Minhyung thật... tuyệt vời. Nhưng cậu ấy vẫn không phải là anh Hyukkyu, người từng là cả thế giới của Minseok, đẹp đẽ và chẳng thể chạm tới.Bản quyền thuộc về tác giả embrighthere và đây là bản dịch tiếng Việt phi lợi nhuận đang trong quá trình xin tác quyền.…
Tác giả: Vũ Gia Thịnh HàmThể loại: Ngôn tình lấy bối cảnh Trung QuốcĐứng lại." Hành động và câu nói quen thuộc tiếp tục vẳng vẳng bên tai. Anh chẳng hấp tấp gì, cứ mặc cho cô bày tỏ sự tức giận. Dù anh biết, cô có thể ngay lập tức bóp còi, và dễ dàng bắn một phát vào đầu anh.Giết chết anh!Hay ...Tiếp tục trò chơi đuổi bắt thú vị này.…
thể loại : đam mỹ(nhưng khả năng vô cp cực cao), xuyên không, nữ hóa nam, 18+.---"kiếp đời như cái quần què, xuyên thành em của Sasuke thích đúng là hết cứu.""kẹt giữa 2 hai thằng anh, đời đúng là đết bao giờ đẹp."---trích lời của thằng nam chính (cũng có thể coi là nữ chính).…
- Đề bài lần này của Ám Hoa không nhắm vào em mà là anh.- Sao anh biết?- Xét trong một lĩnh vực, Van Gogh là người vô cùng tài hoa, nhưng tài hoa của ông rất khác người, vì thế thời đó nảy sinh rất nhiều tranh cãi về ông. Ám Hoa muốn ám chỉ rằng, anh cũng giống Van Gogh, quan điểm sống và cả lối hành xử đều không dễ được mọi người chấp nhận.Cửu Thiều cười mỉa:- Đúng là cách nghĩ thiển cận từ một phía....- Em nhìn bức tranh này đi, những bông hoa diên vĩ màu lam tím không ngừng vươn lên sinh sôi, nhưng có một bông hoa màu màu trắng duy nhất mọc tách biệt, giống như đang đứng bên ngoài quan sát vậy. Khổ đau chính là cuộc đời, và bi thương là mãi mãi. Khi vẽ bức tranh này, tinh thần của Van Gogh đã bắt đầu có vấn đề.Anh gõ ba chữ Hoa diên vĩ không một chút do dự, và chỉ trong nháy mắt màn hình vi tính xuất hiện một trang mới. Thanh Hoành cảm thấy máu huyết trong cơ thể bỗng nhiên sục sôi. Đây là lần đầu tiên cô được tận mắt thấy Cửu Thiều giải mã, có cảm giác như đang được chứng kiến anh và Ám Hoa đấu trí, và trong bước đi đầu tiên, anh đã đưa ra quyết định rất chính xác....Bỗng, anh cầm xấp giấy và chiếc bút mà khách sạn bày sẵn trên bàn, viết chữ đầu tiên ra giấy... Sau đó là một câu hoàn chỉnh: "Tôi và anh giống nhau cả thôi".…
Văn án: Giản Ngôn tại trong vòng giải trí được xưng là thần kỳ nhất tạo tinh sư, hắn một tay bào chế một chút cũng không có đếm ảnh thị giới ca hát thiên vương thiên hậu cấp nhân vật! Nghe nói, vô luận nhiều bài có nhiều tính tình ngôi sao, ở trước mặt hắn đều sẽ ngoan được cùng con mèo như nhau. Hắn là đồng hành trong lòng thần thoại! Là ngôi sao trong lòng cứu chuộc! Hắn cũng là vô số người trong mắt phong cảnh vô hạn kim bài người đại diện, danh xứng với thực siêu sao chế tạo cơ! Bất quá, chỉ có hắn bản thân phiền não, hắn giống như được một loại bệnh -- ( tạo tinh hệ thống ) "Đích đích đích -- không xong, chủ nhân. . ." "Siêu sao 1 số tại trao giải điển lễ trên hướng ngài tỏ tình!" "Siêu sao 2 số bị ngài từ chối sau tại quán bar mua say bị paparazzi vỗ tới!" "Trọng sinh siêu sao 3 số cùng xuyên qua siêu sao 5 số vì ngài tại tống nghệ tiết mục trên đánh nhau! !" . . . Một loại tên là phàm là dưỡng thành siêu sao đều sẽ thích hắn bệnh! Thứ hai (12. 8) vào V, sáng sớm mười giờ sẽ liên phát ba chương, hy vọng mọi người tiếp tục ủng hộ sao sao ( khom người ~~ ( tấn giang độc phát, xin miễn đăng lại! ) 1vs1 chủ công, CP: Giản Ngôn × Tần Hiếu Dụ PS: Thuần túy khai đầu động, chỉ cung bản thân yy, vai chính vô địch tô! Nội dung nhãn: Vòng giải trí hệ thống Tìm tòi mấu chốt tự: Vai chính: Giản Ngôn ┃ Phối hợp diễn: Tần Hiếu Dụ ┃Cái khác: Vòng giải trí, diễn kỹ đế, tạo tinh sư…
Tên gốc: 莲中劫Tác giả星月娟娟/Tinh Nguyệt Quyên QuyênThể loại: Đồng nhân Tự Tâm, 1×1, tác giả đã hứa hẹn HEChuyển ngữ: Linh Thần (Ren)Tình trạng bản gốc: On going (18/??)Tình trạng Edit: On goingĐÃ XIN PHÉP TÁC GIẢ, DÙ BẢN DỊCH HAY, DỞ ĐỀU KHÔNG ĐƯỢC REUP!Bìa: Kim Vỹ Kỳ…
Lòng hận thù của con người rồi cũng đến lúc kết thúc, tình yêu đã giúp Tiểu Nê nhận ra sự trả thù của mình cuối cùng cũng chẳng để làm gì, cô đang trả thù những người ruột thịt của cô, cả người con trai mà cô yêu tha thiết. Bước vào cõi vĩnh hằng, Tiểu Nê gửi lại tình yêu không thể nói thành lời tới Thẩm Lực, lời xin lỗi chân thành tới người em gái Thẩm Thiếp, lời chúc bình an tới người mẹ mà chưa một lần cô được làm con bà, và cô xin nguyện hiến một phần thân thể mình cho người bố đang mắc bệnh nặng.Cô đã ra đi thanh thản để đến thiên đường, nơi đó cô sẽ được hạnh phúc.…
Mình up tiếp từ chương 134 lên !!!Cre: Quỳnh Dao_Queenie_Sk -------------------------VĂN ÁN:Thi thể bé trai mặc y phục đỏ, thi thể nam giới dưới đáy giếng sâu, phần vụn tử thi nơi đồng không mông quạnh ... Tăng Dĩ Nhu suốt ngày tiếp xúc với đủ hình đủ dạng thi thể đầy ghê rợn, vì lẽ đó cô hãnh diện trở thành một thành viên hội FA* Từ gốc '单身狗一枚 - Chú chó duy nhất: thường ám chỉ những người không có người yêu hoặc chưa kết hôn.Tâm thần phân liệt, sát thủ biến thái, tâm lý vặn vẹo ... Quanh năm suốt tháng Khúc Mịch say mê nghiên cứu đủ mọi loại hành vi, suy nghĩ lệch lạc; chính vì thế anh không những là 'Team FA' mà còn sắp trở thành thành viên lạc loài nhất trong hội FA.Nữ Pháp Y đụng độ chuyên gia Tâm lý tội phạm ...Tăng Dĩ Nhu: Khúc Mịch là 'Thi thể' hoàn mỹ nhất mà cô từng gặp, bụng sáu múi hoàn hảo. Đối mặt với phần vụn thi thể mà vẫn có thể ung dung ăn miếng thịt gà, bình tĩnh, lạnh lùng ... Tuyệt đối không phải là người bình thường.Khúc Mịch: Tăng Dĩ Nhu là một người phụ nữ biến thái mà xinh đẹp nhất mà anh từng gặp. Trông thấy thi thể hai mắt sáng rỡ, cầm dao giải phẫu tao nhã như đang thưởng thức món Âu, cô ấy đang hưởng thụ chiêm ngắm các tử thi bị lăng trì, thối rữa. Tuyệt đối không bình thường!Hai người mắc bệnh, một câu chuyện tình yêu, vô số các vụ án bí ẩn, kinh hãi và hồi hộp.Đoán được mở đầu nhưng không thể nào đoán được kết thúc!Nào mau mau đến coi ... Vừa coi vừa đoán ... thử xem ai là người có tài suy luận cao…
