Thể loại: thanh xuân vườn trường, hiện đạiEm xinh đẹp như hoa nở rộ vào mùa xuân, là cơn mưa rào trong trời oi bức mùa hạ, là lá vàng rơi mùa thu, là ngày trời nắng ấm trong suốt ba tháng lập đông, em là ánh sáng trong tim tôi, là tình đầu đẹp đẽ và là người cuối cùng mà tôi yêu.…
#imagine. Hắn ngồi đối diện với ly Whisky, đôi mắt khép hờ tô điểm bằng khói thuốc. Sơ mi đỏ và quần đen, hoàn toàn không phù hợp với âm nhạc xập xình của một nơi tràn đầy hormone lũ gay.. Anh đứng sau quầy rượu, luôn bí mật liếc trộm hắn. Thực lòng, anh muốn hỏi hắn rằng, này chàng trai.. " Thuốc lá vị như thế nào? "#đăng lại.…
"Về câu chuyện giữa hai con người có nhiều phần trầm trong cuộc sống mà dẫn đến chán nản và có ý định giải thoát bản thân. Nhưng rồi họ gặp được nhau và từ đó, họ tìm thấy nguồn lực mới ở nhau."…
sunghoon bắt đầu thích jake vì lỡ đập banh trúng đầu anh trong một trận bóng rổ, còn jake thì không☆textfic, bad words, ooc, lowercase, enemies to lovers (?)☆…
Sau một chấn thương về thể xác lẫn tâm lý, Sana bắt đầu bỏ học và trở nên sa sút. Những tưởng ngày quyết tâm quay trở lại trường sẽ chấm dứt chuỗi ngày u uất cô độc, nhưng lúc ấy lại có một chuyện bất ngờ xảy ra. Nayeon, người vẫn đang nhất mực sẽ bảo vệ Sana, có vẻ còn đang nhen nhóm một ý định khác.…
Halo các độc giả đã có lòng hảo tâm vào đọc truyện của mình nha! Đây là hố đầu tiên tác giả đào nên có gì sai sót mong được giúp đỡ nhiều ạ! Ừm thì bộ này nói về chủ 1 quán cafe lớn là Kamado Tanjirou bị 1 dàn harem theo đuổi muốn cậu về làm bà xã, dòng thứ ume đó khiến cậu phiền không nói lên lời nhưng cậu có đồng ý hay không xin mời vào đọc nha! Cảm ơn đã ủng hộ.…
Bé chỉ thích anh chủ quán cà phê có chút xíu thoii à... Nhưng mà ảnh hong có thích bé :( -------- Một đen đá không đường vàMột người yêu thương không đá em --------Author: qkirtaay. Design bìa: qkirtaay. Không mang bé cưng nhà mình đi đâu, cảm ơn ♡✧…
Jungkook nghe Namjoon kể chuyện về cà phê và hoa........Jungkook nghe Namjoon kể chuyện về một người ít nói và một người mang trên mình hai khiếm khuyết…
*Title: EYES.*Author: Cà Phê.*Disclaimer: Không ai thuộc về tôi và tôi viết truyện với mục đích phi lợi nhuận. *Rating: G.*Pairings: Cheolhan, Seoksoo, Meanie, Soonhoon, Junhao, Verkwan.*Summary: "Tiên Nhãn thì sao? Thì tôi càng yêu cậu chứ sao!".*Status: Finished.*Category: Fantasy, fluff.*Warning: OOC*Note: Chúc các bạn đọc vui !!Des cover: @Diamond EdVui lòng không đem truyện của mình ra bất cứ nơi đâu ngoài nhà của mình dưới mọi hình thức. Bạn nào bắt gặp được xin hãy report và báo cho mình.1/1/2019…
Từ thuở xa xưa, khi cái chết đơn giản và thô sơ, những linh hồn chết đi không theo bất kì một hệ thống nào mà tự lựa chọn số mệnh của mình. Có người trực tiếp được luân hồi, tiếp tục tái sinh thành những đứa trẻ đỏ hỏn, lại có người không nỡ từ bỏ kiếp trước mà chấp nhận sống vất vưởng ở nhân gian, không có dáng hình cụ thể. Vì lưu lạc quá lâu, lại không có tiếp xúc xã hội, những linh hồn này dần mất đi tính người, đeo bám vào kí ức ảm đạm những ngày còn sống thôi thúc họ phá hoại thế giới cũ của mình.Wang Ho còn nhớ giờ Lịch Sử Hình Thành Pentia ở trường, khi thầy cô giảng dạy về Thời Kỳ Tăm Tối đã nói rằng: "Hắc Ám có lẽ được thành lập bởi những huyền thoại đen tối nhất của năng lượng Tinh Hà thuở xa xưa, chúng lộng hành, gieo rắc cho con người những thứ như thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh, đói khát, dụ dỗ những linh hồn du lãng gia nhập binh đoàn hùng mạnh." Thời Kỳ Tăm Tối kết thúc khi một thế giới mới với tên gọi Pentia được thiết lập, ngăn cản sự tác quái lộng hành của loài Hắc Ám. Thế giới này tồn tại ngay giữa loài Người, có nhiệm vụ tháp tùng người đã khuất đến Cánh Cổng Luân Hồi, đưa họ quay về với sự sống, còn với những linh hồn không muốn chuyển kiếp, hoặc chuyển kiếp thất bại thì nhận họ vào thế giới Pentia, cho họ sinh sống trong xã hội Pentia.____Đọc kĩ tag cp nha!Để cho tui vài lời bình luận nữa nha ~.~Đây là cốt truyện từ 2018, đang phủi bụi và sẽ cố gắng hoàn thành…
Chẳng biết mối tình này kết cục rồi sẽ đi đến đâu, tôi để mặc cảm xúc kéo dài lê thê cùng những giọt nước mắt bất chợt, đến rồi lại đi, rơi rồi lại ngừng, hệt như những cơn mưa rào đầu hạ.…