[P1] (Cao H/NP) Nữ Chủ Thích Ăn Thịt
Cố Tưởng Tưởng tự hỏi liệu mình có ăn quá nhiều thịt không.Các chàng trai nói: Không nhiều lắm! Không hề! Để chúng tôi kích thích vị giác của em!…
Cố Tưởng Tưởng tự hỏi liệu mình có ăn quá nhiều thịt không.Các chàng trai nói: Không nhiều lắm! Không hề! Để chúng tôi kích thích vị giác của em!…
Tác giả: Ba Lạp TiênGiới thiệu:Sau khi mở mắt, Tô Đại nhận được thông báo về phán quyết của đế quốc: cô sẽ bị cưỡng chế đưa đến một hành tinh đã được phân bổ cho mình.Vừa đặt chân xuống, cô đã bị những trận bão cát vàng vùi dập, khắp người dính đầy bụi bẩn. Nhìn vùng đất hoang vu và bầu trời xám xịt, cuối cùng cô cũng tiêu hóa được những ký ức trong đầu.Hóa ra, cô đã xuyên không từ thời mạt thế và bị đưa đến một hành tinh bị bỏ hoang.Là đại công chúa của đế quốc, trong khi anh chị em đều được phân những hành tinh giàu có, cô lại bị đẩy đến một hành tinh đổ nát vì đã phạm luật.Tô Đại vô cảm nhìn hành tinh xám xịt, đầy rẫy hố trên bản đồ vũ trụ. Lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu: "Bạn thân mến, để sống sót, bạn phải cố gắng trồng trọt nhé~"Ngày thứ nhất: Chưa ra khỏi khu vực bão cát, phát hiện một con rết. Ăn hay không ăn?Ngày thứ hai: Vẫn chưa ra khỏi khu vực bão cát, chỉ có cát và đất. Ăn hay không ăn?Ngày thứ ba: Tôi trồng trọt, tôi trồng trọt... có con rết nào không?Ngày thứ n: Nhờ vào việc trồng trọt, cô đã trở thành huyền thoại vĩ đại nhất toàn vũ trụ!@Được phân một hành tinh nhỏ hoang phế, đây là khởi đầu của cuộc sống tự do như cá ngoài biển.Thể loại: Sảng văn (đọc giải trí), chính kịch.Nhân vật chính: Tô Đại, Zombie nhỏ (Tinh Minh).Tóm tắt: Chào bạn, có muốn trồng trọt không?Ý nghĩa: Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người.…
"Tôi... có một người bạn thân... là con trai..." Trên thế giới này có nhiều cuộc tình xuất phát từ tình bạn. Hiển nhiên, một trong số chúng ta đã từng đơn phương một người bạn thân. Nhưng vì xấu hổ, vì ngại ngùng mà chúng ta bước qua nhau, bỏ lỡ những tình cảm ngốc xít mà chân thành nhất. Rung động đầu đời - khoảnh khắc thiêng liêng khó diễn tả thành lời. Cô đã từng rung động, nhưng khi sự rung động ấy bị phá nát, còn có thể rung động được sao ? Truyện không ngắn, cũng không dài, là tác phẩm của một đứa nhóc non nớt nghiện ngôn tình và chưa từng trải qua một mối tình vắt vai. Thế nên nếu có sửu nhi, vẫn thỉnh xin comment lịch sự. Truyện dành cho các nàng thích lãng mạn và thơ mộng hoặc thích thú với tình yêu tuổi học trò. Truyện cũng không nhằm mục đích thu lợi nhuận, đơn giản chỉ là viết cho vui, ai có hứng thú xin bắt đầu đọc. Tôi biết có nhiều bạn không thích nam chính tên Minh, nhưng mà thông cảm, nam chính của tôi họ Dạ tên Minh, đơn giản vì cuối hành lang lớp tôi của một anh Minh đẹp trai vl, và anh ý bí ẩn hệt như màn đêm vậy ! =)) Thông cảm thông cảm... -,- Chuyện là...…
