Summary:"Cậu có biết cảm giác khi hôn là thế nào không?"Takasugi sửng sốt, hắn ngừng nhai, nhìn thẳng vào mắt Gintoki rồi chớp mắt.Câu chuyện nhỏ về mối tình đầu ở trường làng.Link gốc: https://archiveofourown .org/works/31503062Author: LananovaTrans: darlinhling*Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả*…
Có tiền có tất cả ?Đúng, tiền có thể mua được tất cả mọi thứ trên đời......hoặc không...---------------Bạn sẽ không thể ngừng tin vào câu "Tiền là tất cả" nếu như bạn chưa gặp được thứ mang danh "vô giá".Thứ này đối với mỗi người mỗi khác. Không nhất thiết ai cũng phải có cùng một cái "vô giá". Nếu vậy thì khi đó nó sẽ lại thành thứ được "định giá" vì ham muốn giành lấy từ lòng tham của con người."Thứ vô giá được định giá thì đã mất đi giá trị vốn có của nó. Vô giá không bao giờ được đem lên bàn cân giá trị, làm vậy là hạ thấp nó."Đến một thời điểm nhất định, các bạn sẽ tìm được "vô giá" của đời mình.Andree cũng thế, giờ thì gã tìm được điều đó rồi. Hơi lâu một tí, nhưng đáng nhỉ ?Còn bạn thì sao ? Có đủ kiên nhẫn để tìm hiểu và chờ đợi "vô giá" của riêng mình không ?…
anabelle điên loạn nhưng trầm tính, căm ghét nhưng yêu thương, tàn nhẫn nhưng nhân từ, chăm lo nhưng hãm hại. thế tính cách thật sự của anabelle là gì?…
Park Dohyeon yêu Han Wangho, cho nên cậu sợ hãi. Một ngày nào đó, tình yêu tan vỡ, em sợ anh sẽ hối hận vì đã từng yêu em.Single Ticket | Seat PN12Mong cho mọi cuộc gặp gỡ trên tàu đều là định mệnh sắp đặt.…
Cứ 2 tuần 1 lần, hắn và gã lại viết nhật kí. Nội dung toàn nói về những thứ d*m dục, về đứa "em trai" bé nhỏ mà 2 kẻ đó cho rằng thằng bé là...!! (Cảnh báo: Bìa truyện không trong sáng như bạn nghĩ...!!)…
hay lời tự thú của tôi, một văn sĩ hết thời đã sống cả cuộc đời dối trá, hoặc hồi ký của một kẻ đang bên bờ vực sống chết, muốn chết nhưng không thể chết.@dearhyeon muốn đọc nên em viết, câu chữ hơi lộn xộn, mong là chị không thấy thất vọng về đống ngữ nghĩa này của em…
Có những mối tình, không bắt đầu nên cũng chẳng có hồi kết. Đến khi nhắc lại cũng chỉ là một câu chuyện buồn trong lòng phai dần theo năm tháng. Đã bao lần tôi thấy mơ hồ về chính tâm tình của mình. Tự vấn rằng "đáng không?" Nhưng dường như nụ cười ngày em đẹp nhất đã là câu trả lời cho chuỗi suy tư không nói ra của tôi rồi.…
"Những vết sẹo, chúng không bao giờ biến mất, Y/n. Anh đã cố gắng, nhưng chúng vẫn ở đó, nhắc nhở anh về tất cả những gì anh đã mất, những gì anh không thể thay đổi."…
Cô bạn mới tới đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu, Duy Thần.Cô bước qua cuộc đời cậu như gió thoảng, nhưng để lại những cơn bão trong tim - mà mãi sau này, cậu mới dám gọi tên là: Thiên Di.Tại ngôi trường THPT Mozart cổ kính, giữa những tiết học ngập tràn ánh nắng, giữa những lần lỡ tay rơi bút hay che ô giùm ai, hai con người tưởng chừng xa lạ lại vô thức bước vào thế giới của nhau.Ngô Duy Thần - trầm lặng, sâu sắc, mang trong mình một ký ức chưa bao giờ được nói ra.Lâm Thiên Di - mơ mộng, ấm áp, ngây ngô nhưng luôn tỏa sáng rực rỡ.Họ không bắt đầu bằng một lời tỏ tình.Họ bắt đầu bằng... sự im lặng, ánh nhìn, và những lần tình cờ không phải tình cờ.Liệu có một ngày, cậu đủ can đảm để bước đến và giữ lấy khoảng trời ấy - nơi có người con gái mà cậu đã âm thầm chờ đợi suốt bao năm?…
câu chuyện của những vết trầy và những nụ hoa, được tô vẽ ra trong vòng một đêm mất ngủhay là năm lần Thế Anh vụng về ngã vào tim Vũ_______________________vũ trụ thay thế (AU). tác phẩm được viết phi thương mại, phi thực tế và phi nước đại. vui lòng không mang ra khỏi wattpad.…