Văn Án : *.... Đau Quá....*Solar nghĩ , cảm giác đau đớn xen lấn tâm trí nó , khiến Solar chẳng nghĩ gì ngoài sự đau đớn cả. Solar chẳng biết mình đang ở đâu cả , trí nhớ nó dừng hẳn bảo cái ngày từ tự sát . Rồi nó chẳng biết mình đang làm gì , ở đâu.* Mình.... Đang ở đâu... vậy?*Rồi nó nghĩ , hàng loạt lí do ập vào đầu nó. Nó không mở mắt ra được , cổ họng và môi nó khô hoắc như sa mạc vậy. Nó gần như đã cho rằng mình đã chết lâu rồi , nhưng nó vẫn suy nghĩ , vẫn cảm thấy đau được.Cảm giác đau không nằm ở cổ tay như nó đã nghĩ , nó nằm ở ngay tim Solar, đau nhức liên hồi.…
Hai chân của ta bị gãy, không thể điều trị được, chỉ có thể ngồi xe lăn.Mà điều này chính là do Hoàng tỷ "ban tặng". từ một công chúa nhỏ hoạt bát, nay tà thành người què.Vì buồn nên nên ta đã nuôi dạy một cô gái du hành thời gian.Nàng ta không hiểu chút quy củ nào, lá gan thì lại nhỏ đến kì lạ.Ngày nào nàng ta cũng khóc huhu: "Vì sao tôi không đọc nhiều tiểu thuyết hơn mà lại suốt ngày đọc sách về y học vậy...."Ta nghe mà sốt ruột dùm, cô gái xuyên không này thật sự rất ngốc nghếch.Sau này, nàng lại điều trị chân cho ta, ta đã ném Hoàng tỷ của mình tới Bắc Mãn để hòa thân.…
/hoa dạng niên hoa/- khoảnh khắc đẹp nhất trong đờinơi mình đưa những cảm xúc chân thật nhất của bản thân và hành trình cùng Hoa Dạng Niên Hoa của đời mình. xen lẫn những chi tiết, cũng như những thông điệp từ series album 花樣年華 của Bangtan mà mình yêu thích.lấy cảm hứng từ hành trình Hoa Dạng Niên Hoa của những người con trai mình trân quý và ngưỡng mộ nhất."Hoa Dạng Niên Hoa chỉ đến một lần trong đời, nhưng cũng có thể cả đời ta đều là Hoa Dạng Niên Hoa."…
Khi một thứ gì đó biến mất. Có những thứ thay đổi theo nó, có những thứ thì không.[ Lấy bối cảnh sau khi Erwin đã mất cánh tay phải nhưng Mike và Nanaba còn sống, lệch nguyên tác nhiều, OOC nhẹ ]…
Tóm Tắt:- Thẩm Loan là fan cuồng của cuốn chuyện nam nam 《Âm mưu với đại đế》. Thắc mắc quá nhiều vẫn chưa được lấp hố. Nàng bị người khác đẩy qua lan can trực tiếp xuyên vào cơ thể phản diện trong truyện, biến thành nam nhân!!!...Thể loại: 1x1, xuyên thư, cung đình, HE,...Tác giả: Ta Là Trà Xanh aka Mayco Kunasi-> Lần đầu mình viết thể loại này nên nếu có sai xót mong mọi người thông cảm, cũng như góp ý giúp mình với ạ.!!Nhân vật và cốt truyện thuộc về mình, vui lòng không reup lung tung.!!…
Thẩm Trác Hoa bị chính em gái mình lừa lên giường cùng một người đàn ông bụng bự, trời xui đất khiến người đàn ông lên giường năm đó lại là một người quyền thế điển trai. Cô âm thầm sinh con tự nuôi ở Mỹ, sau khi có đại lão chống lưng, cô quay về nước báo thù!__Trích: "Tôi muốn kết hôn với em!""Xin lỗi nhưng đầu tôi giờ chỉ nghĩ đến trả thù!"Truyện đang đăng free bên Enovel, Noveltoon.…
R@pe18+Tẩy trắng Khủng bố Yêu đương bgLái máy bay một chút Nhiều yếu tố viễn tưởng - Actually, chắc chỉ có đoạn đầu và cuối nó hơi drama một chút chứ phần giữa t cho hai con char của t đi du lịch, chữa lành Mong mọi người góp ýÝ kiến nào hợp tinh thần bộ truyện có khi là t sửa luôn Về nữ chính thì t thấy t càng viết càng lệch nhưng t sẽ cố sửa trong thời gian updateMong mọi người có thể enjoy với tinh thần giải trí là chính, trí tưởng tượng nên là đừng quan trọng hoá vấn đềMọi người quan tâm thì có thể ib trực tiếp với t ở fb, ig, x, ...Không quá kì vọng truyện có người đọc nên mình rất trân trọng nếu tác phẩm của mình được các bạn bỏ thời gian để đọc…
Tại.. tại sao tôi lại phải giết cậu chứ.... tại sao tất cả người tôi yêu thương đều phải chết vì tôi.... là tại tôi.. tất cả... đều tại tôi...AAAAAAAH Đáng lẽ lúc người đó kêu tên tôi nên quay lại...Chỉ vì muốn bảo vệ cậu,mà lại khiến cậu đau khổ thế này... là tôi có lỗi.....vạn kiếp chỉ yêu mãi một người là cậu#XénTùy hứng viết mọi người ủng hộ Xén nha…
