Truyện có thật và là của riêng mình xin đừng mang đi những câu chuyện vừa buồn cười lại vừa buồn trong mỗi ngày của cuộc đời mình và nói là của các bạn . Ai thấy đồng cảm thì thôi giõi và vote cho mình ai thấy nó ko hợp thì đừng vô mà nói linh tinh.…
Tôi và anh là thanh mai trúc mã lúc đi học anh luôn là người bảo vệ tôi. Sau đó tôi anh bên nhau nhưng có vẻ không hoà hợp. Vài năm không gặp lại hình như anh ấy đã có gia đình...Diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào đây hai người có đến được với nhau hay không anh ấy thật sự đã có gđ ư nếu muốn biết tiếp theo là gì thì còn chần trừ gì nữa mau vô đọc đi nào~…
Truyện viết về người tên là Hạ Minh và cậu bạn "thanh mai trúc mã" Thiên Phong , cả hai đến với nhau vì một mối dân duyên tiền kiếp , một tình yêu đẹp qua biết bao kiếp người . Cuộc gặp gỡ của cả hai ở kiếp này quá đổi tình cờ_Chúng ta hãy theo chân nhau để cùng nhau biết về mối tình đẹp của Hạ Minh và Thiên Phong nhé💗…
Nó ôm mối tình đơn phương vẫn muôn đời đơn phương.... ?Đĩ mẹ nó...Làm ơn làm phước tình ơi... em van xin anh đồng ý đi mà...──────── ୨ৎ──────── Stupid cupid ➴❦ !.Tình yêu, tình báo!…
Câu truyện ở một thế giới động vật kể về một cô bé trên thành trình giải mã cảm xúc của mình và những người bạn của cô ấy. Một lớp học nơi ai cũng có quá khứ và những vết thương trong lòng tình cờ gặp nhau. Họ chữa lành cho nhau bằng sự yêu thương đồng cảm.…
Tôi hỏi chú sâu xanhLá có gì để thích...?Chú sâu cười khúc khíchThích đâu cần lý do...?______________________Thích cậu ấy rất nhiềuĐợi cậu ấy rất lâuRồi nghe nói một câuThôi đừng thích tôi nữa..._______________________Yêu em như hoa yêu ánh mặt trời, như gió yêu mây_______________________Credit by @sunn1204love94…
Câu chuyện viết về một cậu bé 16 tuổi sống tại một vùng nông thôn. Cậu đã từng bị kì thị vì giới tính của mình. Nhưng thời gian trôi qua, giới tính thứ ba dần được chấp nhận trong xã hội. Cậu kết được những bạn tốt nhưng dù tốt thế nào họ cũng dần rời xa. Nhưng gần đây, cậu đã rung động một chàng trai học cũng khối với mình. Và câu chuyện bắt đầu từ đó...…
Tại tôi không biết để tên gì nên đặt là "khà khà" ý là đọc xong rồi cười khà khà đó Xàm quá nhưng này là series oneshot nha, cp thì lúc này lúc kia không cố định đâuNói vậy thôi còn lại đọc đi rồi biết nha👍…
" Em và anh hai đường thẳng song song hoặc là sẽ mãi mãi không có giao điểm, hoặc là sẽ gặp nhau tại một điểm và mãi mãi song song?Vào một ngày đẹp trời nào đó, liệu chúng ta có thể gặp lại nhau ở một phiên bản tốt hơn không? "Nếu được chọn lại em vẫn muốn gặp anh...Nếu được chọn lại em vẫn muốn cùng anh cười nói như những người bạn...Nếu được chọn lại em sẽ chọn không thích anh...!…
Anh_ Phó Cảnh Minh Sinh nhật : 19/2/1993- lính biên phòng trầm lặng, một nửa trái tim ở nơi tuyến đầuCô_ Trương Hạ AnhSinh nhật : 18/2/1995 - cô gái hậu phương kiên cường, nửa còn lại giữ cho anh ấm áp giữa giông gió.""Phó Cảnh Minh ở tuyến đầu giữ đất nước, TrươngHạ Anh ở hậu phương giữ trái tim anh." Truyện kết HE nha cả nhà, ủng hộ tui nhee…
My destiny. My destiny. My destinyChúng ta gặp nhau khi còn là những đứa trẻ ngây ngô, trong sáng và bỏ lỡ nhau để đánh dấu bước đệm trưởng thành.Cậu đến với tôi như tia nắng mùa hạ đầy ấm áp nhưng lại lặng lẽ rời đi như cơn gió mùa đông. Ngày cậu đi, chong chóng không ngừng quay."Hạ Dương, chờ mình nhé?" ×Truyện được lấy chút cảm hứng từ " Mùa hè năm ấy quay trở lại" của fuyu trong quyển "Và nụ cười sẽ hong khô tất cả"…