Trong những đường nét của đau khổ và bi kịch, ai có thể phủ nhận quá khứ xám xịt?Trong nghịch lý của thời gian và logic, ai đã đánh cắp sức mạnh?Ván cờ đổi chủ, dẫn dắt mọi màn kịch trên sân khấu;Thế giới bị bao phủ bởi nỗi sợ mang tên "trùng hợp", vô số lựa chọn cuối cùng lại trôi về cùng một số phận.Ta héo tàn trong cõi vĩnh hằng, khe khẽ ngân nga dưới sự che chở của nền văn minh;Ta dệt nên một lời dối trá khổng lồ, khiến dòng máu của các vị thần rơi từ bầu trời xuống biển cả.Chìa Khóa Thần, Luật Giả, Thánh Ngân, Honkai..."Cái gọi là quà tặng, thực chất đều đã được âm thầm định giá từ trước, Otto Apocalypse.""Ngươi nói đúng. Nhưng chủ nợ của ta... sẽ không xuất hiện đâu."…
Keonho và Seonghyeon yêu nhau từ lớp 10, ở cái tuổi mà tình yêu bọ xít, thích thì nhiều mà yêu lại chẳng sâu ấy, chúng nó một tuần 7 ngày thì cãi nhau hết 5 bữa. Ấy thế mà cũng yêu được hẳn 1 năm. Tưởng rằng chuyện cứ thế nhưng cuộc vui nào mà chẳng có lúc tàn. Vào một buổi chiều trời chẳng đẹp mấy. Keonho phải theo gia đình sang Canada định cư, thế là chia tay, chuyện tình yêu học trò vốn định sẵn chẳng đi đâu đến đâu của hai đứa thế là kết thúc. Ngỡ rằng duyên chỉ đến thế thì Keonho lại bảo không, nó trở về Hàn sau 2 năm, vừa hay lại nhập học đúng trường đại học mà Seonghyeon đang theo học. Đã vậy thì sao mà thoát được vòng quay của vận mệnh, Seonghyeon và Keonho xảy ra vô số sự kiện liên quan đến nhau để rồi nhận ra mình vẫn chưa quên được người kia. Nhưng đã trôi qua 2 năm, hiểu lầm vẫn còn đó, liệu có một chương mới nào dành cho Keonho cùng Seonghyeon không?…
Với những khoảnh khắc đẹp nhất còn khắc sâu vào trong tâm hồn tôi. Giữa cánh rừng của mùa đom đóm ầng…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập.…
Đây là một sản phẩm đầu tay nên có thể hơi xàm TT^TT xin mn thông cảm!__________________________________Giới thiệu về nhân vật:Terumi: Một anh chàng được mọi người trong trường cho rằng gần như là hoàn hảo từ ngoại hình đến tính cách hoặc có thể nói là " Hoàng tử của trường". Một làn da trắng, mịn đi đôi với đôi mắt màu xanh lá nhạt, một nụ cười đầm ấm với một giọng nói nhẹ nhàng, trìu mến. Bộ tóc dài ngang vai được buột lên một cách gọn gàng. Chiều cao thì khỏi nói, như cây cột điện wwwwww. Đặc biệt là tính cách khá trẻ con nhưng đôi khi lại nghiêm túc. Phần nói bình thường.Okami: Là em gái của Terumi. Một bộ tóc trắng dài ngang gối. Con mắt phải có màu đen, còn mắt trái thì ko ai biết vì luôn đc bịt lại. Gương mặt lúc nào cũng điềm tĩnh (. ❛ ᴗ ❛.) (nhưng nhây khỏi biết + nghiệp tụ đầy mình). Giọng nói thanh cao làm cho người nào nghe cũng bị hút hồn vào đó. Chiều cao thì thấp hơn Terumi khoảng 20cm. Thực ra là nhỏ hơn Terumi đến tận 3 tuổi, nhưng mà vì học giỏi nên được học trước cấp. Phần nói đc in nghiêng.Teru: Có ngoại hình gần giống như Terumi khác mỗi màu tóc, tính cách với cách ăn mặc. Mắt trái có một màu xanh đậm như một chiếc lá sắp tàn, còn mắt phải có một màu đen hoàn toàn. Một mái tóc màu xám xịt, tính cách luôn trưởng thành, giọng trầm hơn. Chết lúc 7 tuổi trong 1 vụ tông xe. Cho dù đã chết rồi nhưng linh hồn thì luôn dõi theo em của mình. Anh song sinh với Terumi nên mới giống đó. Phần nói được in đậm.…