Dưới góc phố Hà Nội tháng chín, mùi hoa sữa nồng nặc, tôi giang hai tay về phía anh, giọng nhẹ tênh hỏi: "Con trai bọn anh lụy người tốt hay người xinh."Anh vươn hai tay vòng qua bên hông tôi, nhấc bổng tôi lên ôm vào người. Nhiệu độ trên người nóng rực, nhịp tim không hẹn nhảy lên thình thịch không ngừng. Đôi mắt nâu đen nhếch lên, dưới đáy mắt có hai đường đuôi cá."Người ta thường là lụy tương lai mà họ đã vẽ ra với người kia. Nên nếu họ không lụy bạn gái, không phải cô ấy không tốt hay không xinh, mà là người con gái ấy chưa bao giờ xuất hiện trong bức tranh tương lai của họ."Tôi thơm nhẹ lên khoé mắt đuôi cá ấy, cười tủm tỉm "Thế em có là người xuất hiện trong tương lai anh không?" Bản nhạc "Cố giang tình" vang lên, giọng hát ngây ngất ấy càng làm rung động lòng người, tôi mơ màng nghe được: "Quà khứ là em, tương lai cũng là em". --------Mùa hạ năm chúng tôi mười ba và mười lăm tuổi, lần đầu tiên tôi nuôi tóc dài. Nắng hạ chiếu vào mái tóc anh, dù là sáng tinh mơ, ánh nắng vẫn một mực toả sáng. Anh học kết tóc, lúc ấy anh nói nhỏ nhẹ rằng: "Bao giờ em lớn, em sẽ nhớ lại anh là người đầu tiên kết tóc cho em. Còn cả, em là người duy nhất anh kết tóc cho."…
A sport megtanít mindenre. Az életben nem az a fontos hogy milyen ruhát hordassz vagy hogy mennyi pénzed van. A sport megtanít arra hogy tiszteld a másikat.Ez az én mesém:Én egy nagyon izgő mozgó gyerek voltam ezért anyáék azt akarták hogy sportoljak valamit. És mivel a báttyám focizott ezèrt én is azt választottam. Eleinte nem éreztem túl jól magam mert fiúkkal jártam egy csapatba.Én bal lábas vagyok. De telt múlt az idő és elkezdtek elfogadni mert nem voltam lányos,mindig is a fiús cuccokat szerettem. 2013 telén a terembe jártunk edzeni mert hideg volt kint. És akivel jártunk fel kocsival ő abbahagyta a focit és nem tudtunk feljárni. Ezért ezt abbahagytam. De mielőtt elmentem focizni anya régi albérlője megkérdezte hogy nem mennék-e kézilabdázni akkor anyáék nemmel válaszoltak mert akkor kezdtem el focizni. De így ahogy abbahagytam megkérdeztük hogy mehetek-e és azt mondták hogy persze.Eljött az első nap. Eleinte csak szivacskézire jártam mert a rendes kézihez kicsi voltam.…
Và chúng nó cứ chơi với nhau như vậy, cùng nhau khám phá thế giới của nhau. Chia sẻ thế giới cho nhau. Pip bảo là của chung, chẳng phải của San cũng chẳng phải của Pip, mà là của hai đứa, nên hãy cứ coi nhau như chị em ấy. Nhưng Pip cứ nhận là chị, còn San là em vì San lùn hơn. Cho đến bây giờ, khi San đã đủ tự tin để tự chạy vào thị trấn bên ngoài bìa rừng, nó vẫn còn muốn khám phá nhiều hơn thế, với Pip. Những điều mới lạ đó, San sẽ không đời nào biết được nếu ngày hôm đó nó cứ nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ với ánh mắt xa lạ khi ngắm thế giới trôi qua đôi mắt mà ngó lơ Pip. Thế giới của San, từ khu rừng, gia đình, vài người bạn động vật, một người bí ẩn, đến bến xe buýt, rồi vài đứa trẻ khác, rồi Pip, rồi lớp học, cô giáo, thầy giáo, chiếc xe đạp, những que kem, đũa và thìa, những con đường dài, những phương tiện giao thông nhìn vừa to vừa đáng sợ, lại còn đi rõ nhanh nữa, ánh đèn đường, những ngôi nhà cao thấp,...cứ thế mở rộng ra, San đón nhận tất cả, yêu tất cả, giống như một lời bài hát tiếng nước ngoài mà Pip đã dịch cho nó khi chúng nó nghe thấy qua cái đài cũ kỹ rè rè ở trong hang của San, bằng vốn ngoại ngữ mà Pip luôn tự hào."Có những nơi mà tôi hằng mong nhớDù trong cuộc đời này, nhiều thứ đã đổi thayHay có những điều còn nguyên vẹn như vậyCó những thứ đã trôi qua, và những gì còn lạiNhững nơi ấy đều mang những kỷ niệm riêng Về tình bạn, và tình yêu vẫn hay gợi lại trong tôiNhững người đã ra đi, và những người còn ở lạiTrong cuộc đời này, tôi yêu tất cả..."…