12cs | có lẽ em đã quên
Có lẽ em đã quênQuên gì?Quên anh...Em đã nhớ anh bao giờ mà quên?…
Có lẽ em đã quênQuên gì?Quên anh...Em đã nhớ anh bao giờ mà quên?…
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống tình cảm đời thường của 12 chòm sao, 12 con người, 12 tính cách khác biệt. Đon xem nhaa :x…
Mới viết truyện ko lâu, mong mấy bạn ủng hộ mị nhìu 》.《Một câu chuyện tình thú zị...:) Đây là bộ truyện mk tâm huyết, các bạn xem r góp ý kiến giúp mk...…
Tác giả:Tưởng Quỳnh NgaThể loại:Ngôn Tình,Truyện Teen,Đều Văn,Việt NamTruyện Cách Một Khoảng Sân là truyện của tác giả Tưởng Quỳnh Nga.Truyện nói về một cô bé khi thành thiếu nữ,lại trở thành một cô gái yểu điệu muôn vàn.…
Truyện này mình viết theo kiểu thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường trong sáng nha mọi người không có h đâu nha b nào muốn đọc truyện h bộ sau mình viết cho:)) à mà sốp học văn đc tạm tạm à nên k hay thì mng góp ý nha đừng to6:))…
textfic // tổng hợp giờ vui chơi trên chiến trường bình nguyên vô tận của đám vắt mũi chưa sạch.…
Hạnh phúc cậu cố gắng xây dừng qua chục năm, thế mà lại đổ vỡ chỉ vì một con nhóc nhỏGiờ là cậu trở về, hạnh phúc của cậu sẽ thay đổi như thế nào?Mong mọi người thông cảm cho tay gà mờ của mình =__)Có thêm một số nhân vật ko có trong cốt truyện gốc nha mng…
truyện có nhiều yếu tố 18+ lưu ý trước khi xem, ai xem được thì xem không xem mới sang truyện khác…
Truyện tuổi học sinh…
chỉ là những câu truyện thường ngày của bản thân tôi nếu không đọc được xin mời thoát…
hay nỗi đau của em để anh ôm lấy nhé?…
"Em Đã Chờ Một Người Không Thuộc Về Em" kể về một cô gái bình thường thầm thích Dư Hoài - học bá nổi bật của lớp 6A9 - từ những ngày đầu năm học cấp hai. Tình cảm của cô lớn dần qua những chi tiết rất nhỏ như lời hỏi han, món quà vặt hay sự quan tâm vô tình của cậu, trong khi Dư Hoài luôn tỏa sáng và được nhiều người yêu thích. Cô chỉ có thể lặng lẽ đứng phía sau, giấu cảm xúc vào cuốn nhật ký và dần nhận ra khoảng cách giữa mình và cậu ngày càng xa. Dù từng cố gắng quên đi, cô vẫn không thể ngừng thích. Đến khi rời xa tuổi học trò, cả hai mỗi người một hướng, và nhiều năm sau gặp lại, cô mới đủ dũng cảm thừa nhận tình cảm năm xưa, trong khi Dư Hoài chỉ nhẹ nhàng đáp lại bằng sự tiếc nuối vì đã không nhận ra sớm hơn. Câu chuyện khép lại bằng một bài học buồn nhưng đẹp: có những người xuất hiện trong đời không phải để thuộc về ta, mà để trở thành ký ức thanh xuân không thể quên.…
