"Anh không thể tha cho tôi được sao ? Tôi mệt mỏi lắm rồi !""Em là của tôi ! số phận đã an bài rồi !""Nhưng tôi không yêu anh ...""Em có yêu anh...!!!""Anh....""em không chạy được đâu ! Vì .... em là của anh !"…
Seonghyeon vốn nghĩ những năm tháng cấp ba của mình sẽ trôi qua thật yên bình.Cho đến khi một cậu học sinh chuyển trường tên Ahn Keonho xuất hiện.Từ những buổi tập bơi dưới ánh nắng chiều đến những con đường quen thuộc sau giờ tan học, khoảng cách giữa hai người dần thay đổi theo cách chẳng ai nhận ra.Có lẽ tuổi trẻ luôn bắt đầu như thế. Bằng một cuộc gặp gỡ tưởng như rất bình thường.…
Có hay không việc Seonghyeon và Keonho sẽ bỏ lỡ nhau cả đời chỉ bởi vì:- Em ấy luôn dịu dàng như thế, nhưng dường như với ai cũng vậy.- Còn mình thì thích anh ấy rất nhiều, chỉ là có lẽ anh ấy không thích người ít tuổi hơn.Có lẽ tốt nhất là cứ ở bên nhau như bây giờ- quan tâm nhau với tư cách bạn bè.…
Giữa màn đêm đen kịt, có ánh đèn nào đủ sức soi đường cho kẻ lạc lối?Thế giới hậu tận thế không có chỗ cho những kẻ vô danh.Thẩm Đình Thương nhìn kẻ trước mặt, một lính đánh thuê không có ID bạc, không có dữ liệu sinh trắc, chip nhận dạng cũng đã bị lấy ra khỏi cơ thể. Trên lý thuyết, cậu ta không nên tồn tại.Nhưng Tô Dụ vẫn đứng đó, đôi mắt bạc nhạt phản chiếu ánh lửa từ vùng đất chết phía xa, mang theo một sự im lặng khó đoán định. Nó như một vết nứt mong manh trên lớp băng lạnh lẽo, ẩn giấu vực sâu hun hút mà dù có cố gắng thế nào, Thẩm Đình Thương cũng không thể chạm tới đáy.Anh đã nhìn thấy quá nhiều kẻ giả dối, những con người được tạo ra từ máu thịt, tham vọng và những lời dối trá, nhưng Tô Dụ thì khác. Không phải vì cậu không nói dối, mà vì thứ đang che giấu sau đôi mắt kia không đơn thuần là một bí mật. Thẩm Đình Thương không tin vào số mệnh, nhưng anh tin vào món nợ phải trả. Nếu ngày anh có thể buông súng đến, trời đất hẳn sẽ thôi gào thét, những cơn ác mộng dai dẳng sẽ hóa thành tro tàn. Nhưng cũng chính lúc đó, anh có thể đồng thời đánh mất đi thứ còn quý giá hơn cả sự sống.Lưu ý: Tất cả địa danh, nhân vật và sự kiện trong tác phẩm này đều là hư cấu. Bất kỳ sự trùng hợp nào với thực tế chỉ là ngẫu nhiên. Nội dung có yếu tố biến dị và quân sự. Độc giả cân nhắc trước khi tiếp tục.…
Một số fic nhỏ về cuộc sống hôn nhân của VegasPeteTruyện sẽ có nhiều lúc ngọt sâu răng nên hãy cẩn thận 📌Cấm sao chép truyện và đạo ý tưởng của tác giả,vì nếu tác giả biết tác giả sẽ buồn 7 ngày 7 đêm…
Truyện chuyển ver nên chưa có sự đồng ý của tác giả, đừng đăng ở đâu nhé. Nếu có nhà nào cv trùng thì thông cảm ạ.40 chương + 3 phiên ngoại.Couple gốc: Nghiêm Chuẩn × Bùi NhiênTác giả: Tương Tử Bối Couple cv: An Càn Hạo × Nghiêm Thành Huyền.Note: An Càn Hạo và Nghiêm Thành Huyền là tên Hán Việt của Ahn Keonho với Eom Seonghyeon nhé, dành cho những bạn nào không biết.1.Bạn trai đã kết giao ba năm của cậu, hình như đeo nón xanh* cho cậu* cắm sừng 2. Bạn cùng phòng với bạn trai cậu, hình như nhìn cậu có chút..... ánh mắt có chút gì đó khó nói, cảm giác có gì đó hơi sai sai.…