> Cappuccino Viennese là một dạng Espresso đựng trong tách Cappuccino, sau đó cho sữa nóng và bột sữa vào đến 80% tách, xịt kem sữa tươi lên trên rồi trang trí bằng bột cacao
kể dành con oc tôi chơi ngu nên xuyên không…
Tên khác: Con Dâu Trưởng Quân MônTác giả: Kim Nguyên Bảo (金元宝)Thể loại: Đam mỹ, huyền huyễn, cường cường, giá không, quân môn, chủ S, 1v1Tình trạng bản gốc: Tác giả đang viếtEdit: Lão HắcVăn án:Lục Châu từ nhỏ đã người yếu nhiều bệnh, khí xui xẻo cao ngất trời, lại được người tính ra y có vận vượng phu siêu cao. Người nhà cho rằng có được vận thế tốt như vậy, thả đi thì đáng tiếc, giữ lại quá lãng phí, cho nên nhất trí quyết định để Lục Châu thân nam nhân gả cho đại thế gia Lệ Nam Huyền để tạo phúc cho toàn nhân loại.Nguyên lai tưởng rằng chỉ cần rảnh rỗi làm vợ, mẫu hình nàng dâu tốt liền có thể an ổn vượt qua cả đời, về sau Lục Châu biết mình trước kia thật mẹ nó quá ngu quá ngây thơ, ban ngày phải rèn luyện thể năng vất vả mệt chết, ban đêm lão công đại nhân còn muốn cho y 'thao luyện' một tí, con mẹ hắn đồ gây rối, bản thân chính là đại thế gia lại còn đặc biệt mê tín.Lúc ăn cơm, quản gia nói: "Lục thiếu, hôm nay không nên ăn cơm."Lục Châu: "..."Được, y không ăn cơm, y có thể húp cháo chứ? Lúc muốn đi vệ sinh, hộ vệ nói: "Lục thiếu, nếu muốn đi vệ sinh qua năm phút sau mới có thể đi vào nhà vệ sinh."Lục Châu: "..."Y nghẹn một nghẹn.Ban đêm lúc ngủ, Lệ Nam Huyền lật qua lật lại đồng tiền vàng trong tay: "Anh xem thiên tượng đêm nay, hai sao liên tiếp, phát hiện đêm nay vô cùng thích hợp động phòng."Lục Châu: "..."Mẹ nó, cái này tuyệt đối không thể nhịn. Mỗi ngày đều động phòng, mẹ nó anh đến nói cho em biết ngày nào không thích hợp động phòng?…
Trích đoạn: "Quỳ tím màu gì?" "Màu vàng?" "Vàng ông nội mày, quỳ tím màu tím! Quỳ tím mà màu vàng? Mày mê vàng riết thần kinh à?" "..." "Quỳ tím hoá xanh thì pH sao?" An Bình quan sát sắc mặt của Đình Phong, "Lớn... á không nhỏ hơn bảy, á không lớn hơn bảy." Đình Phong cọc, "Mày nói nhỏ thì mày nghỉ học luôn đi là vừa, cho cái ví dụ coi." "Bê a cê ô ba." "BaCO3? Mày nghỉ học đi!" An Bình vội sửa, "Á! Bê a ô hắt." "Mày nghỉ học luôn đi. Giờ còn chưa thuộc hoá trị nữa. Đó! Sao tao biết được Ba(OH)2? Tại tao thuộc bảng hoá trị." "..." "Đến hoá đỏ. Người ta đi đánh ghen tạt cái gì vô mặt?" "Nước sôi?" "Axit! Nước sôi ông nội mày, mày đi đánh ghen mang nước sôi theo tới nơi cho nó nguội hay gì!" An Bình cãi cố, "Thì có bình giữ nhiệt." "Tao đấm cho, sao không mang luôn cái ổ cắm điện cắm cho nó sôi rồi tạt người ta đi." ... Được 15 phút, lần này người muốn ngất là Đình Phong, cậu không ngờ An Bình mất hết kiến thức căn bản môn Hoá, làm cậu tức xì khói, muốn bóp chết cô cho rồi. "Là tại mình dốt, cậu không dạy được cũng không sao đâu, đừng buồn." An Bình vỗ vai an ủi Đình Phong liền bị cậu hất ra. "Ai cho mày xem thường tao, giải Nhất học sinh giỏi Hoá cấp tỉnh, huy chương vàng IJSO đó để trưng à!!" "Ờ... vậy giải Nhất học sinh giỏi Hoá cấp tỉnh, huy chương vàng IJSO đừng buồn nhé!"…
