong tâm trí bao nỗi khát khao muốn kề cạnh. Đánh mất hay lỡ mất đều cảm thấy đau đớn.*Truyện chỉ có kết buồn, những bạn không thích ngược không nên đọc. Truyện là tuyển tập những câu truyện ngắn, mỗi chương mỗi truyện. Đây là bộ chỉ khi có ý tưởng mới viết, không có hạn hoàn thành.…
Có những cảm xúc chỉ trái tim mới hiểu!!!!!…
Nếu một ngày đẹp trời, đại yêu quái ngàn năm tuổi nhận mệnh chăm sóc con trai cưng là "tiểu yêu 100 năm" mới nhú của bạn thân. Chưa hết, "đứa bé" này vậy mà lại là đối thủ thề không cùng hít một bầu không khí với hắn trong giới giải trí. Triệu Viễn Chu: khà khà, này nhóc, mau lại đây gọi một tiếng chú.Trác Dực Thần: cút!Cuộc sống hai người sinh hoạt hạnh phúc cứ vậy bắt đầu. Đại yêu quái mỗi ngày đều lăm le nhìn tiểu yêu trước mắt, không nhịn được chọc chọc chọc, chọc đến nổi tiểu yêu hai mắt đẫm lệ.Thế là đêm hôm đó khắp các mặt báo đồng loại đưa tin, Triệu ảnh đế tay to mặt lớn, sau lưng có chỗ dựa, tài nguyên vô hạn, khép nép quỳ một bên dỗ dành tiểu yêu xinh đẹp nhưng bướng bỉnh, lại còn hay mít ướt của hắn.___________Truyện chỉ đăng tại hai nick @capngoaihanhtinh và @hyidpie…
Bài nộp test cho team…
Không ai đoán được số phận của mình.Hôm nay bạn cười ngày mai bạn khóc cũng là lẽ thường gặp. Hôm nay bạn là người được tất cả nể trọng ngày mai cũng có thể rơi vào vực thẳm.Thế sự vô thường, hỷ nộ ái ố ai mà không gặp chỉ là đừng đánh mất bản thân, đừng đánh mất nhiệt huyết. Có những chuyện chẳng bao giờ có thể quay lại vậy thì hãy chấp nhận và tiếp tục bước đi như nó vốn có. Khi mạnh mẽ, khi yếu đuối, khi vui vẻ, khi đau buồn hãy cứ là chính mình 😑😑😑😑😑…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận…
Vài fic nhỏ, 🔞…
vài lời tâm sự nhỏ...…
"Losing a friend is more painful than losing a romantic relationship"…
Thể loại: Niên đại văn, Hiện đại ngôn tình, Nông thôn, Xuyên không, Không gian, Dị năng, Sảng văn.[Lưu ý: Đây là truyện dịch]Tác giả: Thiên Nhai Vũ MộngGiới thiệu:[Không gian vật tư + Độc mồm độc miệng + Thần y + Không thánh mẫu + Võ lực cao cường + Vả mặt ngược tra + Nữ cường + Sảng văn + Không chịu ấm ức + Đoàn sủng + Thi đại học.]Ở thế kỷ 22, bề ngoài Hạ Vân Huyên là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn tài phiệt, nhưng thân phận ngầm của cô lại là tin tặc, thần y, ꜱáᴛ ᴛʜủ và cao thủ võ Taekwondo.Một hôm, cô vô tình làm đứt tay, ᴍáᴜ nhỏ xuống miếng ngọc bội gia truyền. Tối hôm đó, cô bỗng có một giấc mơ, thấy mình xuyên không về thập niên 70.Nguyên chủ trong mơ thật đáng thương, bị cả nhà đó bắt nạt. Họ cho cô ăn học cũng chỉ là để bán cô đi với giá cao hơn. Chậc chậc, đúng là tội nghiệp.Nghĩ đến khả năng cô sẽ xuyên vào một người có số phận ʙɪ ᴛʜảᴍ như vậy, cô liền vỗ ngực. Phải tích trữ vật tư, tích trữ ngay lập tức!Mọi thứ đều phải tích trữ hàng tấn, nào là gạo tẻ, hạt kê, dầu ăn, trứng gà, mì sợi, đồ dùng sinh hoạt, thịt thà, tất cả phải chất cho đầy kho.Ấy thế mà, sau khi giúp nguyên chủ báo thù, cô lại phát hiện ra một sự thật, nguyên chủ vốn không phải con ruột của gia đình này, mà là bị người bắt cóc mang đến. Thảo nào lại nguyên chủ bị họ ngược đãi như vậy.Hạ Vân Huyên thầm nghĩ: [Lẽ nào bố mẹ ruột đã vứt bỏ mình vì mình là con gái sao?]Mãi cho đến sau này, khi trở thành "đoàn sủng" được cả nhà yêu thương, cô mới vỡ lẽ mọi chuyện không hề nh…
