- Title: My Chocolate- Author: tHỏ dOrAeMoN- Type: Oneshot- Pairing: MyungYeol- Calerory: Romance, Pink, HE.- Ratting: PG-Disclaimer : Tụi nhỏ của nhau và Thỏ viết fic vì mục đích phi lợi nhuận-Warning: No-Summary: Đọc đi rồi biết :">-Note: Qùa Valentine cho các mé đây. Các mé Valentine vui vẻ nha :*Ai dị ứng với thể loại Boylove xin clickback giùm ạ.Kamsa vì đã ghé đọc ^^ Enjoy~ ∞∞∞…
Hắn tên Lãnh Thiên Phong là người lạnh lùng ,vô tâm và đặc biệt tiết kiệm lời nói.Nó tên Hàn Tiểu Hy cũng là 1 sát thủ số1 Thế giới,giết người không nương tay,tích cách của nó y như hắn .Ông trời đưa đẩy nó gặp hắn . Hôn ước của hai người từ nhỏ đã được định trước. Tới 24tuổi ,bắt buộc phải thực hiện Sau 1 thời gian hai người bắt đậu có tình cảm thì ả người yêu cũ của hắn quay về...😊😊😉 Hãy ủng hộ cho em nhé .😍Nữ phụ quay về có 1 chút ngược nhé .…
Essential reading if you are interested in Theravada Buddhism and more specifically the Thai Forest tradition. This magnificent volume is an intellectual, spiritual, and cultural biography/history of a revered teacher in this tradition. The 800 plus page story covers Ajahn Chah as a young man in Thailand and his practice, and then moves on to cover the story of his founding a prominent Thai Forest Monastery. _Stillness Flowing_ covers Ajahn Chah's teaching methods, and finally the influx of Western interest in his teachings which leads to monasteries being started in Britain and eventually the United States. An interesting comparison between Thai teaching methods and Western methods based on the needs of very different students. Thai culture as it relates to Buddhism is covered in depth. The book is filled with wisdom and pieces from Chah's teachings that impact the reader far beyond the historical information. An admirable, impressive, well researched and well written work about the Thai Forest Tradition.…
Sau đây là những mẩu truyện nhảm nhí mak Minko nghĩ ra....nếu bạn thấy nhảm hãy vote nhé! Không nhảm cũng vote ủng hộ Minko đc ko? :)))Chân thành cảm ơn…
Châu Kha VũxHồ Diệp Thao-Author: Yumi-Chỉ là fanfic, vui lòng không áp đặt lên người thật.-Vui lòng không reup trên bất kì nền tảng nào khác, không chuyển ver.-Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ trực tiếp với mình, mình sẽ cố gắng hết sức để giải đáp mọi người.Người đẹp tựa ngày nắng tháng tư êm ả của nhân gian.Đẹp đến mức chẳng nỡ buông tay.-Em là kho báu đẹp nhất nơi biển xanh vô tận. Còn tôi chỉ là nhân ngư bất chợt ghé ngang.…
Trích đoạn :Lúc đang phóng trên đường lớn cũng có một chiếc xe đang đi trên làn đường cùng hướng với nhà cô , Tiểu Tư tò mò nên ghé sát cửa sổ đặt hai tay như ống nhòm nhìn sang , qua lớp màng kính của hai xe cộng với hạt mưa hình như cô có thể thấy được một nửa khuôn mặt , hình như có gì đó giống với Lâm Hành Phong , cô lấy máy ra định nhắn tin cho cậu nhưng chợt nhận ra cô với cậu ấy chưa qua lại số liên lạc . Cô tắt máy đi nhìn ra phía cửa sổ , chiếc xe đó vẫn đang song song đi cùng nhà cô . Lúc về đến nhà thì mưa bắt đầu nổi đoá thêm , cô chạy lên phòng , mở máy tính ra nhấp một đoạn lên dòng trạng thái nhật kí nhỏ của cô . Ngày 8 tháng 9 năm 2012 , mưa lớn , sấm lớn , hồ điệp , cậu ấy là ai ? ...Noãn Tư lấy trong túi áo khoác ra hai viên kẹo nhỏ đưa cho Hành Phong " Đến tận muộn mới mưa mà ." Hành Phong lấy kẹo trả lời cô " Muốn đợi ở khách sạn chờ mặt trời mọc nhưng bị mưa nên bố tớ trở về , tắm biển nhiều quá với bị dính mưa lúc chạy từ biển về nên ốm ." Noãn Tư chớp mắt một cái nói " Vậy lần sau tôi dẫn cậu đi ngắm mặt trời mọc ." Hành Phong nhìn cô một lúc rồi cười gật đầu . Đêm hôm ấy , cuốn nhật ký đã có thêm hai dòng chữ nhỏ , một dòng cho câu hỏi hôm trước và lời hứa hôm nay . Ngày 10 tháng 9 năm 2012 , có câu trả lời cho hôm qua , là cậu ấy . Lần sau sẽ đưa cậu đi xem mặt trời mọc .…
Tác phẩm đầu tay viết trong thời gian rảnh rỗi của tớ. Tớ muốn mang đến cho người đọc trải nghiệm về chuyện tình nhẹ nhàng cùng nhau bước qua mọi năm tháng của đôi bạn "xe bus" là Hoàng Trần Anh Tú và Hạ An Chi. Hy vọng mọi người sẽ đón nhận!!!…
Câu chuyện nói về một cô gái người Thái Lan vì phạm phải một sai lầm mà cô bị đầy ra khỏi Thái và cô đã chọn đất nước đặt chân đến là Việt Nam.Chính nơi này cô đã gặp một cô gái.Và những tình tiết hấp đẫn vẫn đang chờ các bạn hãy đón xem nhé…
"Anh những tưởng cuộc tình chúng ta sẽ như vậy mà phát triển, những tưởng mỗi sáng thức dậy luôn là hình bóng em nằm cạnh bên, những tưởng rằng em sẽ nắm tay anh cùng đi vào lễ đường......(/ _ ; )"…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…