Người ta vẫn thường nói, khi say con người ta sẽ nói ra những lời thật lòng nhất.Tôi đã say một đêm, đánh cược cả lòng tự trọng của mình để gửi đi một tin nhắn. Nhưng hóa ra, cơn say đêm ấy không đáng sợ bằng việc tôi nhận ra mình đã say một người suốt ba tháng trời, để rồi bị đánh thức bằng một gáo nước lạnh.Hóa ra, thích một người có thể bắt đầu từ ba giây tĩnh lặng.Và kết thúc bằng vô vàn những lời nói dối ồn ào.…
Đặng Văn Lâm - Quế Ngọc Hải------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Đơn phương là thứ tình yêu ngu ngốc nhất.Nhưng đơn phương yêu anh, là việc dại khờ nhất mà em tự nguyện làm.…
Một câu chuyện nhẹ nhàng mà S. muốn gửi đến các bạn, cho những ai đang yêu đơn phương, cho những ai đang đợi chờ một người nào đó. Dù cái kết cho câu chuyện của các bạn như thế nào cũng đừng thấy hối tiếc. Bởi vì bạn còn may mắn hơn nhiều người ngoài kia, bạn vẫn có người để thầm thương trộm nhớ, vẫn có một chành trai đặc biệt xuất hiện vào những năm tháng đẹp đẽ nhất trong thanh xuân của bạn. Vì thế hãy cứ vui, cứ đau, cứ yêu, cứ thương hết mình, bởi vì đó là thanh xuân.…
Tình yêu thật lạ lùng, nó luôn đến với mình vào những lúc mình không ngờ nhất, tình yêu có thể khiến mình hạnh phúc cũng có thể khiến cho con tim mình nhói đau, có lẽ tôi thuộc trường hợp số hai khi lỡ đem con tim mình trao cho người đó. Trong khi giữa tôi và cậu ấy lại chẳng có điểm chung gì để kết nối với nhau ngoại trừ bóng rổ, có những lúc tôi muốn cắt đứt mối liên kết này nhưng càng ở bên cậu ta tình cảm trong lòng lại ngày càng lớn dần theo thời gian. Tôi không biết mình có thể che dấu nó được bao lâu, liệu tôi có nên nói ra hay tiếp tục chôn sâu nỗi lòng của mình?…
Tác giả: Hồng Trà.Editor: @kieuchau2912. Yêu đơn phương đồng nghĩa với việc bạn cầm con dao trong tay, có chảy máu đớn đau thế nào, bạn là người rõ nhất.Buồn không thể nói, vui không thể lộ, có đôi lúc thật mong manh xa vời.Người là thanh xuân, là ánh sáng, là Thế Giới Trong Mắt Tôi...…
Có lẽ thời gian đi học , ai cũng từng đơn phương một người, nhưng mối tình đó một là sẽ tiếp tục hai là sẽ biến mất. Điều đó phụ thuộc vào chính bản thân mình. Vậy nên mình muốn khuyên những bạn đang đơn phương một người nào đó. Thì hãy can đam đuổi theo điều mình muốn, đừng sợ điều gì cả. Chứ đừng để đến cuối cùng khi nhớ lại thời điểm đó, sẽ cảm thấy nuối tiếc hay hối hận. Bởi vì thời gian sẽ không trở về để nghe bạn nói : " Nếu như " hay " giá mà".... Mình viết câu chuyện này để chia sẻ về thời tuổi học trò thơ ngây mình đã bỏ lỡ.....Mà tất cả chỉ vì chữ """Sợ""" " Sợ mất tình bạn khi nói ra" " Sợ mất mặt khi bị từ chối "Rất nhiều chữ ""Sợ...""…
"...Sài Gòn vốn đông đúc lắm, mà con người ta thì quá bận rộn, bận đến nỗi không còn muốn để ý đến những thứ xung quanh, người ta dễ dàng bơ nhau như người xa lạ, cứ từng người từng người lướt qua đời nhau, mới gặp nhau đấy rồi lại quên nhau, lại bị cuốn đi bởi những gồng xoay của cuộc đời. Vậy nên sống ở Sài Gòn dễ khiến con người ta cô đơn, lạc lõng,..."Một ngày có chút se lạnh ở Sài Gòn, mình cuộn tròn trong chăn, nhấm nhi từng nỗi buồn mơ hồ, để rồi viết nên bài cảm thức này. Mình không giỏi viết văn, ca từ không tinh tế lãng mạn, nhưng mình vẫn muốn viết, viết về những cảm xúc trong lòng mình, viết để thấy rằng nỗi cô đơn thật ra cũng là một món quà mà cuộc sống mang tặng chúng ta...…