Tên truyện: [12 chòm sao] Con Ngõ Nhỏ Ngập Lá Sấu BayTác giả: @nhatha1104 (Ký)Tình trạng: [Đang tiến hành]"Tự nhiên, trong một khoảng lặng thầm trống vắng, khi nắng về trên những ô cửa sổ màu xanh, nhưng ở đó tôi lại thấy lòng mình héo đi, như màu lông của tôi, và như màu lá sấu. Trong cái độ nào tôi chợt nhận ra, dù ở bất cứ giống loài nào cũng vậy thôi, cũng đau đầu vì nhiều chuyện, cũng có hỉ nộ ái ố đủ cả. Tôi thiết nghĩ nếu thực sự có một kẻ nào đó mang cái mác "vô cảm", không phải vì nó chẳng biết quan tâm ai hay thậm chí đứng lặng người khi kẻ khác rơi những giọt lệ sầu, mà cái cốt lõi ở đây là tâm hồn nó đã nguội lạnh, có lẽ vì chẳng có ai dạy nó biết yêu thương.Dù sao, vẫn may mắn cho tôi, vì thế giới của tôi được cấu tạo đơn giản hơn so với loài người, chúng tôi chẳng nghĩ nhiều điều xa xôi hay khao khát những điều sâu kín. Chúng tôi chẳng cần từ điển để hiểu rằng chúng tôi đang cần gì ở đối phương. Cảm xúc của loài mèo bộc phát một cách tự nhiên, và chúng tôi chỉ đơn giản trao cái tự nhiên đó lại cho đời, cho con người. Để mong sao sau một ngày dài, khi anh trở về nhà, anh sẽ lại thấy ở bên cửa sổ màu xanh đó, vẫn là con mèo lông vàng mập ú nu đang nằm ườn trong vạt nắng.Lúc đó, anh sẽ cười chứ? Tất nhiên rồi!"…
Truyện là câu chuyện tình yêu của Báo và Mèo trong 120 ngày đóng phim và cả sau đó nữa. Tất cả đều là trí tưởng tượng của tui, ko áp dụng ngoài đời thực. Fic đầu tay nên mong mng nhẹ nhàng góp ý ạ. ❗️ Có thể OOC❗️ Mạch truyện có thể sẽ hơi chậm và lệch thời gian…
[My Au] [Xàm]Đây là tưởng tượng của tác giả khác với nguyên tắc phim nhưng nó có một ít bối cảnh giống trong phim, hiện đại, xuyên không____________________________________Nguyên Thủy Nhân là một kì tài trong Sơn hải, cậu cùng những người bạn phiêu lưu khám phá thế gian nhưng mọi người lại lần lượt bỏ cậu lại mà tan biến vào hư không dù bên ngoài cậu vẫn thể hiện mình sẽ sống tốt nhưng cậu không biết trong lòng một đã hiện một ngọn lửa tìm hiểu tất cả mọi thứ Nguyên Thủy Nhân cùng mng xông pha chém giết tà đạo, đấu tranh với các thiên kiêu nhưg mỗi lần có một trận lớn xảy ra thì cậu buộc phải trơ mắt nhìn mọi người vì bảo vệ cậu mà ngã xuống. Lòng cậu đầy căm hận nhưng cho đến một ngày cậu đang nghỉ ngơi thì trong đầu cậu liền suy nghĩ liên kết những cái chết của mọi người lại thì lại thấy nó như một âm mưu nhắm đến cậu. Bỗng một ngày cậu vẫn lạc bởi những sát thủ do những cậu tin tưởng phái đến từ giết chết cậu, trước khi chết cậu ko cam lòng nhưng mở mắt ra thì cậu gặp Tiểu Hạ…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Niên thượng , Đô thị tình duyên , Ấm áp , Duyên trời tác hợp , 1v1 , Chữa khỏiLục Thần Phong, 32 tuổi, đá quý thương nhân kiêm châu báu thiết kế sư, ôn tồn lễ độ, anh tuấn trầm ổn, 2017 cuối năm phụ thân mất thời sự nghiệp tao bằng hữu ám toán, mười năm tâm huyết hủy trong một sớm. Đương hắn đối nhân sinh nản lòng thoái chí, quyết định tắt đi phòng làm việc bước lên lữ trình khi, không nghĩ tới thế nhưng một chân bước vào Lâm Triều Sinh thế giới.Người khác lữ hành mang về tới chính là vật kỷ niệm, Lục Thần Phong lữ hành mang về tới chính là hắn tình yêu.CP: Ánh mặt trời lạc quan thụ (khách điếm lão bản / đo vẽ bản đồ công trình sư) X anh tuấn trầm ổn công (đá quý thương nhân / châu báu thiết kế sư)- thế giới này có quá nhiều hoang đường cùng bất đắc dĩ, lại cũng tồn tại có thể làm ngươi nháy mắt sinh ra hy vọng người kia."Sinh lão bệnh tử cấu thành dàn giáo, lại khâu đi vào hỉ nộ ai nhạc, đó là nhân sinh. Hỉ cùng ai chiếm so nhiều ít, phân chia ra may mắn cùng bất hạnh người.""Ta từng cho rằng ta là trên đời nhất bất hạnh cái kia, nhưng gặp được ngươi lúc sau, ta không có còn như vậy cho rằng qua." -- Lâm Triều Sinh------------------------------1, Niên thượng, kém ba tuổi, ấm áp chữa khỏi hệ, ngọt.2, Song hướng cứu rỗi, tương đối bình đạm an tĩnh chuyện xưa, quan cảm nhẹ nhàng, tùy lấy tùy phóng không lo lắng.3, Không có gì vai phụ, vô cùng đơn giản luyến ái văn.4, 【 gỡ mìn 】: Hiện thực bối cảnh, lữ hành thiên 《 phùng sinh 》 tọa độ Vân…
Truyện không có nhân sinh quan, tớ chỉ viết vì không tìm thấy truyện đúng gu. Tớ sẽ rất cảm ơn nếu mng ủng hộ, mng hoàn toàn có thể click back nếu thấy không hợp, đừng buông lời cay đắng với tớ nhé vì tớ yếu đuối lắm.…
Trái tim này à thì vẫn còn đang đập đây, nào cũng chỉ thấy hơi thất thường đôi chút, thật rằng không có gì mấy là lạ. Chiếc tay áo trắng giờ đã ngắn củn kèm với cà vạt đen được treo trước mặt, Thiên Lâm Như hơi thơ thẩn không biết hở ra là trong đầu đương trống không, ngay lập tức liền chất đầy mớ hỗn độn của ký ức...chăm chú nhìn chiếc áo phông ấy, cô ngồi ôm chân yên lặng như pho tượng không phát ra nửa lời, nước da sáng lòa trưng cạnh ô cửa sổ phòng ngủ giữa nắng, bốc hơi chút cái ấm nhè nhẹ xốn xang lên lớp da dẻ mềm mại của cô sau khi màn sương mù hiu quạnh vừa tan hết. Sợi tóc đen dài qua vai một khoảng, thỉnh thoảng cô lại đưa tay vuốt phượt mái tóc rẽ sang một bên, để lộ một bên cánh tai trái nhỏ xinh, sau đó duỗi người ngả xuống giường nhẹ tênh, lăn qua lăn lại mấy vòng, thở dài một hơi sâu sắc.Kì lạ! Tại sao chính mình phải chịu cảm giác nan giải như thế này? Lẩm bẩm trong đầu mãi, Thiên Lâm Như có thể liệt kê hơn 1 vạn nguyên do, nhưng chưa đến một lần cơ thể cô đánh giá thỏa mãn. Một người vẩn vơ long dong dập đầu mấy cốc lên mặt tường trơn bóng, lặng trong vô vọng cho liệu pháp cuối. Lỡ làm điều gì mà lần đầu tiên khiến cô cảm giác bồn chồn khó hiểu? Lỡ gạt đi những khoảnh khắc của hàng cây ngoài cửa sổ hay thấp thoáng đung đưa, và khi âm thanh xào xạc từ những chiếc lá phong xanh rờn ấy mà thậm chí khoa học vẫn chưa thể cho lấy một lời giải thích tại sao hiện đang bị rung động trước cơn gió bất thình lình thổi qua không có nguyên do.…
"Love is our story"…
textmột chuyện tình đơn giản là quá khó đối với một công chúa, hiểu chứ?…