Ánh Duyên ngắm bức tranh. Trong đó có cô và cậu, ngồi cạnh nhau. Cái trộm nhìn của cậu được chị họa sĩ tô vẽ rõ ràng như thế, ấy vậy mà đến tận một năm sau cô mới thừa nhận nó... sau khi cậu tỏ tình. Đặt Bút : 25/5/2025Gác Bút : Chưa biết.…
Một con người... giữa hai vùng đấtMột con người...nhưng ở 2 thế giớiMột trái tim... nhưng lại dành cho hai ngườiĐâu mới là cuộc sống thật, con người thật?Tôi... là ai?…
Để cái tiêu đề thế cho vui thôi chứ thề đây là một câu chuyện tình yêu nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn =)))) mọi người phải tin mình nhé hihi Thể loại: tiểu thuyết nam nam (chắc có thể gọi là đam mỹ nhỉ?), giới nghệ sĩ, ABO (chỉ dùng để thúc đẩy tình yêu của nhân vật).Nhân vật chính: Xuân Minh x Khánh Vũ.Tóm tắt:Khánh Vũ của 7 năm trước chẳng bao giờ tin vào cái thứ gọi là định mệnh.Khánh Vũ của 7 năm sau: "Cảm ơn định mệnh đã đưa tôi và anh ấy đến buổi casting ngày đó, cảm ơn định mệnh đã buộc gene của chúng tôi lại với nhau, cảm ơn vì đã cho tôi gặp được anh ấy. Minh, em yêu anh."Người đàn ông ôm cậu trai trẻ mắt ngấn nước vào trong lồng ngực, khẽ nghiêng đầu thì thầm vào đôi tai đang hây hây đỏ: "Anh cũng yêu em." Chẳng cần phải cho cả thế giới nghe, tình yêu của anh chỉ mình em biết là đủ.Mùa hè năm 21xx, anh và em tình cờ gặp nhau, chẳng ai có thể ngờ được chúng ta có thể nắm tay nhau đi đến lúc này, và sẽ tiếp tục đi cạnh nhau đến mãi mãi về sau. Lời của tác giả: Viết câu chuyện này là để thỏa mãn một số tưởng tượng của mình, hơn hết là mình muốn thể hiện niềm tin của minh vào tình yêu. Dù có đi xa đến đâu hay trải qua nhiều khó khăn đến thế nào thì cuối cùng mảnh ghép thuộc về bạn cũng sẽ xuất hiện, những chuyện gặp phải trên đường, tất cả chỉ vì để gặp được người ấy. Bối cảnh rồi thiết lập tất cả đều là hư cấu nhưng một số có lấy cảm hứng từ đời thật. Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ ngọt ngào dịu dàng của hai con người sinh ra đã dành cho nhau.…
Thanh xuân năm đó, chúng ta đã sống hết mình chưa nhỉ, khi mỗi người đều có một nhiệt huyết riêng, một tuổi trẻ riêng cho mình. Chúng ta cứ đơn giản mà trao nhau những ngọt ngào chóng vánh, tựa như lá vàng rơi khi thu sang. Êm đềm, có là nhạt nhòa? Thanh xuân năm ấy, giờ ta có hối tiếc?Bìa được làm bởi TTS_colorteam.…
Có người yêu mùa xuân vì mùa xuân hoa nở tô thắm cho đời, có người lại mong ngóng mùa thu vì tuổi thơ nô đùa dưới lá vàng. Ai cũng có một mùa thương nhớ cho riêng mình bên những người nhớ thương. Vậy còn mùa hạ thì sao? Là cơn mưa rào thoáng qua trên hiên nhà mang theo bao tươi mát? Là khi ta hết mình với tuổi trẻ hay cánh phượng hồng buổi chia tay? Tình yêu mùa hạ nồng cháy nhưng cũng trôi nhanh như áng mây, mấy ai đã cùng nhau đi qua mùa hạ chưa...…
Hyunjin cứu một bé mèo bị bỏ rơi và mang về kí túc xá. Tuy nhiên cậu tệ hại việc giữ bí mật vô cùng, nên chẳng bao lâu mà bé mèo bị phát hiện.Đôi khi Seungmin tự hỏi cậu nên làm gì với bé người yêu có trái tim to bự tốt tính này đây.Tác giả: GalexyiNgười dịch: ersayuehLink gốc: https://archiveofourown.org/works/35743153Bản dịch ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…