Mười bảy tuổi - cái tuổi đẹp nhất đời người, nơi những rung động đầu tiên khẽ chạm vào tim, nơi mỗi ánh nhìn, mỗi nụ cười đều trở thành kỷ niệm chẳng thể nào quên.Tâm - cô gái hồn nhiên, luôn tin rằng chỉ cần mỉm cười, mọi chuyện rồi sẽ ổn.An - chàng trai trầm lặng, mang trong mình những tổn thương và bí mật chẳng thể nói ra.Họ gặp nhau ở tuổi mười bảy - độ tuổi vừa ngây ngô vừa rực rỡ nhất.Từ những buổi sáng cùng nhau đi học, những giờ ra chơi lặng lẽ bên khung cửa sổ, cho đến ngày dã ngoại tràn đầy nắng - khi Tâm nhận ra trái tim mình đã lỡ đập lệch nhịp vì cậu.Nhưng thanh xuân vốn ngắn ngủi.Tình yêu của họ cũng như một cơn gió thoảng - dịu dàng, ấm áp, rồi hóa thành hồi ức khiến người ta mãi chẳng quên."Nếu có thể, tớ muốn gặp lại cậu - dù chỉ thêm một lần, ở năm mười bảy tuổi ấy."Tuổi mười bảy, có một người từng khiến tim bạn lỡ nhịp, từng cùng bạn đi qua những ngày nắng nhẹ và gió dịu.Nhưng rồi, chỉ còn lại ký ức và một lời hứa chưa kịp nói ra."Nguyễn Hoài An Trần Minh Tâm người có tình người có ý nhưng tỉnh cảm ấy chẳng thể trọn vẹn…
Mù sương phủ kín, vạn tượng như mộng. Cõi Diên Đạo, Đạo cũng chẳng còn là Đạo, chân chẳng rõ là chân.Có một kẻ, sinh trong dòng họ giữ linh chôn cất, danh xưng Tẫn Thanh Hư. Từ tấm bé đã sợ ma sợ quỷ, ác mộng vương vấn, bèn dấn thân vào con đường chẳng thuộc về người thường.Đạo là gì? Có đó lại không, sáng đó mà mờ, là lý lẽ của muôn vật, hay chỉ là vọng ảnh trong tâm phàm?Ký ức của Diệt Đế, oán niệm từ Tịch Hồn Châu, cánh cửa cấm chi mộng, Diên Châu chi biến - tất cả như hỏa huyễn giữa sương.Chân giả đan xen, chẳng thể phân tỏ. Chỉ có một người, lặng lẽ bước đi, khi thì cầu trường sinh, khi lại nguyện đoạn diệt.Bản ký này chẳng dành cho thế gian, chẳng truyền cho bậc thánh.Chỉ để ghi một giấc mộng, một sự diệt, một niệm: Thanh Hư.Thanh Hư là tận. Đạo là gì, ai hay?…
Tên đầy đủ của truyện: [TU LA THẦN ĐẠO: DUY LINH THẤT SÁT]Dựa vào bản thể chính văn "Tinh Thần Biến" của Tác Giả gốc: Ngã Cật Tây Hồng Thị . + Nhân vật, bối cảnh hoàn toàn thuộc về Ngã Cật Tây Hồng Thị.-Là một dạng ĐỒNG NHÂN "TINH THẦN BIẾN" không hoàn toàn bám sát cốt truyện chữ , dựa theo hh3d , sẽ lược bỏ hoặc thay đổi thêm thắt những chi tiết khác.- Sự hi sinh. Lời thừa nhận muộn màng , huynh muội thâm sâu cùng hóa họa cảnh thành may.LƯU Ý: truyện nhằm mục đích GIẢI TRÍ, không XUYÊN TẠC, fanfic VUI VẺ , nhằm thỏa mãn trí tưởng tượng sự MONG CẦU của tôi đối với Tác Phẩm gốc.…