Thanh xuân của Đỗ Cẩm Tú không có hoàng tử.Chỉ có một thằng bạn thân tên Long - người luôn xuất hiện đúng lúc để chọc tức cô, kéo cô dậy khi ngã, và ở bên cô theo một cách rất khó chịu.Họ cãi nhau mỗi ngày. Ghét nhau ra mặt. Nhưng lại không thể thiếu nhau.…
*đã xong chương 4. 3 chương tiếp theo sẽ là đại khó :((Là chuỗi câu chuyện kể về những nỗi sợ thầm kín trong lòng của Tứ đại Giáo Úy và Tam Giác Vàng.Câu chuyện sẽ đi lần lượt các nhân vật theo thứ tự hóng hớt của từng người. Trong câu chuyện mình viết, Mã Hán là người hóng hớt nhiều nhất và thân với Triển Chiêu nhất, do đó hậu quả luôn là Triển Chiêu gánh chịu đầu tiên ( =))))) )Truyện vẫn đang đi vào quỹ đạo, nên các phần tiếp theo mình sẽ kéo dài thời gian hoàn thành thêm chút ít. (1 tháng mới có 1 chương chẳng hạn :)))) )Các chương tiếp theo vẫn đang được mình viết nhé, mong mọi người ủng hộ!*Truyện được mình viết dựa trên Khai Phong Kỳ Án và Bích Huyết Đan Tâm. Độ tuổi và tính cách nhân vật dựa trên Bao Thanh Thiên 1993.…
Nhân tình thế thái, ôi nhân tình thế thái!Nhân gian hữu tình, thì cũng có vô tình.Có hơn 40 câu chuyện ôi thiu đã viết, chỉ viết được nhiêu đó thôi, rồi không đủ nhẫn tâm để mà viết nữa. Lạnh lòng.…
Những điều xung quanh chúng ta đều là có ý đồ hết và không có sự ngẫu nhiên. Tôi muốn hỏi các bạn, điều gì đáng sợ nhất trong cuộc sống, lòng người? Ma quỷ? Bạo lực? Chia tay tổn thương? Mỗi người đều có những nỗi sợ của riêng mình tuy nhiên với tôi nỗi sợ lớn nhất trong đời tôi từng gặp phải tính tới thời điểm hiện tại đó là mặt tối của tâm linh. Mỗi tập truyện tôi sẽ chia sẻ về những bí ẩn về nó và những câu truyện hoàn toàn dựa theo những gì tôi đã thấy, đúng hay sai hy vọng các bạn sẽ giúp tôi chứng minh nó.…
Tác phẩm là sự kết hợp của rất nhiều câu truyện ý nghĩa đến từ rất nhiều cá nhân khác nhau. Bước qua từng mẩu truyện, ta như bước qua từng chuỗi đời bất hạnh khác nhau của từng học sinh. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ phải đọc lại quyển sách này nhiều lần.. Tôi nghĩ rằng bất cứ học sinh, giáo viên nào cũng sẽ tìm thấy bản thân mình trong 95 bài viết trong đây.…
Chuyện kể về một cô gái bán bánh chưng. Trong một ngày giao bánh như thường lệ, cô đã va phải một người lạ mặt. Và hắn đã biến mất ngay sau đó và đánh rơi một sợi dây chuyền. Và sợi dây chuyền đó đã đưa kẻ đó đến với cô....…
"Nước mắt không khiến anh trở nên nhỏ bé và yếu đi" - cậu nói khẽ, ánh mắt dịu dàng - "Chúng chỉ cho thấy trái tim anh... vẫn còn biết yêu và sợ mất"........."Có những thứ tôi không có quyền lựa chọn. Không có quyền yêu, không có quyền tin..."........." Không phải là không thể mà là tôi chưa từng muốn rời đi"…