Lúc anh ở cạnh em thì anh có cảm thấy vui vẻ không?Là do anh chưa quên được người đó hay là tại em yêu anh chưa đủ?Có phải là em đã sai khi vô tình để anh bước vào cuộc đời của mình ?Hãy cho em 1 câu trả lời đi. Xin anh…
"Nhân Đức năm thứ ba ngày mười chín tháng ba, ta chết. Nam nhân ta thích nhất dùng một mũi tên chấm dứt cuộc sống mười tám năm hèn mọn mà ngắn ngủi của ta, cuộc đời ta vĩnh viễn dừng lại trong máu tươi....."Ngày giỗ, cũng là ngày cưới của nàng.Trước khi chết, nam nhân nàng vẫn gọi là "ca ca" ôm nàng thật chặt, đôi môi nhẹ nhàng nói ba chữ bên tai nàng:"Ta yêu nàng."Vào khoảnh khắc nói lời ly biệt ấy, nàng chỉ hận mình đã biết quá muộn, quá muộn.....Phượng hoàng dục hỏa, niết bàn trọng sinh. Trời cao thương hại, cho nàng sau khi chết trở lại năm bảy tuổi."Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, dù thế nào ta nhất định giết! Cả đời này ta muốn thay đổi, trở nên thực sự, thực sự kiên cường!"Nam tử dịu dàng, nữ tử nhu nhược trở nên mạnh mẽ. ~ đọc xong nhớ dùng móng vuốt để bình chọn ~…
tôi là 1 cô gái bìh thường...nhưng rồi 1 ngày..bà mẹ độc ác bắt tôi gả cho jaku người quỷ...điều này khiến tôi không hề thích..nhưng rồi đến 1 ngày...đón xem nhé…
•Đây là một câu chuyện kể về sự gặp gỡ, tình yêu của Shinju Amai và Guen Nokku Ngoc.•••Đây là câu chuyện mình tự viết. Không copy câu chuyện sang những trang khác.…
Quốc Anh năm cậu 17 tuổi có mối tình đầu không thể không quên đc nó vì cậu ấy yêu rất sâu đậm,mối tình đầu ấy của cậu tên là Hạ Yến cô bé nhỏ hơn cậu ấy hai tuổi hai người gặp nhau và quen nhau ở chỗ làm thêm photo, thời gian ngắn trôi cho đến khi anh hai cô bé biết mối quan hệ của tôi và em gái anh ấy vượt hơn cả tình bạn bình thường vì anh ấy sợ tình yêu nảy nở quá sớm sẽ mau tàn nên đã...những đều anh ấy nói đều là tốt cho bọn tôi nên tôi đã là người buông tay cô bé trước và ko nói lí do chia tay... " tình cảm giữa tôi và cô bé ko còn nữa tôi biết là bọn tôi còn yêu nhau, trước khi xa nhau cô bé hỏi tôi lí do chia tay? tại sao lại tan vỡ? và đánh vào lòng tôi làm tim tôi đau đến mức ko thở đc khi thấy cô bé khóc , tôi vẫn đứng đấy cho cô ấy chút hết phiền muộn và cũng muốn đứng nhìn cô ấy cho thật lâu nữa để nhớ cô ấy rõ hơn và rồi tôi hôn lên tráng cô bé nụ hôn đầu tiên tạm biệt người tôi yêu ( lúc đấy tôi ko nói 1 lời nào và quay lưng bước đi) bước từng bước " anh xin lỗi em người anh yêu, em hãy đứng yên đó chờ anh một chút thôi sẽ ko lâu, anh sẽ đến đón em) 3 năm sau........…