Tên tôi là Điệp Tường.Ông nội tôi, một nhà giáo ưu tú về hưu với niềm đam mê cháy bỏng dành cho thơ ca thời kỳ Đổi Mới, đã ưu ái đặt cho thằng cháu đích tôn cái tên này. Theo lời ông,"Điệp" là con bướm, "Tường" là bức tường, "Điệp Tường" mang hàm ý một bức tườngdán đầy bướm, hay nói theo ngôn ngữ văn chương phông bạt là: một tâm hồn baybổng, tự do, nhưng vẫn vững chãi trước sóng gió cuộc đời.Nhưng thực tế thì phũ phàng hơn nhiều. Bọn trong lớp tôi không hiểu tính ẩn dụsâu xa ấy. Chúng nó bảo "Điệp Tường" nghe như "Tường Giấy", mỏng manh, dễ rách, và quan trọng nhất là... nghe nó "bóng" kinh khủng.Đó là một bi kịch, một tấn bi kịch mang tầm vóc Shakespeare khi bạn mang cái tên đó và đỗ vào lớp chuyên Văn của trường Trung học Phổ thông Chuyên Khoa học Xã hội và Nhân văn tại Hà Nội. Khối Xã hội, nơi âm thịnh dương suy, nơi mà cứ mười mét vuông lại có tám bà buôn dưa lê và hai ông đang ngồi... tô son. Có một câu đùa truyền miệng rùng rợn trong giới học sinh cấp ba Hà Nội thế này:"Nếu ném một quả bom xuống thủ đô mà trúng ngay trường Nhân Văn, đảm bảo sẽ baymàu một nửa số 'bóng' của cả miền Bắc."Và giữa cái ổ nhện sặc sỡ sắc màu lục sắc ấy, tôi, Điệp Tường, tự hào (và cô độc) đứng sừng sững như cột cờ Hà Nội: Thằng trai thẳng duy nhất của lớp.…
Năm bốn tuổi,giữa trưa trời thu, tôi bị lạc đường. Bản thân không biết bố mẹ ở hướng nào, cảm xúc hoang mang dâng lên cực độ. Trên con đường làng rộng lớn, cảm giác cô đơn bó chặt lấy tim tôi, tôi ngẩng mặt lên trời. Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy sao băng ban ngày. Ngôi sao trắng nổi bật trên nền trời xanh biếc, tôi không thể không chạy theo nó. Và tôi chạy mãi, chạy mãi, cho tới khi nó xịt, tôi phát hiệt ra, tôi đã về đến nhà. Rồi mười năm sau, tôi gặp lại "ngôi sao" ấy - "sao băng ban ngày" đẹp nhất của tôi...…
Red và Gerwood cùng Frisk bị ngã xuống núi Ebott, từ đó họ gặp... Thôi, chắc ai cũng biết nên bỏ :vv…
nhật ký của em, chỉ toàn viết về anh…
Lối thoát nào cho tôi?…
❤ V và lũ trẻ đao ❤[ Series AllV ] Bảo Bối Đáng YêuTổ hợp những đoản văn ngắn hài hước, bựa lòi về cậu nhà 💛 Và trong đó có cả NC16 nga =)))❤ Author : Kenn ( 세운 진 ) ❤❤ Status : On - going ❤❤ Length : ... ❤❤ Category : AllV, hường phấn, H ( Tuỳ ) ❤…
Tác giả:Hàn Trinh TrinhThể loại:Ngôn Tình, Đô ThịNgười Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc là một câu chuyện tình bi kịch của nữ nhân vật chính kể từ khi được anh nhận vào làm trợ lý của mình.Anh là một tổng giám đốc đẹp trai, đào hoa nhưng bản tính bên trong lại là một con sói đang khát thịt. Anh đã dùng uy ực của mình cưỡng ép cô, bắt cô phải trở thành một người bạn giường bé nhỏ của mình, hại cô phải uất ức mà bỏ đi cùng với khuôn mặt đầy thương tích do vết cắn của anh.Mọi chuyện vẫn còn đó khi hai người họ vô tình gặp lại nhau và liệu lần này cô có còn dám đối mặt với vị tổng giám đốc khát máu kia không???…
Chuyện tình ngốc xít của cặp đôi oan gia:- Tại sao you lại ở đó với anh ta ?- Tại sao tôi phải nói cho you biết ?- Vì...tôi muốn biết! Thế thôi ! >////////