Bát Nhĩ Tế Cát Đặc Ngọc Diễm. Là cháu gái của Thành Thế Tổ Phế Hậu, Xuất thân cao quý từ Khoa Nhĩ Thấm đuợc Khang Hi đế vô cùng yêu thưong, sớm đã định nàng là Đích Phúc Tấn , nhưng đã từ chối vì tuổi còn nhỏ. Khi lên năm 17 tuổi vì đến tuổi cặp kê nên chạ mẹ nàng định tìm một phụ quân phù hợp cho đứa con gái của họ, nhưng vẫn chưa được, Khang Hi đế nghe vậy liền muốn cho nàng làm Trắc Phúc Tấn cho Tứ Hoàng Tử Dận Chân của mình . Khi nghe đến yêu cầu của Kháng Hi đế cha mẹ của nàng có hơi chần chừ vì cảm thấy danh vị Trắc Phúc Tấn này hơi thiệt thòi cho con gái, nhưng sau khi bàn bạc và nói vớu Khang Hi đế thì Ngọc Diễm nàng vào ngày mùng 2 tháng 8 được gã vào phủ Ung Thân Vương với danh vị là Trắc Phúc Tấn. Sau khi Tứ A-ca Dận Chân lên ngôi nàng được phong Quý Phi hiệu Tịnh, là cánh tay phải của Hoàng Hậu Ô Lạp Na Lạp Thị ->->->->->->->->->->->->->𝚇𝚒𝚗 𝚌𝚑à𝚘 𝚖ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚖ì𝚗𝚑 𝚕à 𝚂𝚊𝚗𝚗 đâ𝚢 𝚕à 𝚝𝚛𝚞𝚢ệ𝚗 đầ𝚞 𝚌ủ𝚊 𝚖ì𝚗𝚑, 𝚟ì 𝚕à 𝚕ầ𝚗 đầ𝚞 𝚟𝚒ế𝚝 𝚝𝚛𝚞𝚢ệ𝚗, 𝚝𝚑ê𝚖 𝚟𝚒ệ𝚌 𝚕à 𝚝𝚛𝚞𝚢ệ𝚗 𝚌ổ 𝚝𝚛𝚊𝚗𝚐 𝚗ê𝚗 𝚜ẽ 𝚌ó 𝚜𝚊𝚒 𝚜ó𝚝, 𝚖𝚘𝚗𝚐 𝚖ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚝𝚑ô𝚗𝚐 𝚌â𝚖 𝚟à 𝚐ó𝚙 ý 𝚌𝚑𝚘 𝚖ì𝚗𝚑 𝚜𝚊𝚒 ở đâ𝚞 𝚖ì𝚗𝚑 𝚜ẽ 𝚔𝚑ắ𝚌 𝚙𝚑ụ𝚌 . 𝚃𝚛𝚞𝚢ệ𝚗 𝚗à𝚢 𝚖ì𝚗𝚑 𝚜ẽ 𝚕ấ𝚢 𝚖ộ𝚝 𝚜ố 𝚌𝚑𝚒 𝚝𝚒ế𝚝 𝚝ừ 𝚝𝚛ê𝚗 𝚙𝚑𝚒𝚖 𝚟à 𝚝𝚑𝚎𝚘 𝚕ị𝚌𝚑 𝚜ử + ý 𝚝ưở𝚗𝚐 𝚌ủ𝚊 𝚖ì𝚗𝚑 𝚗ê𝚗…
🌸 coi đi chứ không biết diễn tả=) 🌸…
ngày xx tháng xx năm xxxxcó một cô gái tên thái anh cô được gọi là hoa khôi vì đôi cô rất húc hồn kể cả nữ giới cũng vậy nhưng ai tỏ tình thì cô cũng từ chối vì cô đang yêu thầm một cô gái mang tên lệ sa lệ sa là con lai nên 2 tiếng cô nói rất rành 1 hôm kia lúc cô đang lụm gỗ vì má cô kêu lúc đó cô thấy thái anh đang ngất xỉu và còn đầy vết thương trên người cô không thể không giúp nên đã cổng thái anh về lúc được về mặt cô còn đang rất mơ hồ và nói những lời mình giấu trong khi chưa tỉnh lắm " lệ sa tôi yêu cậu lắm nhưng tôi không giám nói bây giờ tui nói được rồi hề hề" cô cười hay tiếng rồi lại xỉu tiếp lệ sa cũng khá ngạc nhiên vì cô cũng thích thái anh lúc thái anh nói vậy cô rất ngại còn thêm vui trong lòng nên lúc mẹ cô về cô bèn kể mẹ cô cũng không nói gì bảo " ừ bây yêu ai quyền của bây má cũng đâu cản được" nghe vậy lệ sa vui lắm lúc thái anh tỉnh dậy mới nói là " đây là đâu tại sao tui lại ở đây" cô mơ hồ hỏi khi thấy là lệ sa thì cô mới nói "ủa nhà cô hả lệ sa?" mới hỏi khi nghe vậy lệ sa mới gật đầu cái xong hối tấm 10 tiếng sao lúc đó là đã 20h tối cô thấy đám bộ đội đi lại và nói " chào cô lệ sa chúng tôi thông báo hiện tại cô phải đi nhập ngũ ngay lập tức" vì cô biết đấy là ai làm đó là dượng của cô vì ông ta ganh thét cô vì sự trai gái đi theo ào ào giống thái anh nên ông đã đăng ký nhập ngũ nên cô cũng phải đi tối hôm đó cô có nói với thái anh " em đợi tui về rồi chúng ta làm đám cưới nhé" thái anh mới kêu dạ rồi lệ sa cũng lên đường đi nhập ngũ.…
Cứ sống hết mình rồi yêu thương sẽ đến !…
ehem, ko bt còn ai đọc otp này trên Wattpad ko nữa😇…
Hi , đây là lần đầu mik viết truyện , có gì sai thì mọi người thông cảm cho mình nka…